Chap2:
Nhân nghe Bạch Hổ giải thích về trùng tang một hồi thì nhíu mày mà suy nghĩ, một hồi im lặng chợt Nhân hỏi lại:
— tại sao người trong nhà khi mất đi không phù hộ cho người thân và con cháu, mà lại bắt họ đi theo. Mà Thần Trùng là ai, tại sao hắn lại có pháp lực ghê gớm vậy.
Bạch Hổ liếc ngang liếc dọc, ra vẻ cho Nhân nói nhỏ tiếng một chút, rồi anh ta lại nói:
— thường thì người mất về bắt con cháu rất ít, số nhiều trùng tang là do thần trùng làm, mà Thần Trùng thì có rất nhiều loại Trùng, nhưng thường được nhắc tới là loại Trùng ở dạng một con chim, nó có tới mười hai con thần trùng, bọn chúng được tạo ra từ nghiệp chướng của một gia đình nào đó được tích tụ từ nhiều kiếp trước, ác nghiệp quá lớn sẽ khiến con trùng sẽ tạo ra oán nghiệp, khiến nó phạm giới mà thay đổi số mạnh của họ. Nói thẳng ra thì 12 con trùng là quá ít, có thể lên tới hàng vạn con, không chỉ riêng chim quạ mới có thể hoá trùng, mà con gì cũng có thể hoá trùng được. Chỉ cần nó có oán nghiệp với một gia đình nào đó.
Nhân cầm ly nước mà mặt đăm chiêu suy nghĩ rồi nói:
— ghê vậy thật sao. Anh đã thấy nó bao giờ chưa.
Bạch Hổ liền đáp:
— thấy rồi, thấy nhiều là đằng khác, nhưng đó là việc ân oán của chúng và con người. Tôi không mấy làm quan tâm.
Nhân quay qua nhìn Bạch Hổ rồi nói:
— em cũng muốn thấy.
Bạch Hổ liếc mắt mà nhìn Nhân rồi nói:
— vậy thì đi xem nhà nào có người chết trùng trước đã.
Nhân gật đầu rồi vội kêu tính tiền, sau đó hỏi bà chủ quán chỉ giúp mình nhà nào đang có tang, Nhân nói rằng mình biết một tí về cách làm lễ tang, muốn đến đó mà phụ giúp mọi người một tay.
Nghe vậy thì bà chủ liền kéo Nhân ra trước quán rồi đưa tay mà chỉ về hướng một ngôi nhà xa xa, nơi đó đang có một vài người đi ra đi vào tất bật, chưa hết, trước khi đi bà chủ còn nhắn với cậu:
— mà hai người tới đó, chẳng may có ai hỏi tên tuổi, thì tuyệt đối đừng nói ra nghe chưa. Nghe lời tôi dặn vậy đó. Chuyện ở làng này không bình thường như mấy cậu nghĩ đâu.
Nhân giả vờ như không biết gì, cậu hỏi lại:
— không bình thường là sao vậy cô, không phải chỉ là một cái đám tang bình thường thôi hay sao.
Bà chủ kia lắc lắc cái đầu rồi nói:
— tôi chỉ dặn vậy thôi, do hai cậu là người lạ. Được rồi tôi không biết gì nữa đâu. Hai cậu muốn đi thì đi được rồi đó.
Nói rồi bà quay vào và đi thẳng trong quán, để lại Nhân và Bạch Hổ đứng trước, hai người nhìn chằm chằm về hướng ngôi nhà kia, Nhân liếc mắt ra rồi hất hất cái đầu ra hiệu cho cho Bạch Hổ đi thôi.
