Tấm vải đỏ

Chương 25 – CHỜ ĐỢI
Trong đám tang Thi Thi, ba người đều không khóc bởi họ đã quá đau đớn rồi. Lục Tử Minh cứ thẫn thờ như người mất hồn ngồi bên bình tro. Kha Lương bước tới đặt tay lên vai anh an ủi.
– Nếu tôi nghe lời anh thì Thi Thi đã không chết. Nếu tôi không đi tìm cô ấy thì cô ấy đã không chết để cứu tôi. – Giọng Lục Tử Minh khản đặc.
– Cái chết của Thi Thi không liên quan tới anh, cô ấy chết là do bà mo làm đấy. Đầu tiên, bà mo đã lợi dụng tấm lụa đỏ để Thi Thi mắc lừa, sau đó bà ta dùng lời nguyền CA BĂNG có trong tấm vải để làm hại mọi người; cuối cùng bà ta ép Tứ tướng phải xuất hiện vào thời điểm năm xưa để ra tay sát hại. Giết được nhóm Tứ tướng, bà ta có thể làm mưa làm gió được rồi.
– Chúng ta chẳng qua chỉ là mồi nhử mà thôi. – Lục Tử Minh cười nhạt nhận xét.
– Chúng ta đã trở thành nhóm Tứ tướng mới rồi mà? Sao Thi Thi lại chết chứ? Chắc đó chỉ là ảo giác, Thi Thi sẽ sống lại đúng không? – Lục Tử Minh lẩm bẩm một mình.
Tần Cẩm đứng cạnh Tử Minh, cô thầm nghĩ nếu mình sớm phát hiện ra chân tướng sự việc thì Thi Thi đã không chết sớm như vậy. Đau khổ tột cùng, cả ba đều mong người chết là mình chứ không phải ai khác.
Ông trẻ xuất hiện trong đám tang Thi Thi với bộ mặt đưa đám; ông nói:
– Ông đã biết cách trừ khử bà mo rồi.
Nếu ánh mắt ba người có thể giết ma thì có lẽ ông trẻ đã hồn bay phách tán rồi.
– Các cháu đừng nhìn ông như thế! Từ lâu ông đã biết được bí mật này nhưng chưa tới bước đường cùng, ông chưa nói, bởi nếu thế sẽ phải hy sinh tính mạng của cháu nội ta – Kha Lương.
Ba người giật mình.
– Đây là chiêu cực độc cuối cùng đã được luyện ra để trừ ma của dòng họ Kha chúng ta. Chiêu này có tên NGỌC THẠCH CÂU PHẦN. Cách thức chiêu này là biến cơ thể mình thành túi bắt ma, nhốt ma vào trong đó, nhưng nếu không có đá tam sinh làm sạch thì người đó sẽ bị ma điều khiển. Tuy nhiên, khi mới bị nhốt vào trong cơ thể người đó, hồn ma rất yếu đuối; do đó có thể nhân cơ hội này giết người đó và như thế hồn ma kia cũng chết.
Tần Cẩm tức giận, đứng phắt dậy:
– Phương pháp quái quỷ!
Lục Tử Minh cũng lắc đầu quầy quậy:
– Cháu không để cho Kha Lương làm việc dại dột này đâu, chẳng lẽ bọn cháu đã mất đi nhiều bạn thế vẫn chưa đủ hay sao?
Kha Lương chậm rãi lên tiếng:
– Thì cũng nên thử một lần xem sao. Ông chẳng bảo có cách giải cứu mà.
– Có cách… nhưng từ trước tới giờ chưa có trường hợp nào được giải cứu thành công.
– Ông có đá Tam sinh không?
– Có, đá Tam sinh không khó tìm lắm, nhưng nó là viên đá linh thiêng; chỉ những người có duyên với nó mới nhìn thấy ba đời của mình.
Kha Lương hớn hở reo lên:
– Vậy ông đưa cho cháu đá Tam sinh đi! Tới lúc đó cháu sẽ nhốt bà mo vào trong cơ thể, mọi người có nhiệm vụ làm sạch nó. Nếu bà mo bị diệt trừ thì cháu có thể bình an vô sự rồi đúng không?
– Cháu là người nhà họ Kha, dòng họ ta có nhiệm vụ bắt ma. Nhiệm vụ lần này của cháu rất đặc biệt, nếu không ta đã không sử dụng chiêu thức này để dòng họ ta tuyệt tự. Ta sẽ đưa cho cháu đá Tam sinh; nhưng hiện tại vẫn chưa có ai biết cách diệt trừ; hay cho ta thêm chút thời gian để nghiên cứu nhé!
