Đế Nhân- Tử Chiến Thập Nhị Thần Trùng - Tác Giả Huy Rùi

Thanh Long đưa ánh mắt sắc lạnh của mình mà liếc nhìn hai tên kia, bọn chúng cũng ngỡ ngàng vì sự việc diễn ra trước mắt mình, từ khi Thanh Long xuất hiện, thần khí toả ra nơi này đạt lên cực thịnh lấn áp cả ma khí của bọn chúng. Thanh Long liếc nhìn về hướng Nhân và Bạch Hổ đang nằm thì lòng chợt đặt ra câu hỏi: 



– hai người này lúc này giao đấu với ta trong hang động, thật sự là rất mạnh. Nhưng tại sao lại bị đánh bại bởi hai tên nghiệp súc này. 



Vốn dĩ Thanh Long đã biết Nhân chính là người mà vị Cao Tăng năm xưa đã nhắc đến. Chẳng qua là anh ta muốn kiểm chứng xem Nhân có đủ sức để mình quy phục hay không. Quay lại lúc này, Thanh Long lườm mắt mà nhìn hai tên kia, hai bên vẫn đứng yên mà quan sát từng hành động của đối phương, Thanh Long từ từ cất cái giọng ồ ồ của mình mà nói: 



– Nghiệp Súc, trong thời gian ta vắng mặt, không ngờ chúng mày lại tác oai tác quái tại đất của bổn tọa. Xem ra Nghiệp Trùng chúng mày tự mình chui đầu vào chỗ chết rồi. 



Tên Đầu Chó lúc này chợt cười lớn: 



– haha…. hahaha…. hahahahaha….. mày tưởng mày là vua xứ này chắc. 



Tên Đầu Heo lại tiếp lời: 



– đúng là không biết trời cao đất dày. Chẳng lẻ ngươi không biết Thập Nhị Vương Trùng bọn ta hay sao mà còn mạnh mồm đến thế. 



Thanh Long nhếch mép mà cười khinh: 



– tao còn lạ gì bọn nghiệp Trùng chúng mày nữa. Thứ nghiệp súc như bọn mày thật sự không đáng để tồn tại trong trời đất này. 



Tên Đầu Chó lúc này lại gằng giọng: 



– Mày là ai mà dám hỗn láo xem thường bọn ta. 




Thanh Long liếc mắt, miệng lại nhếch mép cười khinh: 



– muốn biết tao là ai?? Xem thử bản lĩnh của chúng mày tới đâu đã. 



Dứt lời Thanh Long lao đến, tung chảo mà đánh vào hai tên kia, chúng cũng trừng mắt mà lao lên, kẻ tung chảo, kẻ tung cước mà lao tới. Một chảo của Thanh Long đánh thẳng vào chân của tên Đầu Chó, chụp lấy cổ chân đang vung cước của hắn mà bóp mạnh, rồi kéo hắn đập sang một bên, tay còn lại của Thanh Long thì đỡ lấy một chảo của tên Đầu Heo, một chảo của hắn đánh tới lớp vảy rồng cứng như đá thì đau đớn mà rụt tay lại. Từ người Thanh Long dần dần phát ra ánh sáng màu xanh lam, Thanh Long lại vung tay mà đánh: 



– Thanh Long Thánh Pháp. 



Từ tay của Thanh Long đánh ra một đầu rồng xanh hung dữ mà lao tới hướng về phía hai tên kia. Chúng cả kinh cái đầu rồng ấy càng lại gần thì càng to, nó há to cái mồm của mình như muốn cắn nuốt cả hai vào bên trong, bọn chúng chỉ kịp vung kiếm mà tạo một vòng kết giới để đỡ lấy, đầu rồng vẫn hung hãn mà lao tới đánh vỡ vòng kết giới mà đánh thẳng vào người bọn chúng. Dính một pháp của Thanh Long, bọn chúng bị đánh văng ra xa cả chục mét rồi đập mạnh xuống đất. Toàn thân bị đánh cho bầm dập, chúng đau đớn mà nói với nhau: 



– kẻ này… kẻ này… kẻ này là aiii….. 



