Tấm vải đỏ

Mụ mo cười ré lên rồi nói:
– Mày tưởng mày giỏi lắm hay sao? Tại sao mày lại mù thế?
Chúng mày không có sức mạnh của Tứ tướng. Gần đây, tao đã sai CA BĂNG đi theo chúng mày; nó phát hiện chúng mày chẳng có sức mạnh nào cả. Lần trước, tao đã cố đóng cánh cửa thời gian, không ngờ lại bị thằng hòa thượng trọc đầu kia phá đám.
Tần Cẩm hỏi tiếp:
– Mày là mo, tại sao mày lại ở bên cạnh mẹ tao? Sao mẹ tao không nhận ra mày chứ?
– Tao đã tận dụng nhược điểm của mẹ mày, tao đã hóa thành một đứa trẻ mồ côi, mẹ mày do quá thương yêu mày nên đã bị tình mẹ con làm cho mù quáng; do vậy bà ấy không nhận ra tao. Do có sức mạnh của bà ấy bảo vệ, nên dù rời xa mảnh đất chí âm, tao vẫn có thể sống được.
– Mày thật vô sỉ! Mày đã lợi dụng tất cả nhược điểm của mọi người. Mày lợi dụng sự đố kỵ của Thi Thi, lợi dụng sự yêu mến của tao với Hắc Bảo, lợi dụng tình mẫu tử của mẹ tao và Anh Kỳ. Mày đã lợi dụng mọi người, tại sao mày muốn trừ khử bọn tao?
– Tao muốn có viên đá Tam sinh.
Tần Cẩm sững người:
– Đá Tam sinh chỉ là một viên đá bình thường mà thôi, sao mày lại phải bỏ bao công sức để có được nó vậy?
– Ai nói với mày đó chỉ là viên đá bình thường? Viên đá đó tiềm ẩn sức mạnh lớn lao, mày không tưởng tượng nổi đâu. Nếu tao không có được sức mạnh tiềm tàng của nó thì tao phải phá hủy nó, bởi trên đời này chỉ nó có thể giết được tao. Tao vốn bất tử nhưng không hủy được nó, tao sẽ không được yên ổn, bởi sẽ có ngày một pháo sư nào đó sẽ biết cách mở đá Tam sinh, và ngày tận thế của tao cũng tới. Mày thử nói xem, với nhiều lý do như thế, tao có nên giết chúng mày không?
– Đá tam sinh đâu phải chỉ có một viên mà mày cứ bám riết lấy bọn tao? Mày lợi dụng Lam Kỳ giết Thi Thi; ép ông nội Kha Lương phải đưa viên đá ra; lại còn làm hỏng mắt tao nữa; mày còn dẫn dụ bọn tao tới ngôi miếu này để cướp viên đá. Sao mày lại chịu nhiều vất vả để lấy viên đá thế?
– Ngoài tổ sư nhà họ Kha ra không ai trên đời này có được đá Tam sinh. Không phải người nhà họ Kha làm sao có được đá Tam sinh chứ? Nếu việc lấy đá Tam sinh dễ dàng thế thì tao đã lấy được nó từ lâu rồi. Trên đời chỉ có duy nhất một viên; bất kể mày nhìn thấy một viên đá to trong ảo giác ở chuyển dịch không gian hoặc viên đá nhỏ trên người mày lúc này, đều chỉ có một nguyên khí; hủy được nguyên khí này là xong.
Tần Cẩm đã bị khuất phục hoàn toàn bởi kế hoạch vẹn toàn này; ví đổi thành một người khác chắc cũng sẽ có cảm giác giống như cô thôi. Mọi người luôn nghĩ rằng CA BĂNG là kẻ thù, không biết mụ mo là ai, không biết tại sao mụ mo giết Tứ tướng xong lại còn truy sát bọn họ, thì ra là như thế.
Lúc này, chân tướng sự việc đã quá rõ ràng. Từ lúc Thi Thi tới làng của người Mèo tới khi CA BĂNG giết người khắp nơi, từ ép Tứ tướng chuyển dịch không gian, rồi tới việc giết Thi Thi, ép ông trẻ phải đưa đá Tam sinh, cuối cùng làm mù mắt Tần Cẩm, dẫn dụ mọi người vào chùa, tất cả đều đã được lên kế hoạch cẩn thận.
