LUÔN BÊN CON

Tác giả Diễm Hằng
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 8 6, 2026 Ch. 3/5

Từng sẻng đất được hất xuống, tôi cũng nắm lấy một nắm đất nhỏ thả xuống bên dưới, miệng mỉm cười.

- Cha, cha nhớ phải về thăm con gái đấy..

Đất càng lúc càng được nấp lên nhiều, chẳng mấy chốc đã nấp xong huyệt mộ. Đám người đưa ma cùng dần ra về, chỉ còn lại tôi và mẹ ngồi lại. Hai mẹ con ngồi dựa lưng vào nấm mồ mới đắp, ngắm khung cảnh tuyệt đẹp. Những ngọn núi đá vôi chập chùng, hồ nước xanh mát có vài con vịt bơi trên ấy, gió núi lại từng cơn, từng cơn thổi qua mát rười rượi.

- Nhà cha đẹp nhỉ mẹ nhỉ.

- Cha mày nói về đây chơi rồi vào với mẹ, ông ý biết là không sống được lâu nên lừa mẹ đấy mà. Ông ý muốn về nơi quê cha đất tổ để chết, không muốn mẹ lo lắng nên bệnh nặng hơn cũng không nói với mẹ. Hôm trước nhập viện còn gọi nói là không sao, mẹ nghe giọng thấy không ổn nên về ngay, ấy vậy mà ông lại có nói với mẹ lời nào đâu, cứ thế mà đi thế này đấy.

Nước mắt hai mẹ con lại cứ thế trào ra, rồi im lặng ngắm nhìn khung cảnh ấy cùng cha cho đến tận ánh chiều vàng buông xuống mới chịu đi về.

Mẹ tôi ở lại để giải quyết nốt công việc, còn tôi đêm nay phải trở về chỗ làm vì đã nghỉ quá thời gian cho phép. Lúc về thấy các cô cùng với các mợ đang ngồi quanh bếp củi, tôi cũng tiến đến ngồi gần cho ấm. Tôi nghe mấy bà mợ nói.

- Này cái thùng tiền phúng ấy, bây giờ khách của ai phải trả cho người đấy chứ.

- Đúng rồi chị ý ở trong nam có về đây đâu, giờ những người hôm nay phúng mai mốt có việc thì mình phải đi chứ ai.

- Đúng rồi để tí nói với chị ấy, chứ tiền thì chị cầm, mà trả lại phải mình làm sao thế được. Anh thì mất rồi giờ còn gì đâu, có khi bà ý cắt đứt luôn không về ấy.

Tôi á khẩu vì không ngờ rằng những câu nói ấy lại có thể nói ra từ chính những người nhà của mình. Đám tang cha tôi thưa thớt người vì nhà tôi đi thoát li hơn hai mươi năm, chỉ có vài người họ hàng thưa thớt đến, tiền phúng viếng đáng là bao mà họ lại có thể làm như vậy. Tôi biết tối nay kiểu gì cũng có cãi vã vì mẹ tôi cũng không phải là người dễ bắt nạt.

Đúng như những gì tôi nghĩ, sau khi cơm tối xong mọi người ngồi vây hết lại kiểm tra tiền, cả thảy được mười hai triệu, còn không đủ tiền cơm trong khi đám tang cha tôi hết hơn sáu mươi triệu. ấy vậy mà những người có hẳn nhà lầu, xe hơi kia lại đòi lại số tiền ấy, dùng những lời lẽ gay gắt mà nói trong khi mới hồi sáng còn khóc lóc ỉ ôi.

Tôi thở dài chán nản, trên đầu vẫn buộc khăn tang lặng lẽ đi ra cổng, tay xách túi đồ muốn đi xuống bến xe rời khỏi đây, không muốn ở lại chứng kiến cảnh tượng đau lòng này. Cha tôi vừa nằm xuống, những người ông yêu thương nhất lại đang cãi nhau vì vài đồng tiền.

