Tôi cầm lấy đôi bàn tay lạnh lẽo, mặc dù ông vẫn thở nhưng bàn tay ấy không còn hơi ấm và nắm lấy tay tôi mỗi khi tôi về thăm nhà, không còn véo má mỗi khi thấy tôi béo lên nữa rồi. Tôi cũng không còn nhìn thấy ánh mắt trìu mến khi trông thấy tôi, ánh mắt vui vẻ khi thấy tôi cười, ánh mắt tò mò khi thấy tôi có tâm sự.
Tôi ngồi bên ông không dám rời nửa bước, tôi sợ tôi đi đâu ông sẽ lặng lẽ ra đi không cho tôi biết, đến đi vệ sinh tôi cũng chạy thật nhanh . ngồi bên ông tôi thấy, chốc lát ông lại gồng người lên hứng chịu cơn đau mà bệnh tật giày vò làm tôi đau như cắt, không biết ông đã phải chịu đựng nó bao nhiêu lâu mà không nói với tôi lấy một lời. nhìn môi ông khô khốc đến nứt toác bật cả máu, tôi lấy chút nước cho ông uống thì bị các chú ngăn lại.
- Không được, bác sĩ bảo phổ xưng phù lên rồi, giờ mà ăn uống thứ gì là không thở được đâu.
Nước mắt tôi lại nhòe đi đến lỗi không trông thấy gì, từ hôm qua đến giờ ông không được ăn uống gì mà chỉ có thể nằm đó chờ chết. chờ các chú đi ra ngoài tôi lén lút lấy thìa múc một thìa nhỏ vài giọt vào mồm cho ông. Quả nhiên ông nuốt ngay, đôi môi khô còn nhấp nhấp chắc hẳn ông đã rất khát, cứ thế tôi chậm rãi bón nước cho cha. Đến trưa hôm ấy mẹ tôi và các chị cuối cùng cũng về. Nhìn thấy mẹ chúng tôi lại khóc òa lên, nhìn mẹ ôm cha khóc bất giác tôi nghĩ bây giờ cha chết, các chị lấy chồng hết, mẹ tôi phải sống sao khi còn lại một mình trong căn nhà trống.
Tôi mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế đối diện nhìn mẹ, chị và em khóc lóc. Từ hôm qua đến giờ tôi không dám ngủ, sau khi thấy mẹ ổn định lại tôi leo lên chiếc giường đối giường ông, muốn chợp mắt một lát để đêm nay thức vì không biết cha tôi sẽ đi lúc nào.
Chẳng biết ngủ được bao lâu, tôi đột nhiên nhìn thấy ngôi nhà hồi bé mình từng sống, ngôi nhà mà khi hai ông bà vừa thoát li vào miền nam lập nghiệp đã dựng lên, rồi sống sáu năm trời trong ấy. Nhà tranh với những phên tre đan lại. Tôi nhìn thấy cha mình hồi còn trẻ đang ngồi bên sân giếng gội đầu cho một đứa con nít độ sáu bảy tuổi, hai người ấy còn đang nói chuyện gì cười vui vẻ lắm. Đứa trẻ con ấy còn không ngừng vớt lấy bọt xà bông trên đầu bôi lên người cha tôi. Tôi đứng hình nhận ra ấy chính là mình chứ ai, nhà có bốn chị em gái nhưng tôi là đứa được cha thương nhất. tối đi xem thời sự nhà hàng xóm là cõng tôi theo, tắm gội hay đi đón mỗi khi tan trường cũng là ông.
Cảnh vật bỗng chốc thay đổi đến ngôi nhà hiện tai cha mẹ tôi đang sống, tôi thấy tôi đứng ngoài cổng, nhìn vào bên trong thấy cha tôi lúc này thân thể ốm yếu, gương mặt xanh sao đang ngồi trên bộ bàn ghế đá dưới gốc hồng xiêm cầm điện thoại ngập ngừng nửa muốn bấm, nửa không. Rồi không hiểu sao tôi thấy tôi đứng sau ông và nhìn rõ mồn một số điện thoại và tên ấy chính là số của mình. Bất giác cảnh vật tối sầm lại không trông thấy gì nữa, nhưng tôi lại nghe thấy tiếng gọi văng vẳng bên tai.
- Con gái dậy đi, dậy đi con đến lúc cha phải đi rồi.