Kha Lương chìa tay ra:
– Ông à, không còn nhiều thời gian nữa. Nếu cứ tiếp tục kéo dài, chúng cháu sẽ bị bà mo giết hết mất. Nếu còn phải hy sinh nữa, một mình cháu là đủ rồi.
Ông trẻ cười khà khà:
– Thế mới đúng là cháu đích tôn của ông chứ!
Ông trẻ biến mất vào không trung, một hòn đá rơi xuống.
Ba người xúm lại xem, chẳng có gì đặc biệt.
– Lần này liệu ông có lừa chúng ta không? – Tần Cẩm nghi ngờ hỏi.
– Đúng vậy, hòn đá này thực sự không giống với đá Tam sinh chút nào.
– Sao nó lại bình thường thế nhỉ? – Lục Tử Minh nói.
– Mọi người không biết rồi, càng là vật bình thường thì càng hữu dụng đấy!
– Được rồi, được rồi, chúng ta đi bắt bà mo! Bắt xong, giết quách đi là xong thôi mà.
Kha Lương sốt sắng muốn hành động ngay.
Tần Cẩm cướp hòn đá trên tay Kha Lương:
– Đi đâu? Quá nguy hiểm! Đó không phải là bắt ma mà là đi tìm cái chết.
– Anh lại có thể dễ dàng chết như thế ư?
– Không đi, nhất quyết không được đi; nếu anh còn muốn đi, để em chết trước cho anh xem. – Tần Cẩm bỗng nhiên bướng bỉnh khác thường.
Kha Lương thấy vậy liền nói:
– Không đi nữa. Hơn nữa anh cũng có biết phải đi đâu để bắt bà mo đây?
Đang tranh luận thì họ nghe thấy một tiếng mèo kêu ré lên, Tần Cẩm chú ý nghe:
– Là Hắc Bảo, chắc lại có chuyện rồi.
Hắc Bảo giờ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Các bạn của cô đã chết rồi, chỉ còn lại Hắc Bảo vừa là bùa hộ mệnh vừa là chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô.
Chạy tới hành lang, Tần Cẩm nhìn thấy Hắc Bảo bị một bàn tay giữ chặt. Cô không để ý tới xung quanh, cứ xông lên phía trước. Đột nhiên, cô trông thấy một bàn tay nữa thò ra hướng về phía mắt cô, những cái móng sắc nhọn như những lưỡi dao.
Nếu cứ cố cứu Hắc Bảo thì mắt cô sẽ bị thương, còn nếu do dự một chút, Hắc Bảo sẽ biến mất. Tần Cẩm thà chết chứ không để mất Hắc Bảo. Con mèo này không những là con vật cưng mà còn là ân nhân cứu mạng của cô.
Ma thường không thể làm hại Hắc Bảo; không biết cái gì khiến Hắc Bảo sợ đến mức đó? Chỉ thiếu chút nữa Hắc Bảo đã bị bàn tay đó giết chết; bàn tay đó không to, trên mu bàn tay còn rớm máu, chắc là vết Hắc Bảo cào.
Chỉ với ý nghĩ lóe lên như vậy, Tần Cẩm tiến thẳng về phía trước; cô không tránh bàn tay kia; mắt cô đau nhói. Nhưng cô đã tóm được Hắc Bảo mềm mại của mình. Cô quay đầu lại. Hai người đàn ông chạy từ phía sau nhìn thấy hai dòng máu chảy từ mắt cô; cô vẫn ôm chặt Hắc Bảo.
Mắt của Tần Cẩm đã hỏng. Để cứu một con mèo, cô sẵn sàng hy sinh đôi mắt của mình.
Hai người đàn ông ngỡ ngàng; họ nhìn thấy hai dòng máu chảy ra từ mắt Tần Cẩm, cô đang lần mò tìm đường đi. Kha Lương chạy lại hỏi:
– Em thực sự không nhìn thấy gì nữa à?
Lục Tử Minh móc điện thoại gọi cho trung tâm cấp cứu; ba người đứng tại hành lang không nói năng gì.
Mắt của Tần Cẩm bị cào rách. Điều kỳ lạ là vết thương này chỉ ảnh hưởng tới thần kinh, con ngươi không bị tổn thương nhiều lắm nhưng cô lại không thể nhìn như trước được.
Kha Lương làm ầm lên trong phòng khám, anh yêu cầu các bác sĩ bằng bất cứ giá nào cũng phải chữa khỏi mắt cho Tần Cẩm. Lục Tử Minh lại đi vào phòng bệnh. Trong đó không có ai, nhìn qua tấm kính trong, anh thấy một người đang ngồi trên ghế đá trong vườn hoa bệnh viện. Người đó chính là Tần Cẩm, mái tóc dài xõa xuống, Hắc Bảo ngoan ngoãn nằm trong lòng cô; cô úp mặt vào con mèo, dáng vẻ rất cô đơn.