Tôi thẫn thờ bước đi từng bước, mấy ngày không ngủ làm cơ thể tôi rã rời. Chỉ trong vài ngày cơ thể tôi gầy đi trông thấy. Đi đến đoạn đường rẽ vào nghĩa địa, tôi đứng lại nhìn vào trong ấy hồi lâu.

- Con về đây cha ơi, cha ở lại mạnh khỏe..

Tôi bước nhanh đi vì sợ tôi lại khóc, người ta khóc có người dỗ còn tôi người dỗ bây giờ mãi mãi rời xa tôi khỏi thế gian này rồi. Những cơn gió buốt lạnh cứ thế thổi tới, hai tay tôi run lên vì lạnh. Giờ đã là chín giờ tối, người trên này ngủ sớm nên mới đó mà đã tắt hết đèn điện, làm cho con đường tối đen như hũ nút. Bây giờ tôi mới cảm nhận được cái ngày cha tôi đi bộ xuống đón tôi nó như thế nào. Tôi đau lòng càng tự trách mình hơn.

Đột nhiên có một chiếc xe đi vụt qua tôi rồi đi chậm lại, sau đó dừng lại. Trên đó có hai người đàn ông bịt khẩu trang đang ngoái lại phía sau nhìn. Tôi không để ý lắm vì tâm trạng đang hết sức rối bời.

Hai người đó không biết nói gì rồi quay xe chạy vụt về phía ban nãy đi tới. Tôi nghĩ đơn giản chắc họ đang tìm nhà và có thể đi quá đà nên quay lại. Bước chân tôi vẫn vô tư bước tiếp, đoạn đường tôi đi qua có một đoạn không có nhà ở, đoạn ấy khoảng già nửa cây số.

Áo tôi tự nhiên có động như là có ái kéo, tôi xoay lại nhìn nhưng lại không có ai cả, nhưng tôi lại nhìn thấy hai người chạy trên chiếc

Way đỏ ban nãy vậy mà đang chậm rãi đi theo phía sau, thấy tôi quay lại hai người đó vội vã nhìn bên này, nhìn bên kia vờ như đang tìn nhà.

Tôi vẫn chưa để ý lắm, vẫn nghĩ là họ tìm nhà, lại tiếp tục đi. Càng lúc tôi lại càng gần với đoạn đường vắng hơn. Chiếc áo của tôi lần này bị giật mạnh hơn, đến lỗi tôi bị kéo lui ngả người về sau loạng choạng muốn ngã. Tôi giật mình nhìn lại tìm kiếm, nhưng vẫn là không có gì, Lần này tôi thấy hai người kia chỉ đứng cách tôi chừng dăm mét, họ thấy tôi nhìn liền dừng hẳn lại, móc điện thoại ra bấm bấm.

Tôi ý thức được có gì đó không ổn, chợt nhận ra mình đang ở yên bái cách cửa khẩu trung quốc chưa đầy mười cây số, bấy giờ tôi mới cảm thấy sợ hãi, tôi ý thức được là bây giờ chỉ có mình mình đi trên đường, hai bên nhà dân đã tắt đèn hết, đầu mình lại quấn khăn tang nên rất có thể đã lọt vào tầm mắt hai kẻ kia. Và tôi cũng ý thức được hai lần giật áo vừa rồi có thể là cha tôi muốn báo cho tôi biết nguy hiểm.

Tôi sợ hãi không biết phải làm gì, chân phải bước tiếp vờ như chưa phát hiện ra chúng, chứ nếu để chúng nhận ra tôi đã biết có lẽ chúng sẽ manh động hơn. Mắt thấy mình càng lúc càng gần với đoạn đường vắng trước mắt, tôi biết chúng nó chỉ trực chờ có thế, nếu như tôi đi qua đó thì điều tồi tệ nào xảy ra quả thực không nghĩ tới.

