Dì Tôi Bị Bỏ Bùa Yêu

Tác giả Lan Lanyeu
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 8 6, 2026 Ch. 39/50

 

Tiếng gió từ đâu đó thổi tới dãy hành lang từng tiếng u u như đêm thu vậy. Cơ thể tôi lạnh thấu xương, phía đằng sau tôi là một căn phòng lạnh lẽo như một hầm băng.

“Dung…”

Tiếng gọi của Quang, đúng là tiếng cậu ấy. Không lẽ cậu ấy đã thoát khỏi dì Hòa? Tôi định bước ra thì tiếng kèn kẹt của xe kéo lại vang lên. Nó liên tục bị va đập vào hai bên tường. Tôi chợt nghĩ, nếu là Quang thì cậu ấy kéo chiếc xe ấy làm gì. Vậy ai mới là người bên ngoài kia?

“Dung ơi!...”

Lại tiếng của Quang vang lên cùng tiếng xe kéo. Nó lạnh lẽo, âm u hơn cả không gian xung quanh tôi.

Tôi muốn ngó thử đầu ra xem đó là ai. Vừa nhoài người khỏi chỗ, tiến về phía cửa thì một bàn tay lạnh ngắt từ đăng sau kéo tôi lại.

“Ư ư…”

Tôi giãy giụa và thụi mạnh khuỷu tay vào người phía sau. Người đó vẫn không chịu buông, đó là một người đàn ông, vì bàn tay rắn chắc và to bản, che tới nửa khuôn mặt phía dưới của tôi.

“Im nào, im nào, tớ đây, Quang đây.”

Tôi ngừng vùng vẫy, Quang cũng vì thế mà thả tôi ra. Tôi xoay người về phía sau, gương mặt xanh lét được ánh trăng chiếu rọi vào mặt Quang làm tôi hoảng hồn.

“Á a a…”

Quang lại chụp lấy người tôi, gắn đôi môi lạnh ngắt của bạn vào môi tôi. Tôi cố giẫy giụa, chẳng phải cậu ấy là một linh hồn sao, tôi không thể yêu đương hay hôn một linh hồn được.

Bên ngoài tiếng xe kéo chợt dừng lại ngay trước cửa phòng tôi đang trốn. Tôi và Quang đều đứng hình. Cánh cửa kêu lên từng tiếng kèn kẹt được người ngoài đó mở ra.

Bịch bịch bịch.

Từng bước chân nặng chịch đạp lên nền đất, nó dừng lại ở cửa một hồi, rồi tiếp tục tiến vào. Tôi và Quang đã chui vào bên trong một khoang đựng xác.

Cạch… rầm… cạch cạch… rầm…

Tiếng mở từng ô đựng xác rồi đóng lại bên tai, cơ thể tôi run lên cầm cập, Quang ôm chặt lấy tôi, cơ thể bạn lúc này cũng lạnh lẽo hệt như không khí xung quanh.  Môi tôi lạnh đến nỗi đập liên hồi vào nhau.

Bỗng một tiếng động mạnh bên ngoài hành lang.

Rầm.

Người đó chợt dừng lại, những bước chân nặng nề liền quay là ngoài. Tiếng cửa sắt kèn kẹt vang lên và đóng lại. Tôi lập tức đạp chân, đẩy hộp đựng xác ra. Tôi thở mạnh vài cái và nhổm người dậy.

Chợt nhận ra, người từ nãy tới giờ tôi ôm không phải Quang, mà là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.

“Á a a…”

Tôi sợ hãi hét lên khi thấy gương mặt nhợt nhạt, cơ thể không mặc gì, chỉ được phủ một lớp vải thô trắng. Khi tôi ngồi dậy, nó bị hất tung ra, bụng anh ta loang lổ như bị xe ô tô cán ngay giữa. Vết máu đã được làm sạch, nhưng ruột của anh ta lộ hẳn cả ra ngoài.

“Suỵt, suỵt, im lặng nào!”

Một giọng nói quen thuộc phát ra từ gần cửa. Tôi nhận ra đó là giọng của Quang.

“Cậu… cậu ở đó từ bao giờ vậy?” Tôi nhìn cái xác, rồi lại nhìn Quang nói.

“Tớ ở đây từ đầu mà. Cậu định cứ ngồi đó ôm cái xác mãi à? Tớ là người yêu cậu đấy, tớ cũng biết ghen chứ.”

Nghe Quang nói, tôi cũng hơi kinh sợ, cũng có một chút buồn cười. Cậu ấy lại gần, đỡ tôi xuống và nhẹ nhàng đẩy người đàn ông đó vào bên trong.

Tôi thì thào khẽ: “Sao vừa nãy cậu ra được? Mà tiếng động đó là gì?”

“Không phải gây tiếng động đó để cứu cậu ra hay sao?”

Quang véo mũi tôi lạnh ngắt. Tôi đẩy hắn ra: “Hóa ra cậu chỉ là một linh hồn vất vưởng. Ai mà yêu linh hồn được kia chứ.”

“Cậu chê tớ à? Vậy thì cậu làm linh hồn cùng tớ được không?”

“Đừng hòng, tớ còn yêu cuộc đời lắm, chưa có muốn chết đâu.”

Tôi cười nói, Quang gương mặt đượm buồn. Trong chớp mắt tôi đã không thèm quan tâm cảm xúc của cậu ấy mà lò dò tiến ra cửa.

“Giờ mình phải làm gì?”

“Chả làm gì.”

Gương mặt đầy vẻ giận dỗi của Quang khiến tôi có chút buồn cười.

“Cậu không định bảo tớ chết cùng cậu đấy chứ? Tình cảm của cậu cũng ích kỉ thật đó.”

Quang nhăn mặt, đôi mắt tựa hồ như mặt nước, ánh lên những tia sáng long lanh trong bóng tối. Lúc này tôi cảm giác, đây không còn là Quang mà tôi đã từng quen biết nữa.

“Đi theo tớ.”

Quang không chờ tôi đồng ý, kéo mạnh cánh tay tôi ra khỏi cửa. Bên ngoài hành lang, những người chăm người thân ốm, nằm ngổn ngang trên ghế băng. Bọn họ gương mặt ai nấy đều đầy những nét ưu tư và mệt mỏi.

Tôi định hỏi Quang là tại sao vừa nãy tôi không thấy mà giờ lại thấy bọn họ, nhưng quay lại đã không còn ai phía sau nữa. Đến một cái bóng, hay dư âm của cậu ấy để lại cũng không còn.

“Quang… Quang, cậu ở đâu?”

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x