Hành trình theo Thầy đi bắt ma – Truyện Ma Có Thật

Giờ Mùi đã đến, chú em tôi khệ lệ bưng 1 mâm đầy hoa quả, xôi, gà, rượu bia, riêng tôi ôm 1 ôm tiền vàng, Ngựa mã, Mũ áo, mấy người khác thì bưng bê ô, lọng,chiếu… đến cạnh cái hố đào dở dang hôm trước mà bầy biện, cô Thầy Mo như được dịp trổ tài phép của mình giữa thanh thiên bạch nhật và đám thổ dân hiếu kỳ xúm đông xúm đỏ. Sau một hồi sai khiến oai phong, Thầy Mo bắt đầu mở màn với nắm hương trầm nghi ngút khói, hồi chuông thỉnh ru dương thánh thót, rồi bài tiếng kinh, tiếng Mường choang choang, rồi Dao, Kiếm trừ tà hươ qua, hươ lại nghe mà chết khiếp như kiểu dọa nạt ai đó khiến kẻ yếu bóng vía cũng phải lùi xa. Hết tuần nhang Thầy Mo cho hóa từng khoản biếu Thần Linh, Thổ Địa, Biếu Tà Ma

chúng tôi chỉ việc làm theo như những con rối. Xong xuôi chúng tôi mời cô Thầy Mo ở lại, đề phòng có gì trục trặc còn nhờ giải quyết luôn. Đúng 2h15 phút tôi cho xe múc tiến vào công trường không hề gặp trở ngại nào, chiếc máy thật khỏe, tảng đá to đến gần nửa khối mà nó nhấc lên cứ nhẹ như lông hồng vậy. Chảng mấy chốc chiếc hố rộng vài chục mét đã sâu hoắm đền 3 m, đống đất trên bờ cao ngất , phải dùng gầu san, gạt té sang 2 phía mới có chỗ đổ. anh em tôi đứng trên bờ căng mắt ra nhìn, đất mượn sâu quá, đào sâu đến cả 5 m mà vẫn chưa đến đất thổ, ai ngó cũng phải rợn người. Tầm với của xe như có vẻ đã đuối, tôi bảo chú lái lùi lại, mở 1 con đường dốc xuống thì mới múc tiếp sâu được. lúc này đáy hố chỉ còn vẻn vẹn như 2 chiếc chiếu, sau ít phút giải lao, chúng tôi quyết định mở rộng hố đào, chú lái đang nhẩy lên xe thì bỗng 1 tiếng Rầm…rung chuyển, cả vạt đất cỏ xanh rờn hơn chục mét vuông nãy anh em tôi vừa đứng, sạt xuống lấp ngang thân hố, tôi hú vía, may mà không ai còn đứng đó, chiếc xe lại lầm lũi làm nhiệm vụ của nó cho đến tồi mịt. chúng tôi bảo chú lái đóng cửa xe rồi cùng chúng tôi về nghỉ, một ngày làm việc không đem lai kết qủa như mong đợi. Sau 1 đêm thấp thỏm, chúng tôi dậy thật sớm.

Thấy sốt ruột, tôi bảo chú lái xuống đánh xe đưa tôi qua chỗ tìm kiếm 1 chút rồi cùng về ăn sáng, thời tiết hôm nay thật đẹp, lạnh mà hanh khô, bầu trời như sáng hơn. Tôi lững thững bước vòng qua chỗ chiếc xe múc đến gần miệng hố, tôi chỉ còn biết há hốc mồm ngạc nhiên, 3 bề bốn bên đều sạt xuống, chiếc hố giờ đây trông như 1 chiếc phễu khổng lồ. Tôi quay về, chán ngán, cứ đà này chắc phải cho xe mở thành 3 cấp chắc mới ổn được.Tôi gọi điện bàn với chú em và quyết định vòng về công ty xây dựng bên kia sông Đà của T cầu cứu tăng thêm 1 xe nữa. T vui vẻ đồng ý giúp nhưng với điều kiện chỉ giúp thêm được 2 ca thôi vì xe này ngày kia phải đi công trình xa rồi. Tôi chấp và ký bổ xung vào văn bản. Gần trưa cả 2 xe gầm gừ làm việc, vì đất bồi mượn sâu gần chục mét, nên chúng tôi phải mở rộng bãi đào đến cả trăm mét vuông, phân làm 3 cấp, 2 ngày sau mới tới được mặt đất thổ ngày xưa. Chúng tôi cho xe tạm dừng, thuê đội quân hôm trước để đào thủ công, đào tới cả 3 m chiều sâu nữa, vừa đào, vừa tát nước mà vẫn bặt vô âm tín, như 1 lời thách thức chúng tôi, và rồi 1 đêm dài vô vọng lại trôi qua, lạnh lẽo.