Ai có thể thoát khỏi kế hoạch này chứ? Ít ra thì lúc này cũng có thể nhắm mắt mà chết được rồi, bởi ít nhất họ cũng đã biết được tại sao mình chết.
– Chẳng lẽ mày không sợ Kha Lương giết mày ư? Anh ấy cũng là người nhà họ Kha mà.
– Thằng ấy mà cũng đòi giết được tao ư? Một thằng pháp sư chẳng bíết cái gì, nếu nó muốn giết tao thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Thằng ấy thì biết cái gì chứ?
Từ trong bóng tối xuất hiện một người.
– Tao biết chiêu NGỌC THẠCH CÂU PHẦN.
Hóa ra là Kha Lương, anh đang ôm Hắc Bảo. Hắc Bảo đã chạy ra ngoài xin trợ giúp, tiểu hòa thượng ngửi thấy mùi của Hắc Bảo, biết có chuyện không hay nên cũng vào theo.
Mụ mo giơ tay lên cao, Kha Lương liền bị treo lơ lửng trên không, một cánh tay vô hình bóp chặt cổ anh.
– Mày biết chiêu NGỌC THẠCH CÂU PHẦN thì có tác dụng gì? Mày tưởng mày có sức mạnh để trói tao, rồi nhốt tao vào trong người mày ư? Trừ phi Tứ tướng sống lại, bọn chúng muốn trói được tao cũng phải mượn sức mạnh của mặt trăng đấy. Mày đừng mộng tưởng rằng có thể dùng chiêu NGỌC THẠCH CÂU PHẦN. – Giọng của mụ mo đều đều, tràn ngập niềm tin chiến thắng.
Tần Cẩm định chạy lại với Kha Lương nhưng cô không trông thấy gì, cô ngã xuống đất. Lục Tử Minh rút súng bắn liên tiếp vào người mụ mo, nhưng cứ như bắn vào không khí vậy.
Chỉ có tiểu hòa thượng đứng im, không khí toàn mùi chết chóc, Kha Lương đang giãy giụa trên không.
– Mày cho rằng Tứ tướng đã chết thật rồi ư?
Một giọng nói vang đến.
Một đứa bé bước vào, mọi người sững sờ nhận ra đó là Đinh Đông.
Con bé vừa vung tay; Kha Lương liền rơi xuống.
– Khắc tinh? Sao mày có sức mạnh của Khắc tinh? – Mụ mo hơi mất bình tĩnh hỏi.
– Tao chính là Khắc tinh trong nhóm Tứ tướng mới. Mày cho rằng chỉ có mày thông minh tự sắp xếp mọi chuyện hả? Nhóm Tứ tướng cũ mất 10 năm để tìm mày, mày lại cứ chui lủi ở nơi chí âm, cuối cùng cũng đã ra mặt. Mày đã sai khiến CA BĂNG, lợi dụng tình thân của nhóm Tứ tướng. Để tìm ra thân xác ảo của mày, nhóm Tứ tướng đã chuyển dịch không gian, hy sinh bản thân. Bây giờ, bọn tao mới biết năm xưa rất nhiều pháp sư giết ma truy sát mày nhưng chỉ tiêu diệt được một phần cơ thể mày thôi bởi mày có thân xác ảo, do vậy mày không chết, mày bất tử.
Đinh Đông bình tĩnh phân tích khiến nhóm Tần Cẩm ngỡ ngàng.
– Coi như mày đã tìm thấy thân xác ảo của tao thì đã sao nào? Một mình mày có thể chọi được với tao không? – Mụ mo tự tin đáp lại.
