Chuyện Nhà Em – Tác Giả hnguyenchris

Em là mem mới, theo dõi thấy hay quá nên em cũng xin kể 3 câu chuyện mà bản thân em đã trải qua và liên quan đến Mẹ em – đã mất vào năm 2013.

1. Chuyện khởi đầu khi Dì thứ 2 của em (dì thứ 2, mẹ em thứ 3) đột ngột mất. Và gia đình em đi coi thầy thì được bảo là Dì mất ngày rất xấu, và tang này là tang trùng, nên sẽ kéo theo người nhà.

Bà ngoài và mọi người trong nhà cũng có cúng kiến và phóng sinh nhiều nhằm giải nạn, nhưng chưa đến 1 năm sau, Cậu thứ 5 của em đang khỏe mạnh bỗng bị đau bụng rồi mất (có nằm bệnh viện Nguyễn Tri Phương Q5 nhưng bác sĩ ko tài nào tìm ra bệnh, làm hàng tá xét nghiệm, siêu âm và chụp MRI vẫn ko xác đinh được bệnh). Và sau khi Cậu mất thì cả nhà lại đi xem thầy, thầy lại phán là còn 1 người nữa thì mới hết! Ai cũng sợ, nhưng lúc đó thì Mẹ em nói: nếu còn 1 người nữa thì xin cho đó là Mẹ em, vì mẹ em cũng sùng đạo lắm nên suốt ngày mẹ cầu nguyện đọc kinh và lên chùa.

me-thang-ban

Quả nhiên đúng 1 năm sau, 25 Tết, Mẹ em đang ngủ thì lên cơn mệt và đi luôn! Việc này làm cho em tụt 20 kgs và lấy bệnh viện làm nhà trong suốt 1 năm trời vì chịu ko nổi cú shock quá lớn. Nữa tiếng trước thì em còn thấy Mẹ đi khắp xóm nói chuyện phím với mọi người, vậy mà chỉ sau đó em mất Mẹ mãi mãi.

Nhưng cũng từ đó đến nay là 4 năm, nhà Ngoại em ko mất thêm ai nữa. Và em còn nhớ là lúc mẹ em mất, khi liệm mời thầy đến tụng kinh thì thầy bảo đi kiếm 2 lá đu đủ, rồi đặt vào tay mẹ em như 1 cái mẹo, nghĩa là đến mẹ em là đủ rồi, ko dẫn theo ai nữa.

2. Chuyện thứ 2: quay trở lại khoảng thời gian sau khi cậu em mất và trước khi mẹ em mất. Mẹ em hay thực hiện những chuyến hành hương, và trong thời gian đó, khi mẹ em đi cùa Bà Châu Đốc về, thì mẹ nói với em và Ba: Tui đi soi căn chỗ sư cô gì đó (em ko nhớ rõ) thì sư cô bảo tui đến 59 tuổi là hết số rồi, cô chỉ thấy tới đây thôi, không thấy tương lai của tui nữa. Nên năm nay tui mà có mệnh hệ gì thì cha con cũng đừng có buồn! (Em viết ra mà em đang khóc đậy ạ).

vậy là Ba em nói mẹ em tào lao, nói tầm bậy. Quả thật năm đó Mẹ em mất ngày 25 Tết, chỉ còn 5 ngày nữa sẽ bước qua 60, mà qua ko được.

3. Chuyện thứ 3: em gặp Mẹ về và em ngồi trước bàn thờ nói chuyện với Mẹ. Em xin kể sau, vì giờ em đang xúc động quá ko thể viết tiếp…

Sau khi Mẹ em mất trong vòng 1 năm đầu, em rất hay thấy Mẹ em về, khi thì trong mơ, khi thì e thấy bóng ngồi ngay đầu giường em nằm (em ngủ trên chính cái giường mà Mẹ em mất trên đó). Không bao giờ em sợ, mà mỗi lần e thấy bóng ngồi đó là em biết Mẹ em về, em lại đưa tay ra muốn chạm vào rồi lại ngủ tiếp. Phải nói là lúc đó em rất yếu, còn chưa đến 40kg và sốc nặng, lúc nào cũng nói trong miệng “Mẹ về dẫn con đi luôn đi chứ con ko ở lại như thế này đâu”.