Đêm ở cái thị xã nhỏ bé miền núi rừng sơn cước những ngày cuối Đông càng lạnh giá, những ngọn gió bắc rít từng hồi dài thê lương ngoài cửa sổ, đã khuya lắm rồi mà tôi vẫn ngồi bó gối trên chiếc ghế sa lông cũ kỹ, đầu óc nghĩ mông lung vô tận. Ngoài kia tiếng cót két của những chiếc xe thồ vẫn bươn trải trong đêm, như cố níu kéo thêm Đông tàn Bính Tuất.

Chỉ mấy ngày nữa thôi, mùa Xuân sẽ quay về, bao hy vọng phai tàn trong gió lạnh. Sớm hôm sau để chú em ở lại san lấp trả lại mặt bằng, tôi qua gặp ban giám đốc công ty xin khất đến ra giêng chúng tôi lại tìm kiếm tiếp. May mà các anh và nhân dân quanh vùng rất ủng hộ thông cảm và khuyến khích chúng tôi làm cho tâm hồn tôi như ấm lại. Tôi trở lại HD về thẳng điện cô Đồng, lúc này trời đã về trưa, các Vong đang về rất thuận lợi, như thường lệ tôi mua bánh, kẹo, tiền, vàng, lách qua đám đông vào đặt lễ trên điện, vừa quay ra đã thấy vong vừa về gọi tên tôi và nói – có 1cụ tên là cụ V, có phải cụ V nhà bác không? tôi gặp ở ngoài cổng, có nhắn với tôi là -nhắn với cháu cụ tên là K, bảo nhờ cô Đồng làm lễ nhờ các Quan ở đây xin hộ ông Thần Linh tha cho. Vong đó nói với tôi – có phải nhà bác xúc phạm đến ông Thần Linh, bảo (dẹp ông Thần Linh sang một bên phải không ?). Tôi lạnh gáy, đúng là chú em tôi có nói câu đó thật. Vong đó tiếp thế nên ông Thần Linh ở trên Hòa Bình đấy, ông ấy không cho tìm người nhà, ông ấy bảo cho nhà đó tiêu tốn tiền của đi..)

Chả thế mà mời đến mấy ông Thầy mà công việc vẫn dậm chân tại chỗ. Tôi quyết định chiều hôm đó, nhờ cô hàng xóm ở cạnh nhà cô Đồng mua sắm xôi, gà, hoa, quả…làm lễ xin sám hối mất cả buổi , xong điện thông báo cho mọi người nắm được binh tình, lúc đó lòng tôi mới vợi đi nửa phần tâm sự. Sớm hôm sau mới đầu giờ Dần tôi đã trực sẵn cửa Điện cô Đồng, hy vọng các Cụ nhà tôi thương con, thương cháu về chỉ rõ vị trí ông tôi nằm để chúng tôi đưa ông về quê trước tết. Quả là việc xám hối buổi chiều qua có kết quả, cụ tôi về thật, cụ nhắc chúng tôi ăn nói phải giữ mồm, giữ miệng, do xúc phạm đến Thần, Thánh mà chúng tôi đã mất bao công sức kiếm tìm mà không có kết quả, rồi cụ chỉ địa điểm nhà ông cạnh cái bể có 2 ngăn, gần cái Long nước.. v.. v., địa hình cụ chỉ ngày xưa, so với nay là một mặt bằng mênh mông chúng tôi không thể hình dung nổi. Chiều đó tôi cho cả thằng cháu con anh cả cùng đi, ngược lên HB , chúng tôi tìm vào nhà 1 cụ bà gần 90 tuổi, ngày xưa ở ngay gần đó, cụ nói – trước đây vào những năm 70, khu vực này còn là đầm lầy, lau sậy um tùm, khi xây dựng UBND tỉnh ở ngay Cổng Châu cũ, họ có đào 1 mương nước để lấy nước tôi vôi, chúng tôi gọi là cái long nước …

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com