– Chúng tao đã tìm ra mày, đương nhiên không chỉ có một người, đã có một người trong nhóm Tứ tướng xuất hiện thì cả nhóm sẽ xuất hiện theo. Chẳng lẽ mày lại quên nhiệm vụ đời đời kiếp kiếp của bọn tao là bắt ma rồi ư? Tứ tướng chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là tìm bắt ma, trấn giữ tà khí của mày, sống hay chết đối với bọn tao chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Hai người nữa từ ngoài miếu đi vào, Kha Lương kinh ngạc kêu lên: “Anh Kỳ! Bác Lý!”, đi cùng với họ còn có tiểu hòa thượng đang chắp tay theo sau. Bốn người bọn họ ngồi thành hàng, một làn khí màu tím bay lên, hiện ra một con rồng vàng đang bay lượn trong làn khói tím. Tần Cẩm không nhìn thấy gì, Kha Lương và Tử Minh dìu cô.
– Quả nhiên là nhóm Tứ tướng, nhưng tiếc rằng Rồng vàng của bọn bay quá nhỏ, sức còn yếu thế làm sao giết nổi ta. Ha ha…
Kha Lương thắc mắc:
– Đã xảy ra chuyện gì vậy?
– Nhóm Tứ tướng mới không phải là các cháu, là chúng ta. Chúng ta đại diện cho 4 chính khí Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, 4 luồng khí này tập hợp sẽ xuất hiện rồng vàng và diệt ma. Không ai quy định Tứ tướng phải là người; có thể là bất cứ một thể của nhân đạo, quỷ đạo, yêu đạo hoặc linh đạo, chỉ cần có đức tính phù hợp là có thể tạo thành Tứ tướng.
Tiểu hòa thượng chính là Phật tinh, Đinh Đông là Khắc tinh, Anh Kỳ đại diện trừ ma, bác Ký do rất linh thiêng nên tiếp quản linh khí hậu duệ họ Kha.
Con rồng vàng này do mới hình thành nên chưa được thành thục lắm, nhưng lúc này không thể đòi hỏi cao được, việc quan trọng trước mắt là tiêu diệt được mụ mo.
Bầu không khí trên không đã đông cứng lại, mọi người đều hiểu lần này sẽ là lần quyết đấu cuối cùng. Rồng vàng thì mới hình thành, sức mạnh của mụ mo lại lớn mạnh như vậy, họ băn khoăn không biết có cách nào để tiêu diệt mụ mo?
Cuộc chiến sắp bắt đầu, mọi người bình tĩnh trở lại. Mọi thứ sắp kết thúc, có thể ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Ánh đèn trong đại điện cứ phập phù, giống như đang ẩn giấu rất nhiều bí mật.
Mụ mo ngồi giữa vòng vây của mọi người. Mụ ta bình tĩnh lạ lùng như đang đứng trên đài sen vậy. Rồng vàng đang uốn lượn, Tứ tướng trấn giữ 4 phía, Kha Lương và Tử Minh bảo vệ Tần Cẩm, Hắc Bảo ngồi trong lòng Tần Cẩm.
Tiếng rồng vàng cuộn tròn kêu vù vù xé rách màn đêm, càng quay vòng càng nhanh. Ánh mắt mụ mo càng lúc càng lộ rõ vẻ kinh hãi, mụ mo không dám khinh thường nhóm Tứ tướng mới.
Mọi người đều hiểu, dù cho lần này có tiêu diệt được thân xác mụ mo thì cũng không có tác dụng gì mấy bởi không có đá Tam sinh, sẽ không thể trừ khử được mụ mo hoàn toàn. Nhưng chí ít cũng có thể ép được nó trốn ở nơi nào đó mấy chục năm để đổi lấy thái bình ngắn ngủi.
Đáng tiếc là hiện giờ vẫn chưa có cách nào mở được đá Tam Sinh, nếu không lần này sẽ là cơ hội tốt để tiêu diệt mụ mo.
Tứ tướng có, đá Tam sinh có, thân xác mụ mo cũng đã ở đây, nếu biết cách sử dụng đá Tam sinh thì có thể tiêu diệt được mụ.
Cái gọi là yên bình đã phải đổi rất nhiều tâm huyết của nhóm Tứ Tướng cũ, những thứ yêu, hận, ân ân, oán oán tồn tại đời đời kiếp kiếp, đã mấy đời, mấy kiếp đấu với mụ mo rồi, không biết lúc nào mới kết thúc đây?
