Xương Máu

Tác giả Mạnh Ninh
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 5 24, 2022 Completed 2.169 lượt xem Ch. 3/3

Bà Tâm đã già yếu nhưng vẫn ráng lên đôi chân đã mỏi đi bán vé số dạo , vì bà không muốn nghe những tiếng chì chiết của nó :

- Bà không chịu đi bán vé số đi ! Nằm ườn ra đấy rồi ai hầu cho nổi ?

Có một lần bà Tâm bán tờ vé số trúng giải nhất cho một người đàn ông , người đó cũng tốt bụng nên tặng bà ít tiền . Chuyện tới tai đứa con dâu , bà chưa vào tới nhà nó đã giật túi vé số mà móc sạch cả mấy triệu bạc người ta cho bà , miệng còn lầm rầm đay nghiến :

- Bà định giấu tôi rồi ăn một mình phỏng ? Thế tôi hỏi bà ở cái nhà này ai là người còng lưng hầu hạ, cung phụng cho mẹ con nhà bà ? Dễ chừng bà tưởng cơm gạo nó rơi từ trên trời xuống chắc ?

Có một lần bà Tâm đi bán vé số về sớm , đói bụng quá bà mới dò dẫm từng bước khó nhọc xuống cái bếp lục tìm cơm nguội ăn . Tay chân luống cuống thế nào lại làm cái nồi cơm đổ ập ra đất . Lúc này chỉ có mình đứa con dâu ở nhà , thằng Kha đã đi giao thịt cho người ta chưa về .

Tiếng động làm con Hoa thức giấc , nó đi xuống bếp thấy bà Tâm đang dò dẫm tìm cái nồi , chân bà đạp đám cơm nguội be bét ra sàn nhà . Con Hoa giận sôi máu xốc nách bà lên rồi giận mạnh xuống cái ghế gỗ rồi gào lên :

- Bà làm cái gì thế này ? Bộ nhà này dư gạo thừa cơm để bà phung phí thế à ?

Bà Tâm run run giọng :

- Mẹ ... mẹ đi bán vé số về ! Mẹ đói .. đói quá mới xuống bếp tìm miếng cơm nguội ăn cho lót lòng ... mẹ không cố ý để phung phí đâu ....

Hoa được thể gào lên :

- Chứ không phải bà thấy tôi kiếm được tiền , tôi nuôi sống cái nhà này nên bà mặc sức phung phí sao ?

Bà Tâm lắp bắp :

- Không ! Không phải thế đâu ... mẹ ... mẹ đói quá nên chỉ dám ăn miếng cơm nguội . Thức ăn trên bàn .... mẹ ... mẹ nào có dám đụng vào !

Hoa sôi máu gầm lên :

- Á à ! Còn tơ tưởng tới thịt cá à ? Bà đói lắm đúng không ?

Nói rồi mụ bước hẳn vào trong bếp ,với tay lên cái chạn bát bằng inox sáng bóng rồi lấy ra một cái đĩa thuỷ tinh to bản . Đoạn , mụ dùng hai tay vốc hết đám cơm nguội bị bà Tâm dẫm nát dưới đất rồi cho vào đĩa rồi giậm mạnh trên bàn và bảo :

- Bà đói lắm đúng không ? Đây ! Cơm đây ! Bà hốc cho đã đi !

Bà Tâm chảy nước mắt , tay run run bốc miếng cơm nguội cho vào miệng nhai . Mụ Hoa điên máu giận chân xuống đất mấy lần rồi gào lên :

- Trời ơi là trời ! Bà ăn như thế thì bao giờ mới xong ?

Nói rồi mụ tiến lại , một tay bóp mồm bà Tâm , một tay vốc từng nắm cơm còn lẫn nguyên đất cát mà nhồi vào mồm bà mấy nắm liền , miệng không ngừng rủa những tiếng độc địa :

- Ăn thế này này ... ăn cho cố vô ... ăn nhanh lên .....

Bà Tâm trợn mắt , nghẹn ứ trong cổ họng mà mụ con dâu vẫn vốc cơm tọng vào họng bà liên hồi . Bà trợn mắt rồi tái mặt phun ra nắm cơm nguội . Mấy hạt cơm còn nguyên nước bọt dính bết lên mặt , lên tóc mụ con dâu .

Mụ ta gào lên ầm ĩ rồi giang tay vả cho bà Tâm một cái trời giáng làm bà ngã chúi xuống nền đất . Lúc này Kha cũng vừa về tới , gã dựng chiếc xe Honda rồi lao nhanh vào bếp , miệng liên hồi :

- Sao vậy em ? Có chuyện gì thế ?