Căn nhà nhỏ chật kín người chen chúc ra vào, giữa nhà là cái xác người được che mặt bằng tờ giấy tiền vàng mã. Người lớn thì tất bật mà lo lễ cúng,rồi quan tài này nọ để chuẩn bị cho lễ nhập quan chiều nay, mấy đứa nhỏ thì vô tư chạy giỡn hồn nhiên, đâu đó hai thằng nhóc tầm 13 14 tuổi đang ngồi vắt vẻo trên cây ổi chín gần đó, mỗi thằng một chùm ổi chín mà ăn ngon lành, một thằng vừa ăn vừa nói:
— Cu Đen, mày thấy ma khi nào chưa.
Thằng nhóc với nước da đen gầy gò, nhưng khuôn mặt sáng lạng, lanh lợi, để tóc đinh lởm chởm quay sang mà đáp:
— chưa, gớm thấy mồ. Tao nghe nói ma gớm lắm. Xấu nữa. Dị mới có câu xấu như ma đó. Mà mày thấy rồi hả Tèo Lé.
Nghe hai chữ Tèo Lé thì thằng kia cất giọng mà chửi:
— Lé mụ nội mày chứ Lé. Con mắt tao nó bị chinh chinh chút thôi mà tụi mày kêu tao lé.
Nghe thằng Tèo nói thì Cu Đen cười khoái chí như trêu chọc, sau đó Tèo mới nói thêm:
— tao chưa thấy, mà tao biết cách để nhìn thấy. Thằng Bé Mập đó. Mày nhớ không,cái thằng mập cháu của họ của Chú Cu Tư ấy. Lần trước đám tang chú Tư nó, có mời một ông thầy về làm lễ. Nghe nói ông đó tài lắm, tụi tao kéo tới coi làm lễ, rồi tụi tao tò mò mà hỏi ổng cách gặp ma. Ổng chỉ hai cách. Mà chỉ có thằng Bé Mập dám thử một cách. Còn tụi tao không dám thử.
Cu Đen nghe vậy thì ngồi dậy quăng trái ổi qua một bên rồi hỏi:
— rồi sao, nó có thấy không. Có ma không. Con ma ra sao.
Tèo nhét trái ổi vào miệng nó rồi nói:
— mày ngậm cái họng mày lại, nhỏ nhỏ thôi. Chuyện này mà người lớn biết, thì no đòn đó.
Rồi Tèo bắt đầu kể.
Nó có thấy. Đêm đó tao với nó, với hai thằng khác nữa, ăn cắp cái tờ giấy tiền che mặt chú Tư nó lúc chưa nhập quan đó. Rồi nó khoét hai cái lỗ trên tờ giấy theo lời ông thầy kia nói, chờ lúc 12h đêm cái ngày mở cửa mã đó. Rồi tụi tao nấp vào một bụi cây gần đó, có thằng nào dám đưa lên nhìn thử đâu, riêng thằng Bé Mập nó bảo không tin, nó đưa mắt mà nhìn qua hai cái lỗ đó, rồi nó đưa mắt mà nhìn xung quanh, cái đầu lắc qua lắc lại, rồi nó nói ra vẻ ta đây
—Đâu, đâu, ma đâu…. Ma đâu tụi bây… tao có thấy gì đâu, cha thầy lừa đảo rồi. Ma đâu
vừa nói dứt câu thì thằng Bé Mập đứng chết trân không nói gì, nó đứng như trời trồng vậy, mấy thằng kia nháo nhào lên bảo:
— đâu đưa tao xem với.
Nhưng thằng Bé Mập vẫn không nói gì, rồi nó đưa từ từ tờ giấy vàng mã xuống khỏi mặt, rồi nuốt nước bọt cái *ực* rồi nó nhìn qua tụi bạn bằng đôi mắt ngơ ngác, rồi nó lại đưa tấm giấy vàng mã lên mà nhìn một lần nữa, lúc này nó há hốc mồm, làm rơi cả tờ giấy tiền vàng xuống đất, nó không nói không rằng mà ngồi sụp xuống, đưa mắt nhìn bọn bạn nó một lượt rồi nó hô lớn:
— Chạyyyy
Rồi nó kéo tay hai thằng mà chạy thục mạng, tao với thằng kia thấy vậy thì cũng cắm đầu mà chạy theo nó. Cho tới khi chạy về nhà tao thì nó mới nằm vật ra võng mà thở, cũng hên là đêm đó ba má tao không có nhà, rồi cả đám nằm thở một hồi cho lại sức, tao lôi thằng Bé Mập dậy mà hỏi:
— Bộ mày thấy ma hả.
