Đế Nhân- Tử Chiến Thập Nhị Thần Trùng - Tác Giả Huy Rùi

Chap3: 



Mọi chuyện diễn ra êm xuôi cho đến ngày mở cửa mã, tối đó hai thằng Tèo và Cu Đen đã hẹn nhau ở cây ổi trước nhà của Cu Tư.



— máu chó đâu. Tèo hỏi. 

 

— đây, tao mới mua được của ông sáu thịt chó đó, khiếp, thấy ổng chọc tiết con chó kêu ẳng ẳng mà tao rợn hết cả da gà. Còn Lá Liễu đâu. 



Tèo lấy trong người ra một mớ lá liễu rồi đưa cho Cu Đen: 



— đây, bỏ dô máu đi. 



Rồi Cu Đen mở cái bọc máu chó ra mà bỏ lá liễu vào bên trong. Cả hai ngồi trên cây mà chờ đợi. Nhân và Bạch Hổ được mọi người cho ngủ nhờ ở đình làng, Nhân đang ngồi trước sân mà huýt sáo, gió man mát mùa thu làm cho Nhân dễ chịu hơn bao giờ hết, Bạch Hổ thì đang ngồi thiền. Nhân cảm thấy nơi đình làng này không có một chút gì gọi là có thần lực, uy nghiêm của một ngôi đình. Thông thường một ngôi đình bình thường sẽ có Thành Hoàng trú ngụ, hơn hết là các âm binh âm tướng dưới trướng ông ta, chưa kể có nơi linh thiêng còn được thần thú trú ngụ, như Bạch Hổ, hắc hổ, trên tấm bình phong được dựng trước cổng ra vào, và hai Thanh Long trên cột đình. Tất cả đều có một thần lực riêng của nó để làm nên một chốn uy nghiêm không ma quỷ nào đến gần. Còn đình làng này thì khác hẳn, từ khi bước vào đây Nhân Và Bạch Hổ không cảm nhận được thứ gì ngoài sự lạnh lẽo và đìu hiu, mặc dù được hương khói ngày ngày, Nhân khai nhãn âm dương mà quét xung quanh thì ngồi đình này hoàn toàn không một bóng ma bóng thần. 

 

— quái lạ, đình làng thờ thần mà không có thần ma nào trú ngụ là sao. 



Nhân ngồi hóng mát mà suy nghĩ trầm tư, thấy trời đã khuya, bóng trăng đã lên cao, biết rằng thời khắc nữa đêm đã đến, Nhân quay vào mà gọi Bạch Hổ: 



— anh Hổ, anh Hổ, tới giờ rồi, mình đi thôi. 



Bạch Hổ nghe tiếng Nhân gọi thì từ từ mở mắt ra, hai mắt anh ta lại nhíu lại, nhìn thẳng vào bức tượng thành hoàng ngồi phía trên mà lắc đầu, rồi từ từ đứng dậy, sau đó bước đi ra bên ngoài ngồi xuống ngay chỗ Nhân đang ngồi. 



— cậu có cảm nhận được thứ gì lạ ở đây không. 



— có. Nhân đáp. 



Bạch Hổ gật đầu rồi lại nói, 



— tôi cũng cảm nhận được ở đây không có uy linh của thần thú bọn tôi. 



Nhân nhìn thẳng vào hai mắt con hổ ở tấm bình phong rồi gật đầu: 



— tất cả đều vô hồn. 



Bạch Hổ ngước nhìn lên trời, rồi nói với Nhân: 



— đi thôi, tôi dắt cậu đi xem thần trùng. 




Nhân đứng dậy rồi đi vào lục giỏ đồ mà lấy chiếc chuông Mị Hồn , dắt vào bên hông lưng rồi đi theo Bạch Hổ, thấy chiếc chuông dắt trên lưng, Bạch Hổ nhìn Nhân có vẻ e dè: 



— nó nó….. 



Nhân biết Bạch Hổ còn sợ lần trước bị chiếc chuông nhốt vào bên trong, Nhân cười cười mà nói: 



— không sao đâu, tôi dùng liên hoa pháp thanh tẩy thêm cho nó hổm giờ rồi. Cứ yên tâm. 



Nghe Nhân nói thì Bạch Hổ mới an tâm mà đi tiếp. 

 

— dậy.. dậy…. Tèo Lé… dậy mày… 



Cu Đen tát mấy cái vào mặt Tèo mấy cái, nó giật mình mà ngơ ngác: 



— hả hả…. Ai ai… ai té…. Ai té…. 