Đúng lúc này, một giọng nói vừa buồn bã, vừa phẫn uất, tuyệt vọng vang lên “Tứ tướng đấu với mụ mo sao lại cứ phải lợi dụng chúng tôi – những con người vô năng làm quân cờ thế! Chúng tôi là gì? Bao nhiêu người thân, bạn bè thân thiết của chúng tôi đã chết, chúng tôi biến thành công cụ để các người đấu đi, đấu lại là sao?”
Giọng nói đó là của Tần Cẩm, lúc này trông cô rất đáng sợ.
Tứ tướng nhận thấy có chuyện không hay rồi, mụ mo đã thôi miên Tần Cẩm để làm tổn thương bất cứ người nào trong nhóm Tứ Tướng. Kiểu thôi miên này không giống với bình thường, nó kích động nỗi uất ức ở nơi sâu thẳm nội tâm của con người ta. Cứ tiếp tục thế này, Tần Cẩm sẽ giống Thi Thi. Cô sẽ mất đi lý trí, sẽ bất chấp tất cả để làm giảm sức mạnh của Rồng vàng, kể cả việc làm tổn hại người khác cũng như bản thân, Rồng vàng có khả năng bị nỗi uất ức này làm tổn thương.
Một lợi thế giúp mụ mo có thể giành thắng lợi là mụ biết rõ nhược điểm của mọi người, mụ lại biết cách tận dụng những nhược điểm này để đạt được mục đích.
Kha Lương sốt ruột tát mạnh vào má Tần Cẩm rồi hét lên:
– Em nói vớ vẩn gì đấy, mau tỉnh lại đi em.
Khuôn mặt Tần Cẩm lộ rõ vẻ đáng sợ “Chúng ta là gì chứ? Sự sống chết của chúng ta có được coi ra gì đâu! Chúng ta cứ gắng sức, cứ đấu tranh để làm gì? Chúng ta chẳng qua chỉ là những quân cờ trong trò đùa số phận nghiệt ngã. Bây giờ chúng ta không phải làm gì nữa rồi, mau lấy đá Tam sinh để dụ mụ mo, rồi kích hoạt Tứ Tướng, thế là chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi đúng không? Bây giờ các người muốn đấu thế nào cũng chẳng liên quan đến tôi nữa đúng không nào?”
Tần Cẩm nhìn xung quanh bằng con mắt oán hận: “nhưng các vị hãy nhìn tôi đây này: mù rồi, các vị xem Thi Thi rơi từ tầng 19 xuống, thịt nát xương tan, xem Anh Kỳ phải móc mắt mình để cứu con cô ấy, rồi Lam Kỳ thì máu me đầm đìa. Các vị tiếp tục nhìn mặt ba người chúng tôi xem có ai trong số chúng tôi lại không tuyệt vọng không? Chúng tôi đã phải chịu đựng nỗi đau mất đi những người bạn. Hằng đêm khi đi ngủ chúng tôi phải đối mặt với nỗi sợ hãi không biết mình có thể sống tới ngày mai không?”
Mắt Tần Cảm bắt đầu hằn máu: “Chúng tôi đã không dám yêu nhau bởi sợ rằng nếu mình có hứa gì với đối phương lại không có thời gian thực hiện thì chẳng ra sao. Chúng tôi không dám rời xa nhau bởi sợ rằng đó sẽ là lần cuối. Chúng tôi không dám đi vào nơi tối tăm bởi sợ rằng nơi đó không an toàn?”
Giọng Tần Cẩm đã nghẹn lại: “Chúng tôi thậm chí không kịp nói lời yêu với người mình yêu thì đã mất họ. Tôi không tiếc hy sinh đôi mắt mình vì không nỡ mất con mèo này. Chúng tôi đã kiên cường đến thế vì không muốn nghe theo sự an bài của số mệnh. Chúng tôi tin mình sẽ chiến thắng nhưng kết cục thật đáng buồn. Chúng tôi có được sự dũng cảm vậy vì chúng tôi khao khát sống, nhưng bây giờ kết thúc rồi đúng không? Bất luận ai thắng, ai thua thì chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Nếu chúng tôi biết mình chỉ là quân cờ trên ván cờ phân định cuộc chiến giữa hai thế lực chính tà thì chúng tôi đã không liều mạng đến thế! Tại sao chúng tôi khiếp sợ thế này, tại sao chúng tôi phải sợ thế này? Tại sao chúng tôi phải mệt thế này? Tại sao không dám yêu thương? Tại sao?”
