Truyện Ma Ám Ảnh

chap 6
Tôi và Hoàng quen nhau hơn một năm nay, Hoàng học khoa lý trường Khoa học tự nhiên chúng tôi tình cờ quen nhau trong sinh nhật của một em mà lúc đó tôi đang cưa cẩm. Bề ngoài hoàng là một người khá bảnh trai lại đeo thêm cặp kính cận nữa nên trông khá trí thức. Đối với người ngoài Hoàng có lẽ là một người khá lập dị ít nói, hiếm khi cười và lúc nào cũng nghiêm túc nên đến bây giờ Hoàng vẫn chưa có bạn gái. Có lẽ đó là điểm chung duy nhất của tôi và Hoàng có lần mấy đứa bạn tôi nói đùa “ hai đứa mày yêu nhau đi được đấy”. Hoàng có một thói quen rất lạ là mang theo một tập giấy trắng và bút chì mọi lúc mọi nơi, thỉnh thoảng đang ngồi lại lôi ra hì hục vẻ , nhiều người không hiểu càng nghĩ Hoàng là người kỳ quái có lần tôi hỏi mày vẽ gì mà suốt ngày vẽ thế, Hoàng nhìn tôi nghiêm túc đáp lại “ tao vẽ những thứ mà mày không thấy mày có tin không” . Tôi nhiều lần thấy tranh Hoàng vẽ cũng sởn gai ốc thật có bức vẽ một người đang cầm sợi dây thắt cổ người khác, có bức vẽ một người con trai đang vút ve mái tóc của của một cô gái bên cửa sổ…. . Một điểm đặc biệt nữa là mỗi khi vẽ hoàng thường hay tháo gọng kính ra. Phải thừa nhận rằng Hoàng có đôi mắt rất lạ, không biết diễn tả sao nhưng nói chung là mắt Hoàng chỉ một lần nhìn vào sẽ thấy nó rất khác người bình thường, mỗi lần tháo mắt kính ra nó như một người khác vậy. Lâu rồi chúng tôi cũng không nói chuyện tự nhiên gọi nó cũng cảm thấy ngại nhưng lúc này Hoàng đã đến rồi, tôi gọi cho nó cốc cafe rồi hai đứa bắt đầu nói chuyện.
Sao tìm tao có việc gì thế.
Uh dạo này tao sao ấy thấy người người khó chịu hay mơ lung tung nữa mày xem hộ tao có bị làm sao. Lúc này cô bé phục vụ cũng đem cafe tới, Hoàng nhấp một ngụm cafe rồi nói
Để tao xem thế nào nói đoạn rồi Hoàng lục cặp lấy bản vẽ và bút chì ra . Tháo gọng kính Hoàng nhắm chặt mắt lại một lúc rồi bất chợt mở bừng mắt ra hí hoáy vẽ, do ngồi đối diện nên không thể trông thấy Hoàng vẽ gì cả, nhưng tôi cũng biết khi Hoàng vẽ thì ghét nhất người nào làm phiền nên tôi cũng có nén sự tò mò lại đợi bức tranh hoàn tất. Nhìn Hoàng cứ hý hoáy vẽ lòng tôi cũng cảm thấy hoang mang hôi hộp mãi tới khi những giọt mồ hôi lăn dài trên trán thì Hoàng mới dừng bút . Lặng yên nhìn bức tranh trầm ngâm một lúc lâu không nói gì, mãi tới khi tôi hỏi : sao thế nào rồi mày. Hoàng nhấp thêm một ngụm cafe nữa rồi nói
Mày có tin trên đời này có ma không ?
Tao tin, có gì không ổn với tao ah mày
Hoàng nhìn tôi rồi đưa bức tranh “ Đây là tất cả những gì tao có thể vẽ được mày xem đi ”
Tôi đón lấy bức tranh từ tay Hoàng chăm chú quan sát. Trong bức tranh có 3 người 2 người đang uống cafe là tôi và Hoàng ờ bàn bên cạnh có một cô gái đang chống cằm chăm chú nhìn sang bên phía tôi . Phải công nhận tài ký họa của Hoàng vô cùng tốt đôi mắt của cô gái rất có hồn, ánh mắt đó như háo hức , mong chờ mòn mỏi tôi lắm rồi vậy. Nhìn bức tranh tôi chẳng thấy gì lạ vì tôi nghĩ trong quán có người nhìn mình cũng chẳng có gì lạ cả. Tôi đang đinh hỏi Hoàng thì nhìn sang bên cạnh tôi ngạc nhiên , bàn bên cạnh rõ ràng chẳng có ai cả mà , Tôi dụi mắt bất giác đổ mồ hôi lạnh cô gái trong bức tranh mà Hoàng vẽ là con bé mà mấy đêm nay tôi thường hay mơ thấy . Tôi lắp bắp hỏi Hoàng vậy là sao mày,
Có một con ma đang theo mày
Nghe Hoàng nói tôi bủn rủn chân tay mãi một lúc sau tôi hỏi tao phải làm gì giờ mày.
Mày kể hết những chuyện liên quan đến người tao vẽ xem nào. Nghe Hoàng nói vậy tôi vội vàng kể lại chuyện lần đi thi đại học trong Huế cho hoàng nghe.
