XÓM TRỌ

” Lạch cạch…. lạch cạch ….lạch cạch ”
………………………..
Cái tiếng sên xe đạp va chạm với vỏ hộp bên ngoài làm tôi thấy ghét… chỉ vì tiết kiệm tiền nên tôi nhờ bác Ba mua giúp một chiếc xe đạp cũ khi mới vô Sài Gòn. Cái bàn đạp rất hay bị trật và đã làm tôi đau chân không biết bao nhiêu lần ( như cái hôm đi lạc giữa trời mưa ) rồi cái sợi giây sên, hết trật cóc lại kêu lách cách lạch cạch hoài… Bình thường không sao, hôm nay tôi ghét nó dễ sợ… Đang tập trung suy nghĩ vô cái xe để giảm cơn hồi hộp vì đi trong đêm tối vắng lặng chợt tôi giật mình …
– Ooooo ó ooooooo …. aaaaácccccccc …..
Tôi xém té …Với cái không gian nửa tối nửa sáng vì thi thoảng le lói mấy ngọn đèn đường, hai bóng sáng thì tới ba bóng bị điếc cần phải thay càng vẽ thêm màu quái dị cho màn đêm vắng lặng không một bóng người và chỉ có chiếc xe đạp của tôi khuấy động, bỗng dưng bị phá vỡ bởi tiếng kêu thật quái đãng.
Đạp xe mong sao mau qua quãng đường này thiệt nhanh nhưng không hiểu sao đoạn đường nó như dài thêm ra theo từng giây từng phút trong sự run rẩy sợ hãi của tipi. Cố gạt bỏ tiếng kếu vừa rồi nhưng ” thần hồn nhát thần tính ” nó vẫn bắt tôi suy nghĩ lung tung đến nỗi hai đầu gối tôi như muốn chùn xuống không đạp xe nỗi…
– oáccccccccccccccccc ……. óoooooooooooo … ạcccccccc….
Khoảng một phút sau tiếng kêu lại vang lên, lần này lớn hơn và nghe kỹ giống như tiếng một con gà đang bị bóp cổ để cắt tiếc vậy. Nếu bạn đã nghe tiếng một con gà bị bóp cổ và bị nhổ nhúm lông để kê lưỡi dao lên cứa một đường, trong khi máu vừa chảy, con gà vừa kêu sẽ tạo ra cái tiếng giống tiếng tôi vừa nghe… Nhưng tiếng động phá vỡ cái không gian vắng tanh mà tôi nghe được nó lớn hơn tiếng một con gà kêu vì bị cắt tiết.
Hai tay tôi run cho đến toàn thân đều run, cái cảm giác như không thể đạp xe về được nữa… nhưng tôi vẫn cố. Cái cổ họng mới nhâm nhi cafe của tôi giờ nó khô như bị gió lùa vào vì tôi thở sốc…. Tôi sợ kinh khủng… Nỗi sợ không định hình được… Tôi cố tự lý giải đó là tiếng kếu của một con gì đó, nhưng tôi không thể gạt bỏ ý nghĩ đó chính là những con ma đang hù dọa tôi.
…. oáccccccc …….. óooooooooooooooo ……… Tôi nghe thêm một lần nữa, tiếng kêu xa dần, lần này có lẽ tôi đi cũng cách một khoảng nên nghe tiếng không to bằng lúc nãy. Lấy hết sức bình sinh, nhắm mắt rồi mở mắt, mở lại muốn nhắm… mà tôi không rõ nhắm để làm gì… có thể bản năng khi sợ điều gì đó bạn thường muốn nhắm chặt mắt để khỏi thấy những gì mình không muốn thấy… nhưng tôi chẵng thấy gì ngoài mấy cái mộ nằm lặng lẽ hoang vắng giữa bóng tối… mở mắt để nhìn đường lái xe… tôi đạp băng qua khu nghĩa trang… thấy được dãy nhà trọ….
Đêm đó tôi bật hết đèn trong phòng lên rồi để đó cho tới sáng. Vừa bước chân ra cổng để tìm đồ cho vào bụng… thức trắng đêm nên giờ tôi bị cơn đói đòi nợ. Trước cổng mọi người đang nhốn nháo…
– Ổng chết không mặc đồ….
– Ghê gớm… tội ổng quá
– Sao chết vậy bác ???….
– Mẹ !!!… thằng đó chết cũng chẵng ai khóc…!!!
– Mày hàm hồ … dù gì nó cũng chết oan
– …………….
– Giữ mồm giữ miệng nghen con… nó về nó kéo mày luôn bây giờ………
– Ổng cũng đâu có gây sự với ai đâu mà sao bị giết thảm quá… Không mãnh vải che thân !!!!
…………………..
Hỗn tạp, đủ thứ bàn tán về người đàn ông vừa được phát hiện chết lúc sáng nay, trước cổng dãy nhà trọ vây quanh một tốp người… Người vừa đi coi về kể. Người chưa coi được thì túm tụm rủ nhau đi coi…Tôi im lặng dứng nghe ngóng.
Thì ra có một người đàn ông vừa bị giết tại nơi làm việc của ông ta. Ổng là một người ” ái nam ái nữ “. Sau một thời gian ngắn cảnh sát điều tra thì được biết : tối hôm đó tới ca trực đêm, ổng được giao trách nhiệm ngủ lại trong ngôi nhà được xây lên làm nơi giao dịch, làm việc của một công trình chuẩn mọc lên trên mảnh đất hoang nơi đó. Thì ra tối hôm đó ổng đã gọi hai thanh niên vô ” tẩm quất ” cho mình. Nơi thanh vắng, lại là người thích đàn ông nên ổng đã trao đổi gì đó với 2 thanh niên rồi cởi hết đồ ra nằm đó cho hai người phục vụ. Thì ra tiếng tôi nghe đước cái đêm hôm đó chính là tiếng kêu thê thảm bị siết cổ cho đến chết của một người đàn ông sắp lìa xa khỏi cuộc đời. Thì ra người giết ông ta chỉ là 2 thanh thiếu niên mới mười mấy tuổi, chỉ vì tưởng ổng ở trong căn nhà như vậy sẽ có chút tiền của nên nổi lòng tham, thừa cơ hội ổng nằm úp lim dim ngủ, một người đã lấy cái áo siết cổ ổng đến chết, người còn lại lấy cây sắt đập túi bụi vào người ổng nhằm giúp người Kia cho mau lẹ. Thì ra vô tình tôi chứng kiến vô hình một vụ giết người…. Nếu hôm đó tôi không sợ ma, nghe tiêng kêu như vậy không run sợ mà tỉnh táo phân biệt rồi báo cho mọi người, cảnh sát biết thì có thể ổng sẽ không chết tôi ray rứt… Hôm đó nhớ kỹ thì cũng chỉ 11h 10 là cùng… Nhưng cảnh sát cho hay thì ổng chết khoảng từ 1 đến hơn 2 giờ sáng… Phải chi tôi bình tĩnh thì ỗng sẽ được cứu…….
Đến giờ ngồi kể lại mà tôi vẫn ray rứt, và đây là vụ án cũng làm xôn xao quận 9 lúc bấy giờ… Đến bây giờ không một ai biết giữa đêm hôm đó, giữa cái lúc ổng bị hai thanh niên nhỏ tuổi siết cổ thì tôi đạp xe chạy ngang qua con đường lộ chỉ cách căn nhà ổng ở chừng 7 hay 8 mét. HẾT

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com