— mày đó, mày mà không dậy là tao đạp mày đó. Tới giờ rồi. Dậy đi. 

 

Cu Đen hối thúc Tèo dậy vì bây giờ đã là nữa đêm, vong hồn của Chú Tư cũng chuẩn bị trở về nhà rồi, Tèo ngồi dậy mà ngáp ngắn ngáp dài, vươn vai một cái rồi nói: 



— mấy giờ rồi. Tới chưa. Để tao ngủ tí nữa. 



Cu Đen lấy trái ổi mà nhét vào cái miệng đang ngáp của Tèo, làm nó nhăn mặt, Cu Đen cười khằng khặc rồi nói: 



— tới rồi, đem đồ nghề ra lẹ đi mày.

 

— ờ ờ, đây đây nó đây. 



Dứt lời Tèo lấy trong túi quần ra cái bọc máu chó có ngâm mấy lá liễu bên trong, nó mở cái bọc ra rồi lấy một lá đưa cho Cu Đen, cầm lấy một lá rồi Cu Đen hỏi: 



— làm sao nữa mạy. Đắp lên mắt hả. 



Tèo gật đầu rồi nói: 



— ò, đắp lên, mỗi con một lá. Mà tao sợ quá. Không biết có sao không nữa. Mày làm trước đi. 



Cu Đen lấy lá liễu mà ịn vào mắt của Tèo một cái rồi nói: 



— đó, hết sợ chưa. Haha



Tèo lấy tay chùi chùi máu trên mắt rồi nói: 

 

— thằng chó, mày chơi tao. 



Rồi Cu Đen lấy ra thêm mấy lá nữa rồi chia ra mỗi thằng hai lá mà đắp lên mắt, sau một hồi thì cảm giác hai mắt bắt đầu có những hiện tượng lạ, cả hai cảm nhận mắt có một lớp gì đó phủ lên bên trong con ngươi, làm nó sáng lên, sau một hồi thì Tèo vỗ vỗ tay Cu Đen mà nói: 



— chắc được rồi đó, mở ra xem đi Cu Đen. 



Cu Đen từ từ hé mắt ra mà nhìn, những giọt máu đỏ trên mí mắt từ từ chảy xuống ướt hết cả mi, nó chớp chợp hai mắt mà nhìn xung quanh:



— Tèooo… Tèooo…. Sao tao không thấy gì hết vậy. 



Tèo lúc này mới từ từ hé mắt ra mà nhìn, máu chó mực từ trên mắt nó chảy xuống hai má như hai giọt huyết lệ, Tèo cũng chớp chớp mắt mà nhìn, 



— ừ, hay là cha thầy đó gạt mình, tao cũng có thấy gì đâu… 



Cu Đen nhìn qua nhìn lại, nhìn tới nhìn lui một hồi rồi vỗ vỗ vào vai của Tèo. 



— lé lé…. Mày nhìn ở khúc xa xa kia có phải là có ai đang đi tới không.



— lé mụ nội mày, đâu tao coi. 



Tèo nhìn theo hướng tay của Cu Đen rồi chớp chớp hai mắt, lấy tay quẹt bớt máu trên mắt rồi nheo hai mắt lại mà nhìn: 



— ừ, có ai đó đang tới đó mày. Không lẽ chuyện tao với mày đi rình bị phát hiện. 



Tèo lại nói thêm: 



— ê Cu Đen, coi kìa. To lắm. Ông kia to lắm. 



Cu Đen như đứng chết lặng: 



— ma ma…. Mày ơii… ma đó.



Tèo lại mếu máo mà khóc: 



— Cu Đen…… Chú…. Chú…. Chú… tư…. Tư…. Chú Tư…. Kìa mày ơi. 