Thanh Long lắc đầu: 



– chúng mày chịu không nổi một pháp của tao thì bản lĩnh gì mà biết đến tao. 



Dứt lời Thanh Long lập tức hoá ra hai cái chuỳ lớn, xoay xoay nó trên tay rồi bật nhảy lên trên cao mà giáng thẳng hai cái chuỳ xuống chỗ hai tên kia đang nằm ôm ngực: 




– Long Quang Chuỳ. 



Hai cái chuỳ phát ra ánh sáng chói loá, thần lực từ trên cao giáng xuống, chúng điếng hồn mà né người mà sải cánh bay lên cao hòng tẩu thoát. Uy áp từ hai cái chuỳ kia giáng xuống làm cho mặt đất nổ lên một tiếng rúng động cả trời đất. Thấy hai tên kia đã bay lên cao, Thanh Long trừng mắt:



– nghiệp súc, còn muốn chạy. 



Dứt lời Thanh Long uốn mình mà hoá thành một con Rồng Xanh khổng lồ với hai đôi mắt màu xanh lá mà bay theo, tiếng gầm vang đầy thị uy của Thanh Long làm cho hai tên kia khiếp vía mà cố sải cánh bay thật nhanh:



– tên này… tên này là thần thú…. mau rút lui,..



Tên Đầu Chó cả kinh mà quay sang nói với tên còn lại. Thanh Long lúc này đã đuổi đến nơi, một chân trước dẫm mạnh lên tên Đầu Heo, bàn chân Rồng với sáu móng vuốt đạp thẳng lên trên lưng, làm hắn đau đớn mà hét lên từng tiếng ghê rợn, chân còn lại thì một cước đá thẳng vào người tên Đầu Chó làm hắn văng ra mấy trăm mét mà đập vào một thân cây lớn rồi rơi xuống đất. Thanh Long tính một chiêu kết liễu bọn chúng thì chợt nãy lên toang tính gì đó thì đứng yên mà thả cho tên Đầu Heo bay đi. Thanh Long cất giọng vang vọng: 



– nghiệp súc. Xem như lần này tao tha mạng cho chúng mày. Lần sau thì không chắc. Mau cút đi. 



Nói rồi Thanh Long từ từ hóa hình người mà đáp xuống bên cạnh Nhân. Tên Đầu Heo thì vội vàng mà bay nhanh tới gắp lấy tên Đầu Chó mà bay đi mất hút. Thanh Long lúc này mới nhẹ nhàng cuối người xuống, cầm lấy chiếc Chuông Mị Hồn mà ngắm nghía: 

 

– thứ này uy lực mạnh thật. Nhưng mà… 



Thanh Long đưa người sát lại Nhân, sau đó nhìn từ trên xuống dưới: 



– quái lạ, Ma khí trên người hắn đâu hết rồi. Tại sao bây giờ lại là Phật Khí. 



Thanh Long đưa mắt suy nghĩ hồi lâu thì vung tay mà vác cả hai lên trên vai. Sau đó từ từ mà đi về hướng ngôi đình. 

Tiếng gà gáy sớm lại vang lên, ánh mặt trời lại bắt đầu ló dạng. Thanh Long đang đứng trước cửa Đình, đưa ánh mắt mà nhìn quanh ngôi làng, lòng có chút gì đó buồn bã mà nói thầm: 



– Lão Thành Hoàng, nhà ngươi đi đâu rồi. 



Thanh Long nhắm chặt mắt hồi lâu rồi đi vào xem tình hình của Nhân và Bạch Hổ. Nhân lúc này đã tỉnh, nhưng tay chân còn rã rời, Bạch Hổ thì không khá hơn là bao, anh ta đã tỉnh giấc, nhưng vẫn nằm yên bất động. Thanh Long dùng thần lực mà nhả viên Dạ Minh châu ra bên ngoài để chữa thương và phục hồi sinh khí cho cả hai. Kế bên đó là xác của một con quạ đen. Thanh Long đứng chắp tay ra sau: 



– các người tỉnh rồi à. Thanh Long lên tiếng. 



Nhân lúc này khó hiểu mà hỏi: 



– anh là….. 



