Người xưa thường nói rằng “âm dương là hai cõi tách biệt, người không phạm yêu, yêu không phạm người”. Yêu trong câu này là để ám chỉ những nhân tố thuộc về cõi âm, hay có thể coi là vong hồn cũng được. Theo như tôi hiểu câu này, thì cái ranh giới giữa cõi âm với cõi dương là rất rõ ràng. Tuy nhiên, cái làn ranh giới đó lại vô cùng mỏng mảnh, và cũng đã không ít người vô tình mà cũng cố ý bước quá cái làn ranh giới đó để đi đến cái nơi mà họ không thuộc về. Nếu nhận xết về câu nói trên, tôi chỉ tin vế sau là đúng, vì nếu người không quấy nhiễu ma quỷ, thì ma quỷ cũng sẽ không quấy nhiễu người. Còn về vế đầu, nếu nói là “âm dương là hai cõi tách biết”, xét theo mặt khái niệm thì đúng là hai cói khác nhau, một của người sống, và một của người chết. Nhưng hai cõi này tuy là dành cho hai loại “sinh linh” khác nhau, nhưng lại đều là một thế giới. Người ta thường dùng cõi âm để ám chỉ địa ngục, âm phủ. Nhưng tôi lại nghĩ khác, ngay như tại vị trị mà tôi đang dậm chân lên đây, hay cũng như cái địa điểm mà bạn đọc đang ở, tất cả đều chỉ là một. Bạn coi đó là cõi của người sống, nhưng liệu những vong hồn có coi đó là cõi dương không? Nói tóm lại, những gì chúng ta nhìn thấy và cảm nhận được chỉ là một mặt của cái mà chũng ta coi là cõi dương hay trần thế này mà thôi. Câu truyện dưới đây, kết thúc sẽ không hề có hậu, tôi chỉ muốn cảnh báo trước để bạn đọc khỏi cằn nhằn hay phàn nàn sau khi đọc. Nhưng xin bạn đọc nhớ cho rằng “Nhiều khi để đạt được cái điều mà mình them khát, thì mạng sộng của chính mình cũng sẽ được đánh cược”.