Cu Đen đứng chết sững, trước mắt hai thằng bây giờ là Chú Tư đang bị xiềng xích hai tay, hai chân, sợi xích dài và to xiết chặt vào chân, phía sau là một người mặc giáo phục, đầu đội mũ lính, cái mỏ thì dài ra như chim, người này một tay cầm xích trói Chú Tư, tay kia thì vung roi mà đánh vào lưng Chú Tư từng cái thật mạnh, tiếng roi vang lên chan chát, Chú Tư đau đớn, khóc lóc mà van xin, nhưng người kia lại tỏ ra vẻ hung hãn hơn nữa, từng phát đánh càng ngày càng mạnh hơn, chịu đòn đau đớn, hai chân Chú Tư như muốn quỵ xuống đất, nhưng người mặc giáp lại kéo lôi Chú Tư đứng lên và tiếp tục đánh, cả người Chú Tư lúc này máu me bê bết, quần áo rách mem vì những nhát roi của người đằng sau. Như phát hiện ra điều gì đó, Người mặc giáp kia quay sang mà nhìn về hướng của Cu Đen và Tèo. Ánh mắt sắc lạnh, sáng quắc, trợn lên ghê tợn mà nhìn tới, cả hai hoảng hồn mà giật mình té từ trên cành ổi xuống đất, tiếng *bịch* vang lên, hai thằng từ trên cao rơi xuống như hai trái mít rụng vậy. Hoảng hồn mà thằng này lôi thằng kia bỏ chạy thục mạng. Mặc kệ cả hai bỏ chạy, người mặc giáp vẫn tiếp tục đánh mạnh vào Chú Tư, khi đi gần đến cổng nhà thì Chú Tư như muốn bỏ đi nơi khác, nhưng bị người đằng sau xách hỏng cả người lên cao, miệng nói gì đó, rồi lại đẩy Chú Tư vào trong cổng nhà, đòn roi lại tiếp tục đánh vào lưng.  Tèo với Cu Đen cắm đầu mà chạy thục mạng, vừa chạy chúng nó vừa mếu máo mà khóc, được một đoạn thì cả hai tung vào hai cái bóng đen đang đi hướng ngược lại mà té ngửa ra đất, hai cái bóng đen kia bị hai thằng húc mạnh vào người cũng té ngửa ra, cả bốn đau đớn mà lồm cồm bò dậy, Tèo la lên: 



— ma ma…. Tha cho con… tha cho con… con lạy ông ma… con lạy chú tư…. Tha cho con…. Tụi con lỡ dại. 

 

Cu Đen cũng không kém gì Tèo, nó cũng quỳ lạy mà khóc lóc: 




— lạy ông ma huhu… ông tha cho con… là thằng mập nó xúi dại con… huhu ông ma tha cho con…. 



Nhân đứng dậy mà phủi phủi bụi đất trên người, Bạch Hổ cũng đang phủi quần áo, thấy hai thằng nhỏ đang quỳ lạy mình mà không nhịn được cười: 



— ma đâu, chú là người đây. Hai đứa bị sao đấy. Nhân lên tiếng. 




Nghe giọng nói của Nhân thì cả hai ngưng lạy, hai đứa quay sang nhìn nhau một lượt, rồi ngước từ từ lên mà nhìn hai cái bóng trước mặt mình, Nhân với Bạch Hổ chợt giật mình vì hai khuôn mặt dính đầy máu, Nhân tưởng cả hai thằng đang bị thương thì vội đưa tay mà chụp lau mặt hai thằng, nghe cái mùi tanh tanh thì Nhân đưa tay lên mà ngửi: 



— máu chó mực. 



Tèo vội lên tiếng: 



— dạ dạ…. Là máu chó đó. Không phải của tụi con đâu. Máu chó đó. 



— dạ dạ… đúng.. máu chó đó. Cu Đen cũng vội vàng nói. 



Bạch Hổ đi tới đưa tay mà quẹt một vệt máu đưa lên mũi mà ngửi ngửi, 



— hai đứa làm gì mà dính đầy máu chó mực trên mặt thế. 



Cả hai thằng quay qua nhìn nhau mà không dám nói, biết cả hai đang giấu gì đó, Bạch Hổ hù doạ: 




— tụi bây không nói là chú bỏ mặt tụi bây ở đây cho ma nó bắt đi luôn.  



Sợ bị ma bắt Tèo vội vàng mà quơ quơ tay rồi kể chuyện hai thằng bàn nhau lấy lá liễu mà nhúng máu chó mực để nhìn thấy ma, Nhân lắc đầu mà nói:



— tụi bây lì thiệt đó. Haha giống chú ngày xưa. Rồi tụi bây thấy gì mà chạy dữ vậy. 



Cu Đen lại ấp úng mà kể nhìn thấy người mặc giáp đang đánh đập Chú Tư cho Nhân nghe, Bạch Hổ vừa nghe qua thì hai mắt sáng rực lên mà nói: 



— là Thần Trùng. 



Nhân và hai thằng kia sững người mà nhìn qua Bạch Hổ, anh ta lại nói tiếp: 

 

— là Thần Trùng đó. Hai đứa gặp ở đâu, chỉ cho chú. 