Thanh Long trừng mắt mà đi tới: 



– cái gì…. không lẽ ngươi bị đánh cho mất trí nhớ rồi hay sao… hả… 



Bạch Hổ biết kẻ giải cứu Thanh Long ở trong hang động không phải là Nhân, mà là Cu Đế. Nên khi tâm ma Cu Đế đã ẩn vào bên trong, thì Nhân không nhận ra Thanh Long là đúng chứ chẳng sai. 

Bạch Hổ lúc này mới thở hắt ra một tiếng, rồi cắt lời Thanh Long: 



– hai tên dị nhân đêm qua đâu. 



Thanh Long quay lại mà nhìn Bạch Hổ rồi bật cười: 



– ồ… con mèo rừng đã tỉnh rồi à. Haha



Bạch Hổ mở tròn mắt mà liếc Thanh Long: 

 

– con rắn lục, ta không đùa đâu. 



Thanh Long khoái chí mà cười lớn: 



– hahahaha… ngươi muốn nói hai tên thần trùng đêm qua đúng không. Bị ta đánh cho tan tành mà tháo chạy rồi. Không biết chúng có sống nỗi không. 



Bạch Hổ lúc này mới ngạc nhiên mà hỏi: 



– cái gì, bọn chúng là Thần Trùng. 



Thanh Long tiến tới gần chỗ Bạch Hổ đang nằm rồi mới đáp: 



– đúng. Chúng là hai trong mười hai tên Thần Trùng. 



Bạch Hổ lại thắc mắc hỏi: 



– không phải bọ Thần Trùng thường được nhắc tới có hình dạng giống như loài quạ hay sao. 



Thanh Long lắc lắc cái đầu mà đi tới xách lấy xác con quạ là tên Thần Trùng đêm qua Bạch Hổ đã giết: 



– ngươi muốn nói là thứ này sao Mèo Rừng. 



Bạch Hổ nhẹ gật đầu mà đáp: 



– đúng vậy. Tên trùng này đêm qua là chính ta đã diệt nó. 



Thanh Long ném cái xác con quạ sang một bên, phủi phủi tay mà nói: 



– khà khà… ngươi cũng khá lắm con Mèo à. Nhưng theo ta thấy tên trùng này chỉ là thứ nghiệp chướng tạo ra. Thật sự mười hai tên Thần Trùng không phải là Quạ. Nhớ năm đó ta có lần được xem qua cuốn Thích-Ca Hành Táng, trong đó có nói rõ về thân phận của Thập Nhị Thần Trùng, bọn chúng tượng trưng cho mười hai con giáp lần lượt là Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi. 

 

– Trùng Ngày Tý: 

 Kẻ đứng đầu Thập Nhị Thần Trùng. Tài trí khôn lanh nhất. 

 

+ Ngày Giáp Tý, Bính Tý, Mậu Tý, Canh Tý, Nhâm Tý, 

Năm ngày này là thần Khô Kháo, tên

là Đoạn Huyền Khải, Nguyễn Lâu, húy là Thằng Mệnh, ở Thanh Châu nước Hán. 

 

Hình tướng thân người đầu chuột, tay trái cầm cái vồ, tay phải cầm chùy, mỗi ngày thường đánh khảo vong nhân, vô cùng đau khổ, 

 

Chỉ dẫn con cháu mà sợ hãi, giết người tuổi Ngọ, Dậu cùng người mang thai. 

 

Gọi người sinh năm Thân, người sinh

năm Tý chịu chết




– Trùng Ngày Sửu:

 

+ Ngày Ất Sửu, Đinh Sửu, Kỷ Sửu, Tân Sửu, Quý Sửu, 

 

Năm ngày này là thần Thôi Thi Thượng Mã, tên là Đoạn Huyền Mạc, húy là Thằng Thành, ở Dương Châu nước Đường, 

 

Hình người đầu trâu, tay trái cầm kiếm, tay phải cầm vong nhân. 

 

Chỉ dẫn con cháu cùng gia súc. Giết người sống tuổi Thìn, Tị. 

 

Gọi người sống tuổi Ngọ, Dậu, Hợi; Người sống tuổi Mùi, Thân chịu chết.



– Trùng Ngày Dần: 

kẻ đáng sợ nhất trong Thập Nhị Thần Trùng. 