Không hiểu sao mắt tôi bỗng trợn trừng lên, tôi phi từ trên giường xuống chạy hồng hộc qua giường cha, thấy không có ai ngồi cạnh tôi vội vàng sờ lên cánh mũi, rồi lại sờ xuống cổ để kiểm tra. Tôi thở phào khi thấy nhịp tim vẫn đập, nhưng chỉ đập hai lần rồi không thấy gì nữa. Tôi đứng hình, cố gắng ấn sâu tay mình hơn để cảm nhận, bàn tay cha tôi đặt lên bụng rơi xuống. Tim tôi đập rầm lên một nhịp như vỡ tan.
- Mẹ ơi...mẹ....
Tôi gào lên, mọi người chạy lên thấy tôi mặt trắng bệch, chú Cả tiến đến kiểm tra.
- Chị ơi...anh đi rồi chị ạ.
Tiếng khóc thấu tận trời xanh vang lên trong căn nhà nhỏ, tôi vẫn không tin vào tai mình, đôi chân vô thức lùi lại cho tới khi ngã khụy xuống đất, cổ họng tôi nghẹn lại như sắp không thở được, tim tôi nhói đau lên từng chập. Tôi phải ôm ghì lấy ngực mình, đau đớn nhưng không tài nào hét lên thành tiếng được. Nhìn cha tôi bị phủ khăn trắng lên mặt, đặt một nải chuối xanh trên bụng thêm bát nhang đặt đầu giường, mắt tôi hoa lên rồi ngất lịm.
Không biết qua bao lâu tôi mới tỉnh lại, lúc này đã là lúc cha tôi được người ta quấn ngọn trong lớp vải niệm chuẩn bị đặt vào trong quan. Tôi đau khổ muốn lao lên ôm lấy ông, tôi gào khóc nhưng bị các cô đứng bên kéo lại, ngăn không cho nước mắt rơi vào người ông, vì nếu để nước mắt người thân rơi vào, người chết không thể siêu thoát được.
Nắp quan được đóng lại mọi người mới buông tôi ra, tôi lao đến ôm lấy quan tài hai tay cào cấu trong tuyệt vọng. Tiếng kèn, tiếng trống bắt đầu ỉ ôi vang lên lên nghe đến lạnh tê tái trong lòng.
Tôi cứ thẫn thờ ngồi ấy cho đến đêm muộn, mọi người bảo tôi đi ngủ tỗi vẫn chẳng nghe thấy gì, cực chẳng đã cô út lấy chiếc gỗi và một chiếc chăn ra. Tôi nhận lấy rồi nằm xuống, tay vẫn ôm khư khư chiếc quan lạnh lẽo như sợ ai mang đi mất, tôi thì thầm nói chuyện với cha làm ai ở đó cũng xoay người gạt vội giọt nước mắt.
Tôi lại chìm vào giấc ngủ tự bao giờ, lần này tôi không mơ ở đâu xa lạ nữa, tôi thấy mình vẫn mặc bộ quần áo sô trắng, đầu đội vải che đến quá nửa gương mặt, ngồi giữa nhà. Xung quanh mọi người đã ngủ hết. một bóng người đứng ngoài sân gọi vào.
- Con gái..con gái ơi...
Tôi hồi hộp khi nhận ra giọng ấy là của ai, tôi chạy ra bằng đôi chân trần. Quả đúng là cha tôi, nhưng kỳ lạ mới đó trời vẫn còn tối đen bây giờ lại sáng chưng. Cha tôi mặc quần tây, áo sơ mi trắng đứng đó vẫy tay gọi tôi. Tôi vui mừng như một đứa trẻ chạy đến, giường như tôi quên mất rằng cha mình đang nằm trong nhà, trong chiếc quan tài lạnh lẽo kia.
- Đi ..cha đưa con đi đến chỗ này.
Cha tôi vui vẻ khoác vai tôi dắt tôi đi, tôi ngây thơ hỏi lại.
- Đi đâu đấy cha.??
- Đi thăm nhà mới.
- Ơ nhà mình mua nhà trên đây á??
- ừ đi xem đi.
Trên đường đi, tôi thấy con đường xa lạ, không hiểu cha tôi dắt tôi đi đâu. Cha tôi cười nói.
- Con gái này, đừng đi làm xa nữa, về làm gần nhà đi con, để khi nào cũng về nhà ăn cơm.
- Nhưng mà lầm gần nhà lương thấp lắm.
- Tiền nhiều để làm gì hả con, có tiền nhưng có những thứ không mua được bằng tiền đâu con.
- Vâng con biết rồi.
Tôi ngây ngô trả lời, không lâu sau cha tôi dẫn tôi đến trước một cái hố lớn, trông thế nao mà lại giống cái huyệt, xung quanh đúng là có rất nhiều mộ, tôi cau mày chưa kịp nói gì thì cha tôi nói.