Nỗi uất ức của cô đã bộc phát ra hết, cô giơ tay khua về hướng rồng vàng, Kha Lương định ngăn tới nhưng không kịp nữa. Từ dưới đất lóe lên tia chớp màu đen, tia chớp lóe trên tay Tần Cẩm. Năng lực của cô phát ra hết. Một tiếng mèo rên lên, con mèo đen rơi xuống.
Hắc Bảo nhảy lên, chấp nhận đòn uất ức của Tần Cẩm.
Tần Cẩm nghe tiếng Hắc Bảo kêu, oan khí đã phát hết rồi, bỗng chốc tỉnh táo trở lại. Hắc Bảo rơi xuống đất, chỉ còn thoi thóp thở. Kha Lương và Tử Minh không dám lên tiếng, sợ rằng không kìm nổi nước mắt.
Tần Cẩm đổ vật xuống đất, cô giơ tay rờ rẫm trên mặt đất tìm Hắc Bảo.
Hắc Bảo nằm bẹp trên mặt đất rên rỉ, dường như nó muốn chủ nhân ôm ấp lần cuối. Nếu lúc nãy Hắc Bảo không nhảy lên chịu đòn oan khí thì rồng vàng đã bị thương rồi; nếu vậy mụ mo sẽ không còn gặp trở ngại nào nữa, tính mạng của mọi người chắc nguy mất.
Tần Cẩm không nhìn thấy gì, cô quỳ trên đất tìm Hắc Bảo; cô nghe thấy tiếng kêu khẽ của Hắc Bảo giống như đang khuyên cô đừng đau lòng, đừng quá xót xa, đừng oán hận nữa.
Tần Cẩm đứng trong bóng tối nghĩ tới sự bất thường lúc nãy của mình rồi nghĩ tới đòn chí tử đánh vào Hắc Bảo; cô không thể tha thứ cho bản thân, nỗi đau lên đến cực điểm. Cô cứ điên cuồng sờ sẩm trên mặt đất tìm Hắc Bảo, ngón tay cô bật máu do chạm mạnh vào mặt đất thô ráp. Cô đang tìm Hắc Bảo bằng cả trái tim.
Hắc Bảo dùng cái chết của mình để nói với cô rằng bất kể số mệnh an bài thế nào, có bất công đến đâu đi nữa, nhưng vẫn có người yêu mến cô, vẫn có một con mèo sẵn sàng chết vì cô, vẫn còn tình yêu và sự ấm áp của những người bạn dành cho cô; do vậy cô phải tiếp tục kiên cường, không thể dễ dàng bỏ cuộc.
Tiếng kêu của Hắc Bảo càng ngày càng yếu, chứng tỏ đòn lúc nãy thật mạnh. Hắc Bảo chỉ muốn chủ nhân ôm ấp một lần cuối nữa thôi; tiếng kêu của nó không oán, không hận, giống như lần đầu Tần Cẩm nhặt được nó vậy. Nó mở to đôi mắt tội nghiệp, thoi thóp nhìn Tần Cẩm.
Hắc Bảo đã ngừng thở; Tần Cẩm thôi không tìm kiếm nữa. Cô lắng tai nghe một lúc, không còn thấy tiếng Hắc Bảo. Hắc Bảo chết thật rồi.
Lúc này Tần Cẩm lại điên cuồng tìm kiếm, cô nằm bò ra đất, tuyệt vọng như người đang chết đuối vậy.
Hắc Bảo đã ở thế giới bên kia. Nó không còn mở mắt được nữa, không tiếp tục bầu bạn với cô nữa rồi.