 

+ Ngày Giáp Dần, Bính Dần, Mậu Dần, Canh Dần, Nhâm Dần, 

 

Năm ngày này là thần Trùng Tang, Liên Táng. Tên là Đoạn Huyền Linh, húy là Thằng

Thường, ở Doanh Châu nước Ngụy, 

 

Hình thân người đầu hổ, ác tâm thích ăn thịt

người chết. 

 

Chỉ dẫn con cháu ba ngày giết một người sống tuổi Tỵ, Sửu,

 

Gọi người sống tuổi Tuất, Hợi; người sống tuổi Ngọ, Thân chịu chết.



– Trùng Ngày Mão. 

 

 + Ngày Đinh Mão, Ất Mão, Kỷ Mão, Tân Mão, Quý Mão. 

Năm ngày này là thần Cẩu Giảo, Thiên Cẩu. Tên là Đoạn Huyền Châu, húy là Thằng Tiến, Phạm Thuận, ở Hào Châu nước Triệu. 

 

Hình thân người đầu thỏ, tay trái cầm vồ, tay

phải cầm tóc người chết để tra hỏi. 

 

Chỉ dẫn con cháu, hại người chửa và bà già. 

 

Gọi người sống tuổi Thân, Hợi; người sống tuổi Thân chịu chết.



– Trùng Ngày Thìn. 

 

+ Ngày Giáp Thìn, Bính Thìn, Mậu

Thìn, Canh Thìn, Nhâm Thìn,

Năm ngày này là thần Liên Táng, Cấp Cước. Tên là Đoạn Huyền Du, húy là thằng Tắc, Phạm Lâu, ở Tề Châu nước Tần.

Hình thân người đầu rồng, tay trái cầm đao, tay phải cầm người chết tra hỏi. 

 

Chỉ dẫn con cháu cùng láng giềng và gia súc. Hại người sống tuổi Tý, Ngọ, Mùi; 

 

Gọi người sống tuổi Tỵ, Thân; người tuổi Tuất chịu chết.



– Trùng Ngày Tỵ.

 

+ Ngày Ất Tỵ, Đinh Tỵ, Kỷ Tỵ, Tân Tỵ, Quý Tỵ

 

Năm ngày này là thần Đẩu Cương, Thượng Mã.

Tên là Đoạn Huyền Hội, Phạm Thuận, húy là Thằng Liễu, ở Kinh Châu nước Lỗ. 

 

Mình người đầu rắn, tay trái cầm vong nhân, tay phải dùng dây trói vong nhân,

 

Mỗi ngày tra hỏi, chỉ dẫn con cháu. Hại người sống tuổi Tý, Sửu, Thìn. 

 

Gọi người sống tuổi Tỵ, Mùi; người tuổi Thân chịu chết.




– Trùng Ngày Ngọ. 



+ Ngày Giáp Ngọ, Bính Ngọ, Mậu Ngọ, Canh Ngọ, Nhâm Ngọ, 

 

Năm ngày này là thần Trầm Phù, Liên Táng. Tên là Đoạn Huyền Liên, hiệu Nguyễn Lộ, húy Thằng Trung, ở Lương Châu nước Tấn. 

 

Hình thân người đầu ngựa, tay trái giữ vong Nhân, tay phải cầm ngọc

 

Thường đánh người chết, chỉ dẫn con cháu, giết năm người; ăn người sống tuổi Tý, Ngọ.  

 

Gọi người sống tuổi Sửu, Thân; Người sống tuổi Dần chịu chết.



– Trùng Ngày Mùi. 



+ Ngày Ất Mùi, Đinh Mùi, Kỉ Mùi, Tân Mùi, Quý Mùi,

Năm ngày này là thần Cửu Tỉnh, Trùng Tang. Tên là Đoạn Huyền Tố, húy thằng Hiền, ở Lịch Châu

nước Chu. 

 

Hình thân người đầu dê, tay trái nắm tóc người chết, tay phải cầm đao dài, 

 

Thường bắt hỏi người chết, chỉ dẫn con cháu, giết người chửa và gia súc; 

 

Hại người sống tuổi Dậu, Tuất;

Gọi người mệnh tuổi Ngọ, Mùi; người sống tuổi Thân chịu chết.



