Nội dung truyện
Từ quê nghèo Thanh Chương, ba mẹ con bà Thìn dắt díu nhau vào Bình Dương kiếm sống, ôm theo hy vọng mỏng manh về một tương lai đỡ khổ hơn. Bà làm mẹ đơn thân, góa chồng từ năm ba mươi tuổi, một mình nuôi hai đứa con trai – thằng Lực mười tám, thằng Tí mười sáu – bằng đủ nghề từ cấy mướn, rửa bát đến chăn vịt thuê.
Nghe lời người quen, bà xin được chân làm công nhân cho một trang trại gà ở Bình Dương, nơi xa khu dân cư, nằm sát mép một nghĩa trang tư nhân bỏ hoang đã lâu.
Vừa đặt chân tới, bà Thìn đã rợn gáy.
Trang trại được quây bằng tường rào bê tông cao gần hai mét, rêu phong, loang lổ. Phía sau tường, những hàng bia mộ cũ nghiêng ngả, gió thổi qua nghe như tiếng người rên rỉ. Cỏ dại mọc tràn, che mất lối đi. Mùi hôi từ phân gà, từ xác động vật chết, từ ẩm mục của đất nghĩa trang… quện vào nhau tạo thành thứ mùi tanh tưởi, nồng nặc như máu lâu ngày.