Sau khi nghe xong tôi kể Hoàng đăm chiêu nhíu mày suy nghĩ một lúc sau thì nó nói: Hôm nay tao chưa vẽ được nhiều lắm nên cũng không biết con ma này có ác ý gì với mày không , tối tao sang mày ngủ xem có phát hiện thêm gì không. Tôi không ngờ Hoàng nhiệt tình vậy nên nói uh tối mày sang nhé. Tôi với Hoàng ngồi nói chuyện với nhau một chút nữa rồi đi về.
Tối hôm đó khoảng 11h Hoàng sang nhà tôi, thấy Hoàng bước vào thằng Tú bạn tôi liền mở miệng nói “hai đứa mày định rủ nhau giao thông ah ” . Nhưng Hoàng chỉ đáp lại Tú bằng ánh mắt nghiêm nghị, thấy thế tôi liền chửi thằng Tú : Cút sang bên phòng kia ngủ bọn tao có việc, Khi bước ra khỏi phòng thằng cờ hó đó lại còn cười đểu làm tôi tức hộc máu. Ngồi nói chuyện lung tung một chút rồi Hoàng bảo :
Mày ngủ đi tao ngồi xem có chuyện gì xảy ra không tao mang theo cả máy ghi âm đây.
Tôi không ngờ Hoàng chuẩn bị kỹ vậy , mặc dù chưa buồn ngủ lắm nhưng tôi cũng cố nhắm mắt. Đang chìm trong giấc ngủ thì Hoàng lay lay tôi
Dậy dậy đi mày
Đang ngủ ngon bị đánh thức tôi dụi dụi mắt hỏi Hoàng có chuyện gì thế mày.
Lúc này Hoàng thở hổn hển nhìn tôi mồ hôi trên trán nó chảy ròng ròng ướt đẫm cả áo. Hoàng mệt mỏi đưa bức bản thảo vẽ cho tôi rồi nó tiếp tục ngồi thở.
Tôi hồi hộp nhìn bức tranh : tôi bỗng ớ một tiếng rồi tròn xoe mắt há hốc mồm, đây chẳng phải là cảnh tôi hay mơ hay sao. Dưới tài vẽ của Hoàng mọi thứ sống động như thật vậy, đó là một buổi tối trăng sáng vằng vặc hai bên ven đường lá cây thổi xào xạc,dưới ánh trăng sáng đó có hai bóng áo trắng đang túm hai tay tôi kéo về hai hướng , một người là cô bé kia còn một người là…. Tôi vứt bức tranh ôm đầu lẩm bẩm không thể tin được người còn lại là cô Yến .Đã nhiều lần trong mơ dù cố gắng nhưng tôi không thể nào nhìn rõ được cái bóng áo trắng nắm tay kéo lại trong đêm hôm đấy. Nay nhìn bức ký họa của Hoàng tôi càng khẳng định đó là cô Yến vì đã nhiều lần tôi nhìn thấy ảnh cô ở trước mộ. Lòng tôi lúc này cực kỳ hoang mang, nhưng mọi chuyện chưa hết này giờ yên lặng Hoàng bỗng nói lúc nãy mày mộng du đấy. Tôi kinh ngạc hỏi
Vậy hả mày kể tao xem nào
Hoàng chậm rãi nói :
Lúc đó khoảng 2 h sáng mày bỗng nhiên bật dậy mở cửa đi lên tầng sáu tao vội vàng đi theo vừa đi vừa vẽ không ngừng, lên đến tầng 6 mày ngồi ở thành lan can vừa ngồi vừa hát. Tao có ghi âm lại đấy mày nghe thử tao cũng chẳng biết là bài gì nữa. Nhận máy ghi âm từ tay hoàng tôi tua nhanh đến đoạn có giọng nói Lạ lùng mọi ngày giọng tôi khàn khàn nhưng sao hôm nay nghe trong khác thường nghe như giọng con gái ấy đại loại câu hát đó như sau “ Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa”
Nghe xong mặc dù chẳng biết bài gì nhưng tôi thất thần tay buông thõng xuống cả người như không còn sức lực.Hoàng lại đưa tiếp cho tôi một bức tranh vẽ một người con trai và một người con gái đang ngồi vắt vẻo trên lan can cùng nhau nhìn về ánh trăng xa xa. Lúc này tôi thực sự khủng hoảng rồi Ngồi thừ người một lúc tôi hỏi Hoàng : Tao phải làm gì giờ mày
Hoàng nhìn tôi rồi nói : Phải đi vào Huế phải tìm ngọn nguồn câu chuyện , để tìm cách đuổi bóng ma kia đi chứ cứ để nó ám mày thế này có ngày nó kéo mày đi theo nó lúc nào không biết đâu.
Tôi im lặng nhìn Hoàng suy nghĩ một lát rồi nói: đi tao sẽ đi
Tao sẽ đi cùng mày, có gì hai đứa cũng tốt hơn , Nghe Hoàng nói vậy tôi cảm thấy tự tin hơn đôi chút. Đêm đó hai đứa tôi cũng chẳng ngủ nữa bàn bạc kế hoạch để chuẩn bị cho hành trình đi vào Huế.

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com