– Trùng Ngày Thân. 

 

+ Ngày Giáp Thân, Bính Thân, Mậu Thân, Canh Thân, Nhâm Thân, 

Năm ngày này là thần Hô Sát, Trùng Tang. Tên là Đoạn Huyền Dao, húy là Thằng Lộ, ở U Châu nước Lương. 

Thân người đầu khỉ, tay trái nắm tóc người chết, tay phải cầm roi

 

Thường tra khảo người chết, chỉ dẫn con cháu cùng hàng xóm gần gũi, giết người già; Ăn người sống tuổi Thìn, Tị; 

 

Gọi người tuổi Mùi, Dậu; người

tuổi Tý chịu chết.




– Trùng ngày Dậu. 

 

+ Ngày Ất Dậu, Đinh Dậu, Kỉ Dậu, Tân

Dậu, Quý Dậu, 

 

Năm ngày này là thần Hình Hô, Ương Sát. Tên là Đoạn Huyền Phủ, húy là thằng Hùng, ở Dực Châu nước Tống. 

 

Thân người đầu gà, tay phải cẩm gậy, tay trái tóm cổ vong nhân

 

Thường tra khảo vong nhân, chỉ dẫn con cháu; Hại

người sống tuổi Sửu, Tuất. 

 

Gọi người tuổi Thân, Dậu; Người sống tuổi Hợi chịu chết



– Trùng Ngày Tuất. 



+ Ngày Giáp Tuất, Bính Tuất, Mậu

Tuất, Canh Tuất, Nhâm Tuất,

 

Năm ngày này là thần Trùng Tang, Trùng Phục. Tên là Đoạn Huyền Khốc, húy là Thằng Truân, ở Từ Châu nước Sở. 

 

Thân người đầu chó, tay phải cầm kiếm, tay trái cầm vong nhân, 

 

Thường tra khảo bắt chỉ dẫn con cháu,

hại người sống mệnh Tý, Dần, Ngọ; 

 

Gọi người sống tuổi Thìn, Sửu, Thân; người

tuổi Hợi chịu chết. 



– Trùng Ngày Hợi. 

 

+ Ngày Ất Hợi, Đinh Hợi, Kỷ Hợi, Tân

Hợi, Quý Hợi, 

 

Năm ngày này là thần Thiên Cẩu, Trùng Tang. Tên là Đoạn Huyền Thai, húy là Thằng Hào, ở Tinh Châu nước Tề. 

 

Thân người đầu lợn, tay phải cầm kiếm, tay trái nắm tóc người chết, 

 

Thường tra khảo người chết, bắt chỉ dẫn con

cháu. Hại người sống tuổi Tuất, Sửu, Dậu. 

 

Gọi người sống tuổi Dần, Mão, Thân; người tuổi Mùi chịu chết.



Nghe tới đây thì Bạch Hổ và Nhân cả kinh vì sự hiểu biết của Thanh Long. Bạch Hổ lên tiếng hỏi: 



– vậy vậy… đêm qua không lẽ là… 



Thanh Long hiểu ý của Bạch Hổ muốn nói gì, thì liền đáp: 



– đúng. Chúng chính là Thần Trùng Tuất và Thần Trùng Hợi. 



Bạch Hổ đang định hỏi gì đó thì Nhân bất ngờ lên tiếng: 

 

– Nhưng tại sao bọn chúng lại xuất hiện tại nơi này. 



Thanh Long quay lại mà nhìn Nhân rồi thở dài mà đáp: 



– điều này còn nhiều bí ẩn. Tôi cũng chưa đoán ra được. Nhưng chắc chắn bọn chúng xuất hiện nơi này thì ắt hẳn phải vì một thứ gì đó. Thôi hai người nghỉ ngơi thêm đi. Tôi cần ra ngoài có chút việc. 



Thế rồi Thanh Long quay người mà bỏ đi mất. Bỏ lại Bạch Hổ và Nhân nằm ngơ ngác vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhất là Nhân vẫn chưa biết Thanh Long là ai, và đêm qua đã có chuyện gì đó xảy ra. 







guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x