Bé Mập vừa thở vừa nói:
— còn… còn… hơn cả ma…. Hơn cả ma….
Cu Leo nhảy vào mà hỏi:
— là quỷ hả, mà mày mập, sao mày kéo tay tao chạy nhanh dữ. Chạy theo mày mà muốn hụt hơi.
Bé Mập trợn mắt rồi đứng dậy nói ra vẻ hùng hồn.
— hơn cả quỷ, tao thấy chú Tư bị một người mặc đồ lính, hình như mà mặc một bộ giáp, một tay cầm sợi dây xích dài đang trói hai tay chú Tư, còn tay kia thì cầm cái roi liên tục quất vào người ổng. Tao đang nhìn chằm chằm thì cái người mặc giáp kia quay qua nhìn tao, khuôn mặt của ông ta cái mỏ thì dài ra, như con chim, hai mắt thì sáng quắt, tao hoảng quá tao kéo tụi bây chạy lẹ.
Cu Đen nghe Tèo kể tới đây thì nhảy vào giữa chừng mà nói:
— rồi sao.. có đi kể lại với người lớn không.
Tèo kí vào đầu Cu Đen một cái thật mạnh rồi nói:
— mày ngu hả, kể lại cho bị ăn đòn nhừ tử vì cái tội chơi ngu hả.
Bị đánh đau, Cu Đen đưa tay ôm đầu mà xoa xoa:
— đánh đau vậy thằng chó. Đúng là nhất lé mà.
Thằng Tèo định đưa tay đánh thêm một cái nữa thì Cu Đen đưa tay ra đỡ rồi cười hề hề:
— hề hề, tao giỡn tao giỡn, rồi còn cách gì, nói mau.
Tèo nhìn xung quanh rồi mới nói:
— là mắt bồ câu đó, ông thầy đó có bày là lấy hai lá liễu sau đó nhúng vào máu chó mực, rồi đưa hai lá liễu đó lên mắt mình,mà phải nhắm mắt, chờ đợi trong vài phút thì có kết quả.
Cu Đen nghe vậy thì tò mò mà nói:
— đi, mày đi tìm máu chó đi, tao đi hái lá liễu. Chờ ngày mở cửa mã rồi tao với mày làm xem thử.
Tèo nghe Cu Đen rủ rê thì đập tay mà đáp:
— được, chơi thì chơi, tao cũng muốn nhìn thấy con ma nó ra làm sao.
Sau đó hai thằng leo nhanh xuống dưới cây mà chia nhau mỗi thằng một hướng đi tìm nguyên liệu để mở đôi mắt âm dương. Nhân cùng với Bạch Hổ cũng đã đi đến ngôi nhà có tang kia, Nhân vô tình lại nhìn thấy người con gái vừa rồi gặp ở cổng làng, cả hai cứ đứng trước nhà mà ngó nghiêng vào bên trong, một ông chú thấy hai người lạ mặt đứng nhìn vào bên trong nhà mãi thì tới mà hỏi:
— hai cậu tìm ai vậy. Sao cứ tôi trông hai người lạ quá, dường như không phải người ở làng này.
Nhân cười rồi đáp:
— dạ thưa chú, tụi con từ xa đến đây, vô tình gặp nhà đang có đám, tụi con cũng biết chút nghi lễ làm đám, định bụng tới mà giúp một tay.
