Người đàn bà đứng bên miếu cũ

Tác giả Lâm

Tháng 8 13, 2026 Completed 1 lượt xem Ch. 1/2

Mọi người, chuyện này là mẹ em kể lại nhiều lần. Bản thân em chưa từng gặp chuyện gì kiểu vậy nên cũng không dám khẳng định là thật hay chỉ là chuyện người xưa kể lại. Nhưng chuyện xảy ra rất gần với gia đình em, người chứng kiến lúc đó cũng không chỉ có một người. Mẹ em khi ấy mới khoảng 15–16 tuổi. Mẹ có mấy anh chị em, trong đó thân nhất với hai người em gái vì tuổi gần nhau, đi đâu cũng có nhau. Cho dễ kể, em xin gọi hai dì là dì Mai và dì Yến. Dì Mai tính hiền, ít nói, còn dì Yến thì nghịch ngợm, hoạt bát hơn.

Hồi đó ở quê còn nghèo, sáng nào ba chị em cũng phải làm xong việc nhà, phụ việc ngoài ruộng rồi mới đi bộ mấy cây số đến trường. Đường ngày ấy toàn đường đất, hai bên lúc là ruộng, lúc là vườn rau, có đoạn lại chạy xuyên qua một khu cây cối um tùm. Trong đoạn rừng ấy có một cây cổ thụ rất lớn, dưới gốc đặt một cái miếu gỗ cũ kỹ. Mẹ kể ngày nào đi ngang ba chị em cũng chắp tay vái một cái rồi mới đi tiếp. Từ nhà đến trường mất một, hai tiếng đi bộ, chiều tan học về thì thường trời đã gần tối. Mọi thứ cứ bình thường như vậy cho đến một hôm.

Chiều hôm ấy ba chị em tan học rồi đi về như mọi ngày. Dì Mai lúc đó hơi mệt, người có vẻ không khỏe nhưng vẫn cố đi cùng. Khi gần về đến nhà thì trời đã nhá nhem. Đến đoạn cây cổ thụ có cái miếu cũ, mẹ em nhìn thấy bên cạnh miếu có một người phụ nữ đang đứng. Bà ta tầm trung niên, tóc dài chấm vai, mặc áo đen, phía dưới quấn một chiếc váy dài kiểu phụ nữ quê ngày trước. Ban đầu mẹ cũng không nghĩ gì, chỉ nắm tay hai em rồi bước nhanh qua. Nhưng đúng lúc đi ngang, mẹ vô thức liếc sang thì thấy người phụ nữ đó đang nhìn thẳng vào ba chị em. Bà ta mỉm cười. Mẹ nói đến tận bây giờ vẫn nhớ đôi mắt của bà ấy, vì cái nhìn rất lạ, lạnh ngắt, chẳng giống ánh mắt của người bình thường. Dù vậy tối hôm đó cũng không có chuyện gì xảy ra.

Sáng hôm sau, dì Mai sốt cao nên không đi học được. Mẹ chỉ đi cùng dì Yến. Ban đầu cả nhà nghĩ chắc cảm cúm bình thường, nghỉ vài hôm sẽ khỏi. Nhưng hai ba ngày trôi qua, cơn sốt không hạ. Điều kỳ lạ nhất lại xảy ra vào ban đêm. Dì Mai cứ đang ngủ là giật mình bật dậy rồi hét thất thanh, nói có người vào nhà muốn làm hại mình. Người lớn hỏi người đó là ai thì dì chỉ khóc, nói có người đang đứng gần giường. Cả nhà lúc ấy đều nghĩ trẻ con sốt cao nên mê sảng. Ông ngoại còn mời thầy thuốc tới khám, người ta nói chỉ là cảm cúm nặng, cho thuốc rồi bảo nghỉ thêm vài ngày. Nhưng càng uống thuốc, dì Mai càng yếu. Ban ngày mặt mũi xanh xao, người chẳng còn sức. Ban đêm thì gần như không dám ngủ vì cứ nhắm mắt lại là lại thấy có người tìm tới.