Tần Cẩm cho rằng chỉ cần cố gắng là có thể chiến thắng mọi thứ; chỉ cần mọi người không bỏ cuộc thì sẽ có hy vọng. Nhưng hết lần này tới lần khác họ bị đánh bại, đầu tiên là sự ra đi của Lam Kỳ, kế đến là Anh Kỳ, sau đó là mẹ, Thi Thi và cuối cùng, đôi mắt của Tần Cẩm cũng không còn nữa. Cô không còn cách nào lấy lại được sự kiên cường như trước đây.
Ôm chặt Hắc Bảo trong tay, cô cảm thấy sự ấm áp của nó có thể khiến cho trái tim cô không quá buốt giá. Con mèo đáng yêu cứ liếm tay cô như thể an ủi cô vậy.
Cô đã mù hẳn rồi. Kha Lương cãi nhau mãi với bác sĩ không được việc gì liền đứng tựa vào cửa sổ trong hành lang, anh đau khổ nhìn Tần Cẩm.
Tần Cẩm khó nhọc đứng dậy, vớ lấy chiếc gậy rồi đi lang thang trên thảm cỏ; do không biết phương hướng, cô đụng phải thùng rác.
Kha Lương không nén nổi thương tâm, lại xông vào phòng làm việc gặp bác sĩ.
– Tôi sẽ cho cô ấy võng mạc để cấy ghép có được không? Tôi chỉ muốn cô ấy khỏi bệnh, cô ấy thật đáng thương! Tôi không thể cứ đứng đó nhìn cô ấy như thế được.
Bác sĩ lạnh lùng lắc đầu:
– Tình hình của cô ấy không bình thường, cho dù có cấy ghép võng mạc cũng không thể nhìn được.
– Ít ra thì cũng có cơ hội?
– Nhưng cơ hội thì quá mong manh mà cái giá phải trả thì quá đắt.
– Chỉ cần cô ấy bình phục, cho dù có phải trả giá thế nào tôi cũng cam lòng.
Bác sĩ thông cảm nhìn Kha Lương rồi đứng dậy đi ra.
Kha Lương đuổi theo sau, Tử Minh liền chặn lại.
– Được rồi, đừng quá xúc động nữa, bọn mình đi thăm Tần Cẩm đi!
Hai người vội chạy xuống. nhìn thấy Tần Cẩm bị ngã trên thảm cỏ. Họ chạy tới đỡ, nhưng cô từ chối.
– Đừng dìu em! Bây giờ đến cả việc tự đi lại em cũng không làm được nữa rồi. Thế giới đối với em lúc này chỉ là một màu đen, em không biết phải chạy tới đâu để tránh không bị thương.
Kha Lương đau xót nhìn Tần Cẩm; cô dường như không thể đứng dậy được nữa.
Kha Lương bước đến ôm chặt Tần Cẩm nói:
– Em đừng đi đâu cả, em cứ ở nguyên trong lòng anh sẽ tuyệt đối an toàn. Anh hứa sẽ bảo vệ em suốt đời.
Tần Cẩm bật khóc, cô nghẹn ngào, không che giấu tuyệt vọng.
– Lần lượt từng người một trong chúng ta sẽ chết phải không anh? Không ai có thể trốn thoát được anh nhỉ!
Lục Tử Minh nghiêm giọng:
– Có chết thì chúng ta cùng chết, anh quyết không để cho từng người chúng ta chết đơn lẻ đâu.
– Bây giờ em đã như thế này rồi, trở thành gánh nặng cho hai anh. Mắt em mù thật rồi, em sẽ chỉ mang tới phiền phức cho hai anh mà thôi.
Kha Lương tức giận:
– Sao em lại có thể nói như vậy? Em không mang tới phiền phức, em là động lực của bọn anh. Nếu ban đầu em không quyết tâm, kiên cường, cố gắng thì chúng ta đã không thể chống đỡ được lâu đến thế! Em và Hắc Bảo là sức mạnh của bọn anh.
Ba người nắm chặt tay nhau, Tần Cẩm nói:
– Không hiểu sao chúng ta lại ít ghé thăm ngôi chùa có tiểu hòa thượng – đồ đệ của Tiểu Thiên trụ trì và bé gái có linh cảm kia nhỉ! Các anh còn nhớ không? Em muốn đi lễ Phật quá!