Tôi móc chiếc điện thoại ra cố bật nút nguồn vì nó đã hết pin từ ngày hôm qua. Bỗng tôi cảm thấy có ai quàng tay qua cổ, tiếp theo đó là một chiếc khăn bịt lên mồm và mũi. Tôi biết ấy là bọn chúng đã ra tay liền ra sức vùng vẫy, đồng thời nín thở để không hít cái thứ ở trong chiếc khăn ấy vào.

Gã đàn ông to khỏe ghì lấy tôi, làm tôi cố sức cũng không thoát ra được, tôi nhanh chân đá ngược về sau trúng hạ bộ của nó. Thoát ra khỏi vòng tay tôi cũng ngã lăn trên đất liền lồm cồn bò dậy muốn hét lên, thế nhưng tên trên xe đang chờ đồng đội sử lý tôi xong liền rồi ga tẩu thoát liền nhảy xuống, giáng cho tôi một cái tát như trời giáng, làm tôi say sẩm mặt mày ngã lăn ra đất, đến lỗi mồm còn cảm thấy tanh tanh chắc hẳn là máu.

Hắn chụp lấy chiếc khăn, nhanh như con thú vồ đến năm tóc tôi giật ngược lên nhét chiếc khăn vào mồm. Tôi bị tọng chiếc khăn sâu vào bên trong đến ná thở, hai tay ra sức gỡ tay thằng kia nhưng không tài nào gỡ được. Tôi dùng hết sức của mình đứng dậy, sút một nhát vào giữa háng. Chả hiểu hai thằng này bị ngu hay không biết tránh đòn cũ mà vẫn trúng đòn, thằng đấy nằm ra đất ôm bộ ấm chén kêu rên. Tôi rút chiếc khăn ra dùng hết sức mà chạy. Vừa chạy được mấy bước thì ngã lăn ra đất vì ăn một nhát đạp vào lưng.

Thằng ban đầu bị đá sau hồi đau đớn đã lấy lại được ổn định, thấy tôi chạy nó tung người đạp một cú vào lưng tôi. Sau đó nhảy tới ngồi trên lưng, kéo tóc tôi ngửa về sau, tiếp theo nó đổ chất lỏng gì đấy vào mồm tôi. Trong tư thế bị kéo giật ngược đầu về sau, thứ chất lỏng ấy cứ thế trôi xuống mà không cần tôi nuốt.

- Mẹ con chó bể bi tao thì bố mày chém chết mày.

Tôi nghe tên kia nói.

- Con này khỏe thật đấy.

Tên ngồi trên lưng tôi cũng lên tiếng, giọng điệu đúng dân giang hồ chợ búa. Tôi cảm giác tim mình đập nhanh bất thường, sau đó nhận thức mơ hồ rồi cứ thế lịm dần, lịm dần.

- Bao nhiêu đứa đấy chúng này??

- Hai đại ca ạ!!

- Mẹ chúng mày làm ăn kiểu gì đấy??

- Anh phải thông cảm chứ, bây giờ nhà nào cũng kè kè đề phòng bắt được hai con ranh kia mà nhà em tí mất giống.

- Giống kệ mẹ chúng mày, không có tiền thì giống làm cái mẹ gì.

Tôi nghe thấy có tiếng ba người đàn ông nói chuyện thì lờ mờ tỉnh dậy, thấy mình đang trong một căn nhà nhỏ tối om om, theo ke sáng ngoài cửa hắt vào tôi thấy có một người nữa đang ngồi sát góc tường ôm mặt khóc, còn mình đang nằm giữa nền nhà đầy cát bụi, rác rưởi bẩn thỉu.

Người kia thấy tôi tỉnh thì chạy lại đỡ.

- Có sao không??

- Đây là đâu đấy chị.??

Tôi bình tĩnh hơn bao giờ hết, vì tôi biết mình đã rơi vào tay bọn buôn người ngoài kia, hoàn cảnh hiện tại không cho phép tôi khóc lóc hoảng loạn.

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x