Đến ngày thứ bảy, bác cả trong nhà bắt đầu thấy chuyện không ổn. Bác hỏi mẹ em xem mấy hôm trước ba chị em có nghịch ngợm ở đâu, động vào miếu hay lấy thứ gì lạ về không. Mẹ bảo hoàn toàn không có. Chiều hôm đó bác đi đâu một lúc rồi dẫn về một ông thầy thuốc già trong vùng. Ông này không phải thầy pháp kiểu cầm kiếm hay làm lễ gì đâu mọi người, mà giống một ông lang ngày xưa, vừa biết thuốc nam vừa có chút hiểu biết về những chuyện dân gian. Vừa bước vào, ông đi thẳng đến chỗ dì Mai nằm. Dì nhìn thấy ông thì khóc, nói: “Bác ơi cứu cháu với, có người cứ tới muốn hại cháu.” Ông chỉ bảo: “Không có gì đâu, chắc cháu sốt nên nằm mơ thôi.” Sau đó ông bắt mạch, xem người rồi cho một ít thuốc lá về sắc uống.

Nhưng khi bước ra ngoài nói chuyện riêng với ông bà ngoại và bác cả, ông lại bảo tình trạng của dì Mai có gì đó không giống bệnh thông thường. Ông cũng chưa dám chắc, có thể chỉ là sốt kéo dài, nhưng cũng có khả năng con bé đã “vướng” phải thứ gì đó ở bên ngoài. Ông dặn trước mắt cứ sắc thuốc cho uống, nếu vài hôm nữa không đỡ thì phải đưa lên huyện khám. Trước khi nói xong, ông còn nhấn mạnh một điều rất kỳ lạ: “Mấy hôm này tuyệt đối đừng cho người lạ vào thăm con bé. Người nhà quen biết rõ thì được, còn người không biết là ai thì đừng cho tới gần.”

Trớ trêu là ông vừa dặn chưa được bao lâu thì chiều hôm ấy có một nhóm bạn bè của ông bà ngoại ghé qua hỏi thăm. Có người mẹ em biết, cũng có vài người mẹ chưa từng gặp. Ông thầy thuốc nhìn sang ông ngoại như muốn nhắc lại lời vừa nói, nhưng ông ngoại bảo đều là người quen cả nên không sao. Mọi người lần lượt bước vào gian giữa, nơi dì Mai đang nằm trên chiếc giường gỗ.

Trong nhóm đó có một bà già đứng lại ngay ngoài cửa.

Bà ta không bước vào.

Chỉ đứng im ở đó nhìn chằm chằm về phía dì Mai.

Vừa nhìn thấy bà già ấy, dì Mai bỗng bật dậy rồi hét lên một tiếng kinh khủng, cả nhà giật bắn người. Ông thầy thuốc đang đứng gần đó lập tức quay lại. Vừa thấy bà già ngoài cửa, sắc mặt ông thay đổi hẳn. Ông lao tới, chỉ thẳng vào mặt bà ấy rồi quát lớn: “Mụ kia! Cười cái gì mà cười? Về ngay! Đừng để tao nhìn thấy mặt mày ở đây lần nữa. Còn đứng đó cười nữa thì mày cũng chẳng được yên đâu!”

Cả nhà lúc đó đứng chết trân, chẳng hiểu chuyện gì.

Bà già ngoài cửa không cãi lại.

Bà chỉ nhìn ông thầy thuốc, rồi nhìn vào trong giường nơi dì Mai đang nằm.

Sau đó bà ta nhếch miệng cười một cái.

Rồi chậm rãi quay lưng bước đi.

Đến lúc ấy mẹ em mới thấy cái dáng người ấy có gì đó rất quen. Mái tóc, bộ đồ tối màu, nhất là cái cách bà ta quay đầu lại nhìn… rất giống người phụ nữ ba chị em đã gặp đứng bên cái miếu cũ dưới gốc cây hôm tan học.

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x