Kha Lương gật đầu tán thành:
– Chúng ta cũng nên đi thăm tụi nó.
Lục Tử Minh nói:
– Được thôi, bây giờ tôi đi lấy xe, hai người ra đằng trước đợi đi!
Kha Lương cẩn thận dìu Tần Cẩm lên xe. Tử Minh lái xe, Hắc Bảo nằm cuộn tròn trong lòng Tần Cẩm. Bọn họ lại đi tới ngôi chùa đó, một mặt, họ muốn có được sự yên tĩnh trong lòng bởi đã quá mệt mỏi; mặt khác, họ muốn hỏi tiểu hòa thượng xem có cách nào khác để tìm được tung tích của bà mo.
Cái chết của Thi Thi và sự mù lòa của Tần Cẩm càng làm tăng lên nỗi căm hận của họ đối với bà mo. Họ quyết tâm cho dù có chết hết, thì cùng phải trừ khử được bà mo.
Xe đi rất êm, lại quen đường nên trời chưa tối họ đã tới được ngôi chùa.
Ngôi chùa nhỏ tối om, không có đèn đóm gì cả. Tiến vào trong chỉ thấy một ngọn đèn đang đung đưa trước tượng Phật.
Trong chùa không có ai. Dường như đã lâu lắm không có người quét sân, lá rụng khắp nơi. Ngôi chùa bây giờ trông còn cũ kỹ hơn cả lúc trụ trì Tiểu Thiên còn sống.
Ba người đứng trong chùa, nhìn xung quanh không thấy bóng người.
Đang định tiến vào trong chàu thì bé gái có linh tính chạy ra, họ vui mừng khôn xiết.
Nhìn thấy ba người, bé gái vui mừng hỏi:
– Anh chị tới lúc nào thế?
Ba người không trả lời chỉ hỏi lại:
– Tiểu hòa thượng đâu hả em?
– Tiểu hòa thượng đang ở sân sau luyện công, để em dẫn anh chị đi.
– Ừ, chúng ta cùng đi nào Tần Cẩm.
Tần Cẩm đứng trong bóng tối, cô cảm thấy có một luồng khí lạnh phả vào mặt; không hiểu tại sao tự nhiên cô thấy buồn, những chuyện trong quá khứ phút chốc giống như nước lũ ùa về trong tâm trí cô.
Cô rất muốn được yên tĩnh một mình. Cô nói với Kha Lương cảm giác ấy; anh không nỡ để cô ở lại, anh muốn ngồi cùng cô trong đại điện nhưng cô không đồng ý.
Bé gái mau miệng:
– Để em chăm sóc chị ấy cho! Không ai có thể làm hại chị ấy được đâu.
Mặc dù biết cô bé có khả năng siêu phàm nhưng anh vẫn không yên tâm lắm. Tuy nhiên, anh vẫn cùng Tử Minh vào sân sau tìm tiểu hòa thượng. Tiểu hòa thượng đang ngồi thiền, mọi người gặp nhau tay bắt mặt mừng. Họ kể cho tiểu hòa thượng nghe cái chết của Thi Thi, tiểu hòa thượng cũng rất đau lòng.
Bé gái dắt Tần Cẩm quỳ trước tượng phật, cô thành tâm cầu Phật. Đứa bé gái ngoan ngoãn đứng bên cạnh, Hắc Bảo cũng ở cạnh cô.
Tần Cẩm giơ tay tìm bé gái, vừa tìm cô vừa nói:
– Thật làm phiền em quá! Hôm nay vội vàng tới đây không mang quà gì cho em, đáng nhẽ chị phải mang thứ gì ngon cho em mới phải.
Giơ tay tìm lại không thấy ai bên cạnh, Tần Cẩm cảm thấy vô cùng lo lắng. Cô đứng dậy, sờ sẩm khắp nơi trong đại điện. Thế giới tối tăm, thật đáng sợ! Cô không biết trước mặt cô có gì, không biết gì cả; mọi nỗi sợ hãi đều không biết trước.
Không hiểu có chuyện gì xảy ra với đứa bé? Cô bắt đầu thấp thỏm không yên.
Tiếp tục giơ tay ra tìm, cô chạm vào Hắc Bảo, cảm thấy yên tâm đôi chút. Con mèo vẫn còn đó khiến cô được an ủi phần nào; cô không dám gọi to, chỉ ôm Hắc Bảo trốn vào một góc.
Kha Lương và Tử Minh sắp sửa quay lại rồi, cô không ngừng tự trấn an để khỏi phải suy nghĩ lung tung về thế giới bóng tối.