- Con thấy đẹp không? Có hồ nhá, có núi, lại nằm lưng chừng núi gió mát rười rượi.
Cha tôi chỉ sung quanh cho tôi xem.
- Nhưng ở đây là nghĩ địa mà....
Nói đến đây tôi nhận ra sợ hãi nhìn sang ông, nhưng không biết ông đã biến mất tự bao giờ, nhìn lại quanh mình toàn là những ngôi mộ lớn bé nằm san sát vào nhau, những gương mặt buồn trên ấy bất giác mỉm cười làm tôi sợ hãi hét toáng lên ngồi bật dậy.
- Làm sao đấy con..??
Tôi thở hồng hộc vã mồ hôi trán nhìn quanh, thấy mình vẫn đang ở trong nhà. Bên ngoài còn mấy người thức đang thay nhau thắp nhang không để cho nhang tắt. tôi nhớ lại giấc mơ kỳ lạ, nhưng lại không thấy sợ mà thấy đau lòng. Tôi không trả lời mẹ, nằm xuống tay sờ vào quan tài. Giữa tôi và cha bây giờ chỉ cách nhau mảnh ván gỗ, nhưng cảm giác như là xa vạn trùng.
- Cha về thăm con đúng không, con gái không sao, con gái cha mạnh mẽ lắm.
Tôi lại gục đầu mà khóc nấc lên rồi lại ngủ thiếp đi lúc nào không biết. cho đến khi nghe tiếng gà gáy tôi lờ mở tỉnh dậy, thấy ngoài trời vẫn nhá nhem tối, tôi ngồi dậy bê chăn gối đi cất rồi lại ra ngồi bên cha những tiếng ít ỏi còn lại vì vài tiếng nữa thôi là phải tiễn ông đi rồi.
Tiếng khóc của các cô lại vang lên làm tôi thấy hơi khó chịu vì khóc mà làm gì có nước mắt chỉ toàn kể lể.
- Ôi anh ơi là anh ơi, anh làm ăn tiền trăm, tiền triệu bây giờ chết rồi để lại cho ai anh ơi. Ôi anh ơi đời anh vất vả bây giờ nằm xuống có còn gì đâu anh ơi là anh ơi..
Tôi không biết có ý gì nhưng cũng mặc kệ cứ ngồi ngục đầu lên quan nhìn ra ngoài trời mỗi lúc một sáng hơn, tôi nhìn ra cây hoa đào trước cổng, có mấy giọt sương sơm đọng trên cánh đào phai, tôi lại đau lòng vì hôm nay đã là 20, những tưởng năm nay có thể cùng cha đón tết vì hai năm qua tôi không đón tết ở nhà, ai ngờ mình tính không bằng trời tính. Đến tám giờ sáng là lúc phải đưa cha tôi lên đường, dường như lúc này tôi đã không còn khóc nổi, hai mắt khô khốc chỉ đi theo sau . các cô tôi lại càng được thể.
- Ôi anh ơi là anh ơi, anh làm nụng vất vả anh nuôi chúng nó giờ chúng nó có khóc tiễn anh đâu hả anh ơi, sao anh không nghe lời bố, nghe lời mẹ anh là anh ơi.
Tôi hiểu câu ấy, vì mẹ tôi đẻ toàn con gái nên ông bà năm xưa có bảo bỏ quánh đi về đây lấy vợ mới, nhưng cha tôi nhất quyết không bỏ, sống cùng mẹ cho tới hết đời.
Chiếc xe tang dần dần lăn bánh, từ nhà ra nghĩa địa chỉ có một km nên là đi bộ, tay tôi bám chặt lấy thân xe không rời, nhiều lúc còn chạy theo xe vì sợ cha tôi đi mất. càng đi tôi càng cảm thấy kỳ lạ, tôi thấy con đường này quen lắm, giống như là đã đi rồi vậy, nhưng tôi mới chỉ lên đây một lần, chỗ này khẳng định là chưa đi qua bao giờ. Nhưng cái cảm giác quen thuộc cứ vây lấy tôi, cho đến khi đến cái huyệt người ta đã đào sẵn, rồi nhìn khung cảnh quanh đây thì tôi nhớ lại giấc mơ đêm qua, tôi không kìm được nước măt, miệng lẩm bẩm.
- Đẹp...đẹp lắm cha. Nhà mới của cha đẹp quá, sau này hy vọng con cũng được nằm ở đây.
Một cơn gió thổi qua cuốn theo tóc tôi bay lên rối bù, cây cờ tang cũng đón gió bay lên phần phật. tôi biết ông trách tôi gở mồm nên ngồi thụp xuống đất mà khóc tu tu.