Tần Cẩm đau đớn quỳ trên đất, cô không ngừng quay đầu, vỗ tay rồi gọi: “Hắc Bảo à, tới giờ ăn cơm rồi, lại đây đi! Hôm nay sẽ có món em thích ăn nhất đấy, được không? Chị đã chuẩn bị sữa bò ngon cho em uống rồi, lại đây! Đừng trốn nữa! Chị đang ở đây, sau này chị sẽ không đánh em nữa, sẽ không đưa em tới những nơi nguy hiểm nữa, chúng mình lại sống vui vẻ như xưa nhé! Hắc Bảo à, ra đi! Chốc nữa nếu chị tìm thấy em, chị không cho ăn đâu, em mau ra đi!”
Giọng của Tần Cẩm càng lúc càng khàn đi: “Hắc Bảo à, Hắc Bảo ơi, mau ra đi! Đừng rời xa chị! Chị sẽ mãi cho em những gì tốt nhất, chị cầu xin em đấy! Mọi người giúp tôi tìm nó với. Nó là con mèo thiêng, nó không chết được đâu, vĩnh viễn không chết được. Mọi người giúp tôi tìm nó đi!”
Giọng nói của Tần Cẩm vọng lại trong đại điện trống không khiến Tứ tướng cảm động rơi nước mắt.
Đột nhiên, Tần Cẩm gào thét xé lòng xé ruột, từng tiếng, từng tiếng giống như con thú bị thương. Lúc này tim cô đau đớn tột cùng như bị ai đó móc ra ngoài vậy. Lục Tử Minh vội chạy tới ôm lấy cô an ủi, cô cứ run bắn trong người anh, luôn mồm gào thét: “Hắc Bảo, Hắc Bảo, chị đã giết em, chính chị đã giết em”.
Lục Tử Minh an ủi:
– Không phải vậy đâu, cái chết của Hắc Bảo không liên quan tới em, đừng tự trách mình nữa!
Kha Lương tức giận đùng đùng, căm hận nhìn mụ mo; nhưng mụ cứ lạnh lùng như không nhìn thấy cảnh tượng thương tâm này.
Tứ tướng phẫn nộ, rồng vàng đột nhiên xông thẳng vào người mụ mo, nhưng gặp phải vòng tròn bảo vệ của mụ – nhân lúc mọi người đang hỗn loạn, mụ đã tranh thủ tạo ra vòng tròn bảo vệ. Sức mạnh của mụ quá lớn khiến rồng vàng không làm gì được, đành hoá thành chiếc lồng vàng nhốt mụ mo ở trong. Trong khi mọi người đang đấu sức, giằng co với mụ mo thì trong không trung xuất hiện một người. Đó là ông nội Kha Lương – Kha Đạo. Ông chỉ kịp nói với Kha Lương: “Ngọc thạch câu phần” rồi biến thành làn khói xanh, chui vào trong rồng vàng. Làn khói xanh lại biến thành một sợi dây trói chặt mụ mo. Mụ không lường trước tình huống này; mụ không ngờ lại bị trói bởi một pháp sư đã quá cố nhà họ Kha.
Kha Lương không nói gì, xông thẳng vào trong lồng vàng, anh dùng cơ thể mình làm túi bắt ma.
Tần Cẩm và Tử Minh cùng hét lên:
– Đừng, không được làm thế!
Kha Lương quay lại, nhìn Tần Cẩm và Tử Minh rồi vội vã dặn dò:
– Tử Minh à, cô ấy bị mù rồi, sau này nhờ anh chăm sóc cô ấy nhé! Đừng để cô ấy bị tổn thương nữa, tôi có thể yên lòng rồi.
Lục Tử Minh vội bỏ Tần Cẩm ra, anh chạy tới kéo Kha Lương; nhưng Kha Lương đã chui vào lồng vàng, Tử Minh chỉ kịp nắm được một góc áo của anh mà thôi. Tử Minh lớn tiếng mắng:
– Kha Lương khốn kiếp! Anh dựa vào cái gì mà tự đi tìm cái chết thế? Tại sao anh lại làm thế chứ? Anh ra đây đi! Đừng! Đừng bỏ chúng tôi nữa!

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com