Mụ Hoa giãy nảy :

- Đấy ông xem ! Bà ta đi bán vé số về kêu đói , tôi lấy cơm cho bà ta ăn, thì bà ta gạt đổ hết , còn phun đầy cơm lên mặt tôi đây này !

Kha nhìn mấy hạt cơm còn dính đầy trên mặt và tóc vợ mình thì điên tiết xốc bà Tâm ngồi lên chiếc ghế và gầm lên :

- Mẹ làm cái gì thế này hả ? Sao mẹ cứ làm khổ tụi con hoài vậy ? Nói không phải bất hiếu ! chứ sao mẹ không chết luôn đi cho rồi , sống làm chi không biết nữa ? Mẹ làm phiền con , làm phiền cháu hoài à , chán mẹ quá rồi đấy !

Bà Tâm ho sặc sụa mấy tiếng , rồi lắp bắp bảo :

- Thôi ... thôi ... thôi để mẹ đi bán vé số tiếp ...

Nói rồi bà lê cái lưng còng rạp , với lấy cái nón mê rách tả tơi và cái gậy dựng bên cửa bếp rồi dò dẫm bước ra cổng . Bên tai vẫn lanh lảnh tiếng mụ con dâu :

- Mẹ chết á ? Còn lâu mẹ mới chết , mẹ phải sống để con cháu nó còn phụng dưỡng mẹ ! Mẹ phải sống để khi bác Hoá bác ấy ra tù , mẹ còn chia cho bác ấy căn nhà này . Còn vợ chồng nhà này, thì dắt nhau ra đê mà ở ! Mẹ nhỉ ?

Bà Tâm lầm lũi bước đi, giấu vội dòng nước mắt khó khăn lắm mới chảy dài từ hai hốc mắt sâu thẳm đã mờ đi theo năm tháng mưu sinh .

Đêm hôm ấy , tại phòng ngủ của vợ chồng Kha . Tiếng mụ Hoa cất lên lanh lảnh :

- Đấy ! Giờ ông tính sao tính đi ... Thôi ! Để tôi quyết luôn cho...Đuổi cổ bà ra khỏi cái nhà này ! Tôi chịu hết nổi rồi !

Kha gắt nhẹ :

- Em nói gì lạ vậy ? Dù sao bà ta cũng là mẹ ruột của anh ! Đuổi rồi bà đi đâu? Ở đâu ? Sao anh bỏ mẹ được ?

Hoa rít lên :

- Sao không bỏ được ? Bây giờ ông chọn đi ! Một là tôi ... hai là bà ta ... có tôi thì không có bà ta ... thế thôi ! Nếu mà muốn thừa hưởng cái gia sản bố mẹ tôi để lại cho tôi , vì tôi là con gái một , thì tống cổ bà ta đi ! Còn không thì ... li dị !

Kha chống chế :

- Nhưng mà đuổi bà đi đâu ? Rủi lỡ bà ta chết thì sao ? Như vậy ác lắm ... có cách nào khác không em ?

Hoa nhếch mép đáp :

- Chết ? Dễ chết thế thì bà ta đã chết lâu rồi ! Bà ta còn sống lâu lắm ! Còn chờ thằng con trai quý tử ra tù , rồi nhường cái căn nhà này lại cho nó . Ông mà không nghe tôi thì chỉ có ra đường

Hai vợ chồng đang bàn bạc thì phía bàn ăn phát ra tiếng " lục cục " rồi tiếng mâm rơi xuống nền gạch phát ra chói tai ở phía bàn ăn . Kha và vợ lao nhanh ra phía phát ra tiếng động , bật sáng ngọn đèn trên vách thì thấy bà Tâm đang dò dẫm dưới nền nhà . Xung quanh bát canh rau đổ ra lai láng , mấy miếng thịt văng khắp nơi trên sàn nhà .

Mụ Hoa gào lên :

- Trời ơi là trời ... đêm hôm khuya khoắt bà làm cái gì thế này ?

Bà Tâm rúm ró đáp :

- Mẹ ... mẹ đói quá ... từ sáng tới giờ chưa có miếng gì ăn ... mẹ ... mẹ đi tìm xem còn gì không .... mẹ ăn !

Kha gầm lên :

- Trời ơi trời sao bà làm vỡ bát hoài vậy ?

Bà Tâm nghẹn ngào :

- Mẹ xin lỗi con ... mẹ lỡ tay !

Mụ Hoa đứng chống nạnh rít lên :

- Đấy ! Tôi đã bảo ông rồi ... tống cổ bà ta ra khỏi nhà mà ông cứ lưỡng lự hoài . Ông làm sao thì làm tôi chịu hết nổi rồi đấy !

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x