Tèo mếu máo mà đưa tay chỉ về hướng nhà Chú Tư, 



— đó đó.. nhà Chú Tư mới mất đó. Con thấy ông mặc giáp giải Chú Tư vào cổng nhà rồi. 



Bạch Hổ nheo mắt nhìn rồi quay sang nói với Nhân: 



— đi thôi Cậu Nhân, 



Nhân quay sang mà nhìn hai đứa nhóc mặt đang hoảng sợ tột độ, Đưa tay mà điểm vào mắt của hai đứa rồi nói: 



— chú đã đóng mắt âm dương lại cho hai đứa rồi, mau về nhà đi. Không còn nhìn thấy ma quỷ nữa đâu. Đi đi. Mau lên khuya lắm rồi đó. 



Tèo lúc này mới hỏi lại: 

 

— chú biết pháp thuật hả. 



Nhân cười nhẹ rồi đáp: 



— đủ xài, haha đi về đi nhanh lên. 



Rồi quay sang Bạch Hổ, Nhân nói: 



— Đi anh Hổ, em muốn xem Thần Trùng mà người ta hay nhắc tới mạnh cỡ nào. 



Rồi hai người bước thật nhanh tới nhà Cu Tư. Lúc này Thần Trùng đang tra khảo Cu Tư, Trùng dắt Cu Tư đi tới trước mặt những người đàn ông đang nằm ngủ trong nhà, mỗi người thì nó sẽ dừng lại và chỉ vào người đó, Cu Tư lại lắc đầu, nó lại vung roi mà đánh liên tiếp vào người Cu Tư. Anh ta rên lên đau đớn nhưng vẫn không chịu khai ra đâu là người nhà của mình. Thông thường khi Thần Trùng bắt hồn về tra khảo, nó sẽ dắt hồn người chết đi đến từng người mà hỏi rằng đây có phải người nhà của mình không, có người thương con thương cháu thương người thân mà cố gắng chịu đòn để giấu diếm che đậy cho người thân mình khỏi bị trùng bắt. Có người thì chịu không nỗi những trận đòn kia mà đành phải khai ra tên của người thân mình cho Trùng nó bắt đi. Cu Tư cắn răng mà chịu đựng từng nhát roi đau đớn. Nhân với Bạch Hổ cũng tới đúng lúc Thần Trùng giải Cu Tư ra bên ngoài sau một lúc tra khảo nhưng Cu Tư vẫn không nhận người thân. Nhân cùng Bạch Hổ nấp vào một góc sau đó quan sát. Trùng giải Cu Tư ra bên ngoài nhưng tay hắn vẫn không ngừng đánh đập, hai mắt dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống Cu Tư. Bạch Hổ khẽ lên tiếng: 



— thì ra là mày, lại là một con quạ thối. 



Nhân quay sang mà nhìn Bạch Hổ, 



— là giống quạ hoá trùng à anh Hổ. 



Bạch Hổ gật đầu rồi đáp: 



— đúng vậy. Là Trùng Quạ. 



Nhân quay sang thì thấy Cu Tư đang đau khổ  chịu đòn thì cảm thấy thương xót không kìm được lòng mà quyết định ra tay. Nhân không nói không rằng mà bắt quyết: 



— Vạn Pháp Trấn Quỷ. 



Lập tức một chữ vạn đánh thẳng về phía tên Thần Trùng, chữ vạn kia đánh tới hất văng hắn ra xa, bị đánh lén bất ngờ hắn điên tiết mà đứng dậy đưa mắt dò xung quanh, miệng hét lên từng tiếng the thé, Bạch Hổ cũng bất ngờ quay sang mà nhìn Nhân: 



— để tôi xem hắn mạnh tới đâu mà làm càng chốn dương gian. 



Nhân nói với ánh mắt đầy quyết khiêu khích, thấy Thần Trùng bị đánh văng ra xa, Cu Tư cũng hoảng hồn mà chạy loạn xa tìm chỗ nấp, nhưng chạy một đoạn không xa thì bị sợi xích trên cổ siết lại kéo bật ra sau, tên Thần Trùng điên tiết mà vung roi đánh mạnh vào người Cu Tư như dằn mặt kẻ đang đánh lén mình. Từ trong góc Nhân lại đánh ra một chữ vạn khác, chữ vạn này bay tới thì Thần Trùng vung roi mà đánh thẳng vào làm cho nó tan thành mây khói. Nhân gật đầu rồi nhảy ra bên ngoài, Cười nhếch mép mà nói: 



— nghiệp súc. Mày cũng khá lắm. 