Người đàn ông kia nhìn Nhân từ trên xuống dưới, rồi nhìn qua Bạch Hổ, Nhân thì khuôn mặt phúc hậu hiền từ, không có vẻ gì đáng lo ngại. Còn Bạch Hổ thì tuy khuôn mặt điển trai sáng lạn, nhưng nhìn kĩ thì mặt anh ta hơi đểu cáng. Rồi ông ta lại nói
— tôi nhìn hai cậu cũng không phải người xấu, thôi thì có lòng thì cũng giúp gia đình một tay, phụ chút đỉnh thôi, còn về việc cúng kính lo lễ giờ ngày chôn cất thì đã có Thầy Tường lo rồi.
Người đàn ông lại chỉ vào một người khác đang ngồi trên ghế trong nhà, ông ta đang bấm tay mà tính toán gì đó, Nhân nhìn ông ta thì biết người này cũng có chút đạo thuật, nhưng hai mắt thì láo liên, khuôn mặt thì không có chút thiện cảm cho lắm, Bạch Hổ lại cất tiếng:
— thôi để chúng tôi giúp được gì thì giúp. Mà này cô gái kia là người nhà của người chết đây à.
Bạch Hổ chỉ tay về phía cô gái mà mình gặp khi sáng, người đàn ông kia nhìn theo hướng tay rồi đáp:
— à, con bé Hai đó mà, là em họ của thằng cu Tư, còn tôi là chú của nó đây, tôi thứ 8. Ba của tụi nó thứ 5.
Nhân liền đáp:
— à Chú Tám, thôi để tụi con vào phụ một tay. Đứng đây nói hoài người ta làm hết việc đó.
Rồi Chú Tám cũng vui vẻ mà mời hai người vào chỉ nhờ làm mấy việc lặt vặt như bổ củi để nấu đồ cúng, dọn bàn ghế… vừa làm Nhân vừa để ý đến sắc mặt của từng người trong nhà, ai ai cũng đều có một vệt đen trên ấn đường, thầy Tường đang ngồi tính toán bấm quẻ gì đó, rồi chợt ông ta đứng phắt dậy mà nói:
— chết chếtttt….. chết…. Trùng tang rồi…. Trùng tang rồi tụi bây ơiii…
Mọi người nghe Thầy Tường nói thì sửng sốt mà tạm dừng những việc đang làm, ai ai cũng dồn ánh mắt mà nhìn về hướng ông ta, rồi chú Tám mới đi đến mà nói:
— lại trùng nữa hả thầy, trời ơi, sao mà cái nghiệp gì không biết. Giờ phải làm sao đây hả thầy.
Thầy Tường đưa ánh mắt láo liên liếc ngang liếc dọc, rồi cất tiếng nói:
— thôi, lần này tôi tới đây cũng coi như có duyên, để tôi giải trùng thử xem sao. Giờ thì ghi hết tên họ của đàn ông con trai trong nhà này vào một tờ giấy cho tôi. Để tôi làm phép.
Bạch Hổ đứng từ xa nghe lão thầy này nói thì vội đi tới gần Nhân mà nói:
— để ý hắn ta đi, biết rằng trùng sẽ bắt những người đàn ông trong nhà trước, nhưng lại khai rõ họ tên ngày tháng năm sinh ra hết như vậy, e rằng không phải điều tốt lành.
Nhân quay qua nhìn Bạch Hổ mà khó hiểu, Bạch Hổ lại nói:
— haizz, được rồi, cứ để xem hắn làm gì. Chờ ngày mở cửa mã đi, tôi sẽ chỉ cho cậu thấy thế nào là Thần Trùng bắt hồn về tra khảo.
Lúc này hai thằng Tèo và Cu Đen cũng đã tìm được những nguyên liệu để mở đôi mắt âm dương mà nhìn thấy ma. Bọn nó chỉ chờ cái ngày mở cửa mã để bắt đầu khai mở cái sự tò mò của chúng.