Án mạng kinh hoàng trong dãy trọ

Tháng 7 6, 2022 Completed 80.999 lượt xem Ch. 3/12

Buổi chiều, sau khi tan ca, Dũng đi về nhà trọ ngay để lo việc cơm nước giặt giũ cho bản thân. Khi

mọi việc xong hết Dũng bắt đầu dành ra một ít thời gian cho bản thân và suy nghĩ về những sự việc

kỳ lạ xảy ra lúc sáng nay. Dũng nhớ lại về câu chuyện của Lan kể về việc cô thấy anh đi lại quanh

quẩn trong bãi đất hoang lúc giữa đêm hay việc Lâm đã từng nghe thấy tiếng khóc trong phòng của

Dũng. Tất cả những chuyện này giờ sẽ hợp lý nếu như giải thích là Dũng đã bị mộng du và làm những

việc này trong vô thức. Nghĩ đến đây, Dũng thoáng chốc rùng mình, anh tưởng tượng ra cảnh thân

xác của bản thân tự động di chuyển, đi lại trong đêm, tự thay quần áo rồi chải tóc soi gương khi mà

hai mắt đang nhắm nghiền. Đột nhiên, Dũng cảm thấy có chút sợ hãi, anh nghĩ nếu cơ thể mình có

thể tự đi lại như thế thì có khi nào đêm nay anh lại tự động đi ra ngoài nhong nhong giữa đường để

rồi bị xe cán chết hay ko? Nghĩ đến điều này, anh cảm thấy vô cùng bất an và cũng vì thế mà anh ko

thể nào an giấc hôm nay.

Sáng hôm sau, Dũng thức dậy trong sự uể oải. Tuy nhiên, khác với sự ấm áp thường ngày của chiếc

giường quen thuộc thì giờ đây ko biết tại sao Dũng lại cảm thấy lạnh thấu xương. Mở mắt nhìn xung

quanh, Dũng bất chợt thét lên kinh hoàng

- Trời ơi! Chuyện gì thế này???

Dũng hốt hoảng hét lên vì nơi mà anh đang nằm là mái tôn của một căn nhà 2 tầng đối diện với khu

trọ mà anh đang sống. Xung quanh gió thổi lồng lộng, mái tôn trơn trượt do ướt đẫm sương. Dũng

tự hỏi tại sao mình lại có thể trèo lên tận đây khi mà xung quanh dây điện chằng chịt thế này và trên

người anh chỉ mặc mỗi cái quần đùi, lúc tỉnh táo trèo lên đây còn khó huống chi lúc mê mang trong

cơn mộng du mà có thể lên đây được thì quả là điều ko thể tin. Sau hơn nữa tiếng chật vật, Dũng

cũng tìm được cách trèo xuống mà ko làm kinh động đến người trong nhà bằng cách đứng sát mép

của mái tôn rồi nhảy bật ra xa ôm chầm lấy 1 cành xoài già cách mái nhà khoảng mét rưỡi rồi từ từ

trèo xuống. Về đến phòng trọ của mình, Dũng vẫn chưa hết bàng hoàng, Anh ngồi phệt xuống đất rồi

cầm chai nước mà nóc ừng ực. Quả thực, cho đến giờ bản thân anh cũng ko thể tin được mình có

thể trèo lên nóc nhà người ta mà ngủ trên đó. Lúc này anh tự nhiên nhớ đến một câu chuyện xưa

mà anh thường nghe các cụ kể lại lúc còn sống ở thôn quê, về chuyện ma giấu người trong bụi tre

mà khi tỉnh lại người ta ko biết tại sao mình có thể chui vào trong ấy. Nghĩ đến điều này, Dũng cảm

thấy sợ hãi vì nếu thế thì chắc chắc phải có 1 thế lực vô hình nào đó dụ dỗ dẫn dắt anh trèo lên mái

nhà kia lúc anh đang ngủ say. Ngày hôm ấy, Dũng nghĩ mất một ngày vì tạm thời chưa thể lấy lại

bình tĩnh.