Và trăm lần như một, mỗi lần thấy Mẹ trong mơ là y như rằng e thấy Mẹ khóc, Mẹ rất buồn, và hai mẹ con lại ôm nhau. Tất cả giấc mơ đều như vậy, chỉ khác khung cảnh.

Nhưng vào ngày cúng 49 ngày của Mẹ, em thỉnh thầy về cúng và xuống tóc cho em. Và tối hôm đó, sau khi ngồi nói chuyện với Ba, em ngộ ra được vài điều, sau đó khoảng 9h tối khi nhà đã đóng cửa ngủ, em ra bàn thờ đốt 3 cây nhang cho Mẹ. Em kéo ghế lại ngồi ngay trước mặt bàn thờ, đối diện di ảnh, và em bắt đầu nói chuyện. Lúc đó tâm trí em hoàn toàn tỉnh táo, và em chủ động hoàn toàn.

Em khấn đại loại như là em sẽ tiếp tục sống, vui vẻ và mạnh mẽ hơn, Mẹ đứng lo lắng cho em nữa, Mẹ hãy nghe kinh kệ (nhà em Phật giáo) và siêu thoát, em cầu mong cho Mẹ được siêu thoát hơn là Mẹ cứ luyến tiếc cõi trần và lo lắng cho em… Vậy đó các bác, trong lúc em ngồi vừa khóc vừa nói, thì 3 cây nhang em đốt tự nhiên nó rực hồng lên, giống như là mình quạt quan hay là thổi cho nó cháy rực lên vậy, mà nhà thì tắt đèn tối thui có cái đèn ngủ mờ mờ. Em nghĩ lại cũng thấy mình dạn ghê, em nhìn 3 cây nhang, nhìn di ảnh, rồi em cười! Em nghĩ trong lòng chắc Mẹ cũng đã nghe thấy lời em nói. Rồi em đi ngủ.

Và sau đó em liên tiếp phóng sinh, hết chim rồi cá trong suốt 1 năm trời để cầu cho Mẹ được siêu thoát. (Em mua chim, mua cá xong rồi em chạy tuốt lên miệt Củ Chi, gần Tây Ninh để làm, ở đó nước sông chưa ô nhiễm như trong TP)
Sau đó dần dần e lấy lại được chút tinh thần, và ngay trước ngày giỗ đầu của Mẹ (tròn 2 năm), em lại mơ thấy Mẹ về. Và lần đầu tiên sau 2 năm, em thấy Mẹ em cười, và tâm trạng rất vui vè. Và đó cũng là lần cuối cùng em thấy Mẹ. Từ đó đến nay gần 3 năm và e ko gặp Mẹ nữa. Em luôn cho rằng, và hy vọng rằng Mẹ đã được siêu thoát.

Chuyện của em hôi personal 1 tí, nhưng em kể ra đây thứ nhất là để chia sẻ trải nghiệm của em với người âm, và thứ hai là để khẳng định với mọi người: Chết là chưa hết, cái Chết chỉ là sự khởi đầu cho một điều gì đó khác, ở một thế giới khác mà con người chúng ta chưa thể khám phá được.

Còn bác bên trên bảo em thế kỷ này rồi mà còn dị đoan, tào lao này kia, em cảm ơn bác đã góp ý, em biết tiền của em xài vào mục đích gì, và em lao động chắc ko thua kém bác đâu ạ. Em chúc bác sớm có trải nghiệm như em, trong chính những người thân của bác, để bác hiểu.

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn TruyenMaCoThat.Net và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu
bông tai đẹp nữ giá rẻ
Content Protection by DMCA.com