Dứt lời Nhân bắt ấn:  



— liên hoa pháp. 



Một đoá hoa sen lại hiện ra, đưa tay mà bắt lấy hai cánh hoa rồi đánh thẳng về phía Thần Trùng, hai cánh hoa tuy nhỏ nhưng uy lực kinh hồn, Thần Trùng thấy thần lực từ hai cánh hoa thì khẽ giật mình, sau đó đưa tay mà tạo một vòng kết giới đã đỡ lấy, hai cánh hoa lao tới đánh thẳng vào kết giới mà tạo nên tiếng nổ chát chúa, Thần Trùng lại đưa tay mà bắt ấn mà đánh trả, một vòng trong xoáy màu đen từ tay Thần Trùng tạo ra mà đánh tới Nhân, xoáy tròn đen này đi tới đâu thì cát bụi bị hút lên tới đó, uy áp của nó toả ra đủ làm cho cỏ cây xung quanh héo úa, Nhân đưa tay mà bắt lấy Mị Hồn Chuông trên hông mình. Nhân niệm chú rồi đưa chiếc chuông lên cao là lắc mạnh: 



— kenggg…… keng….. kengggg…… 



Ba làn sóng xung kích đánh ra, uy lực kinh hồn từ Mị Hồn Chuồng đánh tới cơn lốc, làm nó bị chặn lại, đổi hướng mà bay về hướng Thần Trùng. Thấy pháp của mình bị phản ngược về phía mình, Thần Trùng trố mắt mà nhìn, đưa hai tay ra đỡ lấy nhưng hắn bị chính pháp thuật của mình đánh văng ra xa cả chục mét, Nhân lại lao lên mà bắt quyết: 



— Vạn Pháp Trấn Quỷ. 




Chữ Vạn màu vàng trên tay Nhân lại đánh về phía Thần Trùng, hắn hoảng hốt mà né người, chữ Vạn kia đánh tới tạo nên một tiếng nổ đinh tai nhức óc, cát bụi mù mịt, Thần Trùng cũng nhân cơ hội này mà bắt lấy Cu Tư rồi biến mất. Nhân chờ cho làn khói bụi kia tan đi, định bắt quyết mà đánh tiếp thì không thấy kẻ địch đâu, Nhân mới dừng lại mà phủi phủi tay: 



— tưởng hắn thế nào. Hahaha.. 



Bạch Hổ đứng từ xa mà chứng kiến mọi việc, anh ta đi từ từ tới chỗ Nhân rồi nói: 



— làm gì mà đánh ghê vậy haha…. Tôi nghĩ đây chỉ là một tên thấp kém của Thập Nhị Thần Trùng thôi. 



Nhân gật đầu mà đáp: 

 

— tôi cũng nghĩ vậy. Kẻ này cũng không phải dạng vừa đâu. Tôi nghĩ hắn sẽ quay lại mà báo thù. 



Bạch Hổ cười lớn rồi đáp: 



— hahaah… cậu ra đường vô duyên vô cớ bị người khác đánh thì có đánh trả thù không. Tôi nghĩ trước mắt phải cứu được người bị Trùng bắt kia đã. 



Nhân lúc này mới sực nhớ ra, Nhân lại nói: 



— haizzz… không hiểu cái làng này tại sao lại bị trùng hết cả làng nữa. Thần linh thì cũng không thấy trú ngụ. Lạ thật. 



Bạc Hổ lại vỗ vai Nhân mà nói: 



— lúc nãy tôi nhập thiền thả hồn đi ngao du. Tình cờ tôi phát hiện ra một nơi có thần lực kinh hồn, nhưng dường như đang bị thứ gì đó hãm lại. Tôi định sáng mai sẽ đi tìm hiểu. 



Nhân bất ngờ với lời của Bạch Hổ: 




— được, vậy thì để em diệt cái bọn trùng kia luôn. Rồi mình đi tìm cái thứ bí ẩn kia. Anh thấy được không. Em là em phải giúp gia đình kia thoát khỏi tay của Trùng em mới chịu. 




Bạch Hổ gật đầu rồi cả hai lại lặng lẽ mà đi về phía ngôi đình mà nghỉ ngơi. Xem ra nơi cái làng này chất chứa nhiều thứ bí ẩn, không biết là hoạ hay phúc của Nhân và Bạch Hổ đây. 

 
guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x