Truyện Ma Chuyến Đi Kinh Hoàng

Chap 10 : Đi tìm sự thật

Sau chầu cà phê cà pháo. Ăn sáng với bún riêu cua đã đời. Em và 3 thằng kia quyết định qua nhà thằng Q để hỏi ông nội thằng D. Nhà thằng Q không to như nhà chính thằng D nhưng cũng lớn hơn nhà phụ sau vườn của nó. Nhà thằng Q cũng không khá giả gì. Vẫn làm nghề nông như nhà thằng D nhưng đất thì nhỏ hơn nhà thằng D. Được cái nhà thằng D cũng khá hòa thuận, không có chuyện anh chị em giành giựt cái gì. Vào nhà thấy chú thím đang lục đục làm gì đấy.
– Trưa nay mấy đứa ở lại nhà chú ăn cơm nha – Chú V ba thằng Q mời tụi e ở lại ăn cơm.
– Dạ. – E tl chú ấy, miệng cười tươi như hoa.
– Nhà chú rau cháo đạm bạc, tụi cháu ăn tự nhiên nha. – Chú V cười cười.
– Dạ tụi con dễ nuôi lắm chú. Nhà chú ăn gì tụi con ăn đó à – Em tl.
Xong màn chào hỏi. 4 thằng vào thăm ông nội thằng D. Ông năm nay cũng ngoài 70 rồi. Khá yếu nhưng vẫn còn tỉnh táo. Hỏi thăm sức khỏe ông một hồi 4 thằng cũng phải vào vấn đề chính. Vấn đề đầu tiên phải khai thác đó là đứa bé bí ẩn tên P kia. (Không biết có thím nào thắc mắc không, vì một số chỗ lại hỏi là con gái hay con trai. Vâng, chữ P viết tắt kia là Phi. Nó có thể dùng cho con trai và con gái)
– Trong dòng họ mình có ai tên P mà con gái không vậy nội. – thằng D hỏi nội.
Thoáng vẻ bàng hoàng trong mắt, ông nội nhìn 4 thằng. Xoa xoa bàn tay, ông nội thở dài rồi nhìn lên trần nhà. Rồi lại nhìn 4 thằng. Cuối cùng ông nội cũng lên tiếng :
– Tại sao 4 đứa lại hỏi như vậy ?
– Dạ, tại con nghe người ta nói nhà mình lúc trước có người con gái tên P mà con không biết nên hỏi nội.
– Đứa nào nói vậy ? – nội ngạc nhiên nhìn thằng D.
– Dạ thì mấy bà già hàng xóm. Mà nhà mình có phải không nội. – Thằng D hỏi, ráng tìm chút thông tin.
Ông nội im lặng 1 chút, rồi nói tiếp :
– Đúng là trước kia nhà mình có người con gái tên P. Và P đó là con gái của ông cố mấy đứa. Tức là em gái của nội. Nó chỉ nhỏ hơn nội có 1 tuổi thôi. Nó là 1 đứa con gái đẹp. Tuổi 16 trăng tròn. Trong xóm bao nhiêu thằng tối về suy tư, trồng cây si nó. Nhưng mà ông trời ổng ác quá. Con bé đẹp đến thế nhưng nó mắc một chứng bệnh. NÓ KHÔNG BIẾT NÓI ! Tuy ông cố mấy đứa rất thương nó nhưng lúc nào ánh mắt nó cũng thoáng lên nét buồn buồn. Cho dù bao chàng trai vây quanh nhưng nó vẫn chẳng thèm để ý đến một ai. Cho đến một hôm ….
Nội thoáng ngập ngừng, nước mắt lưng tròng, ánh mắt toát lên vẻ buồn rười rượi. Nội tiếp lời :
– Cho đến một hôm, hôm đó là sinh nhật tròn 18 tuổi của con P. Không biết là mấy giờ, nội chỉ nhớ lúc đó là buổi tối. Nội đang nằm ngủ thì nghe cả nhà lục đục dậy. Nội cũng ngồi dậy, thấy con P nó mặc bộ đồ mà nó thích nhất. Nó đứng trước mặt mọi người. Miệng bắt đầu nói “Mọi người hãy theo con.” Cả nhà vừa mừng vừa lo. Tại sao suốt thời gian qua con P nó không hề mở miệng nói một lời. Bây giờ bắt đầu nói thì lại đêm hôm khuya khoắt nói một câu lạ tai thế kia. Nghĩ là thế nhưng mọi người cũng đi theo con P. Ra đến bờ sông. Miệng nó lại dõng dạc : “Công ơn sinh dưỡng 18 năm nay dưỡng dục. Con xin công nhận, nhưng bây giờ con phải thực hiện trách nhiệm với công ơn sinh thành. Xin ba mẹ nhận của con 3 lạy.” Rồi còn bé cuối xuống lạy ông cố với bà cố mấy đứa 3 lạy rồi nó trầm mình xuống sông. Nội sững sờ từ đầu đến cuối, chỉ khi nghe tiếng cố mấy đứa hét lên nội mới cùng với ông nội 4 (tức là em của nội thằng D) lao xuống mong cứu được con bé. Nhưng thoáng cái con bé đã chìm đâu mất tăm. Nội và nội 4 lặn đến trời gần sáng không thấy con bé đâu cả đành bỏ về. Hôm đó bà cố mấy đứa cứ như người mất hồn, cứ ngồi thẩn thờ. Còn ông cố thì cứ ngồi thở dài. Suốt hôm đó cả nhà không cơm nước gì cả, cũng không nói với nhau tiếng nào. Bỗng hôm sau, cố mấy đứa gọi cả nhà lại. Bỗng cố mấy đứa nói : “Từ nay nhà mình không được cho con cháu đời sau biết chuyện con P. Cả nhà chỉ cần biết thế là được. Không cần hỏi nhiều. Nếu có ai hỏi con P thì cứ nói nó tên L và bị chết từ nhỏ là được.” Vì thế nên sau này từ đời ba mấy đứa trở đi không ai biết chuyện này….
Kể đến đây. Nước mắt nội bắt đầu lăn dài. Em ra dấu cho 3 đứa nó. Thằng D với thằng Q nói với nội :
– Thôi nội nằm nghỉ đi nội. – Tụi con đi đây chút.
Bây giờ cũng còn khá sớm. Mắc 4 cái võng ở ngoài vườn cây. Nằm chắp vá những mảnh ghép lại. Sự việc cũng lờ mờ hiện lên.
– Vậy là hôm bữa, trong giấc mơ của tao. Người trung niên vào sau chính là ông cố của thằng D và thằng Q. Còn thằng dâm tặc là em của ổng. Và đứa bé kia chính là bà nội 3 của 2 thằng bây. Nhưng tao chắc chắn chính hồn ma của người con gái bị hiếp-giết kia đã trở về ám dòng họ tụi bây. Nhưng tại sao từ trước đến giờ chưa có gì xảy ra.
Suy nghĩ nhiều làm đầu óc em bắt đầu mệt mỏi. Gió từ sông lùa lên thôi hiu hiu dần đưa em về giấc ngủ. Và lần này. Ông lão trên chuyến xe bắt đầu trở lại. Mang theo những sự thật chưa ai được biết.

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com