Đột nhiên cô nghe thấy tiếng bé gái gọi:
– Chị ơi, chị đang ở đâu thế?
Tần Cẩm vui sướng đáp lại:
– Em à, chị đang ở đây.
Cô nghe thấy tiếng bước chân tiến về phía mình không những nhanh mà còn rất nhẹ nữa, cô bé vừa chạy vừa nói:
– Em đi lấy nước cho chị, lúc quay lại không thấy chị đâu, sao chị lại chạy tới đây? Để em tới dìu chị đi nhé!
Tần Cẩm giơ tay ra thì chạm vào bàn tay lạnh ngắt. Cô nhận thấy Hắc Bảo run bắn trong lòng cô, chưa bao giờ cô thấy Hắc Bảo sợ như thế này cả.
Cô chợt cảm thấy bàn tay đó rất quen thuộc như thể đã chạm ở đâu rồi thì phải nhưng cô không nhớ. Sao cô lại có cảm giác quen thuộc đến nhế nhỉ?
Hắc Bảo kêu ré lên, từng tiếng, từng tiếng một giống như đang cầu cứu lại vừa giống như đang cố sức dọa vật gì đó.
Bàn tay đứa bé rất cứng, cuối cùng cô cũng nắm được, cô chạm vào vết sẹo trên tay nó.
Tần Cẩm rụt ngay tay lại, cô không tin nỗi những gì đang diễn ra nữa.
– Mày chính là người hôm đó đã cướp Hắc Bảo. Tao đã từng nắm tay mày. Vết sẹo trên tay mày tao cũng nhìn thấy rồi.
Tần Cẩm nhận thấy giọng mình run rẩy, cô không ngờ kết cục lại khó tin đến thế!
– Nếu mày đã nhận ra, tao cũng không cần giấu nữa. Tao đúng là người bọn mày đang cần tìm đấy! – Đứa bé vẫn nói bằng chất giọng dễ nghe như lúc trước, có điều lúc này giọng nói đó trở nên đáng sợ vô cùng.
– Mày để đứa bé ở đâu rồi?
– Ở đâu á? Đứa bé đó không tồn tại, tao chính là đứa bé đó. Nó là hình người tao hóa ra đó. 10 năm trước, tao bị Tứ tướng truy sát, lúc đó bọn Tứ tướng đã đánh tao tơi bời, bảy vía chỉ còn có một. Nếu tao không trốn kịp thì đã hồn bay phách lạc từ lâu rồi.
– Mày chính là mụ mo ư?
– Chính xác. Tứ tướng luôn truy sát tao, khíến tao phải chui lủi trong miếu không ra ngoài được. Tao chỉ sống sót được ở vùng đất chí âm, ở đó tao may mắn gặp được lời nguyền CA BĂNG; nó đã giúp tao. – Mụ mo nghiến răng nói. – Tao đã lợi dụng sức mạnh của CA BĂNG để tìm kiếm hậu duệ của Tứ tướng. Nếu tao tìm được chúng, Tứ tướng mới chịu chuyển dịch không gian; Tứ tướng mạnh thế, không làm như vậy sao tao báo thù được.
Tần Cẩm đã bình tĩnh trở lại; cô nhận thấy dù gì thì cũng chết nhưng phải chết rõ ràng mới được.
– Mày làm tất cả mọi chuyện chẳng lẽ chỉ để báo thù hay sao?
– Đương nhiên không chỉ có báo thù bởi nếu Tứ tướng không chết, tao vĩnh viễn phải ở vùng đất chí âm đó, sẽ không có cơ hội vùng dậy.
– Tại sao CA BĂNG lại nghe lời mày?
– Nó chẳng qua chỉ là một lời nguyền vô tri vô giác mà thôi, nó là công cụ giết người nhưng ai có được nó đồng nghĩa có được báu vật giết người.
– Nói như vậy, giết được mày cũng đồng nghĩa tiêu diệt CA BĂNG?
Mụ mo cười khẽ:
– Trên lý thuyết là như thế, nhưng liệu chúng mày có đủ bản lĩnh để giết tao không?
– Chính mày đã dẫn dụ Tứ tướng, chính mày đã giết không biết bao nhiêu người! – Tần Cẩm phẫn nộ hét lên.
– Nhiều người ư? Tao còn chưa có ý định dẫn dụ nhiều pháp sư đuổi ma tới đấy, tao vẫn chưa dùng hết sức đâu.
– Mày mau quên thế, tuy nhóm Tứ tướng cũ đã chết nhưng nhóm Tứ tướng mới đã hình thành. Chúng tao quyết không để mày hoành hành lâu hơn nữa.

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com