Buổi tối, Lan và Lâm sau khi tăng ca ở nhà máy xong liền đến phòng trọ của Dũng để hỏi thăm. Vừa

gặp Dũng, Lan liền hỏi ngay:

- Dũng! Hôm nay sao ko đi làm vậy? Cậu ko khỏe à?

Nghe Lan hỏi vậy Dũng gật đầu. Lâm cảm thấy chút tò mò liền thay vợ mình:

- Cậu sao vậy Dũng? Tớ cảm thấy cậu lạ lắm. Có gì thì hãy nói cho vợ chồng tớ biết nhé.

Dù gì thì chúng ta đều là bạn lâu năm còn gì?

Dũng nghe vậy liền thở dài đáp:

- Hai cậu ngồi xuống đi… Tớ có chuyện muốn nói với 2 cậu.

Đợi cho mọi người ngồi xong, Dũng bắt đầu nói trong sự sợ hãi

- Tớ …mắc bệnh mộng du các cậu ạ. Sáng hôm nay tớ ngủ dậy thì phát hiện ra mình đang

nằm trên nóc của căn nhà 2 tầng bên kia. Xung quanh dây điện bao quanh, đường trèo

xuống thì chỉ có mỗi cách nhảy qua cây xoài bên cạnh mà thôi. Ấy vậy mà tớ vẫn ko biết

tại sao mà mình lại có thể trèo lên trên ấy mà ngủ được. Tớ sợ lắm các cậu à. Ko biết tớ

bị mộng du hay là do ma dắt đi nữa! Hôm nay tớ nằm ngủ lên nóc nhà người ta. Ngày

mai ko biết tớ có nằm ngủ ở giữa đường để xe tải cắn tớ chết ko.

Lâm và Lan nghe bạn mình nói vậy cảm thấy lo lắng lắm. Một lát sau Lâm chợt cất tiếng nói:

- Dũng này. Tớ thật sự lo cho cậu lắm. Kể từ lúc cậu bị Doanh từ chối tình cảm thì tớ thấy

cậu trở nên rất lạ. Trông cậu buồn bã ít nói. Ăn uống ít đi, thậm chí cũng ko thèm nhậu

nhẹt gì với bọn tớ. Ko biết có phải vì chuyện tình cảm với Doanh làm cho cậu mắc bệnh

hay ko?

Nghe Lâm hỏi vậy Dũng trầm mặc vì ko muốn nhắc lại sự việc này. Doanh là cháu gái của bà chủ khu

trọ này. Vì gương mặt thanh tú và tính nết hiền hòa nên chẳng trách sao Dũng lại phải lòng cô gái

này. Cách đây 2 tuần, Dũng lấy hết can đảm của mình để thổ lộ tình cảm với Doanh nhưng tiếc thay

Doanh lại từ chối vì ko có tình cảm gì với anh. Hôm nay, Lâm đột nhiên lại nhắc đến chuyện này buộc

lòng Dũng phải trả lời:

- Tớ thật sự yêu Doanh các cậu ạ. Dù biết chắc rằng cô ấy sẽ từ chối nhưng tớ vẫn đau lòng

lắm. Nhiều lúc tớ tự trách tại sao mình lại nghèo thế này. Nếu như có thể giàu hơn một

chút tớ nhất định sẽ ko để vuột mất cô ấy.

Lan nghe Dũng bọc bạch như vậy liền nhận xét:

- Vậy thì đúng là do chuyện tình cảm làm ảnh hưởng đến tâm lý của cậu rồi. Cậu nên nghỉ

ngơi cho đúng cách. Tớ tin chỉ cần quên được cô ấy thì cậu sẽ khỏi bệnh thôi.

Trời càng lúc về khuya. Lan và Lâm sau khi dặn dò và động viên Dũng vài câu rồi cũng ra về. Ở trong

phòng một mình, Dũng khóa chặt cửa lại và sao đó dùng dây cột chân mình vào giường để tránh việc

cơ thể tự ý di chuyển ra ngoài trong lúc mộng du. Sau đó anh lên giường nằm và từ từ thiếp đi.

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x