Làng tôi thì Từ xưa đã nổi tiếng với nhiều chuyện tâm linh nên dọc từ đầu làng đến cuối làng đếm nhanh cũng phải có đến 5-6 cái Điếm , đợt bài trừ mê tín cũng dẹp đi nên cũng còn lại 3 cái . kể qua cho các biết mảnh đất này nặng màu âm như thế nào .
Lúc bé đèn điện còn ít gần là chưa có cái đèn đường nào con đường làng lúc nào cũng tối om không được như bây giờ . tôi hay được bố mẹ nhắc là tránh đi đâu buổi tối , buổi trưa thì hạn chế ra đường . mình thắc mắc lắm hỏi bố tại sao thì bố kể cho mình nghe chuyện con chó lửa . bố kể vào hồi đó mỗi buổi tối lại thường xuất hiện một con chó đi trong làng. con chó này có người nhìn thấy nó to có người nhìn thấy nó nhỏ có người nhìn thấy nó béo lại có người nhìn nó gầy nhưng nó đặc điểm chung mà mọi người đều nói khi gặp nó là nó có bộ lông rất trắng , trắng buốt và có con mắt đỏ ngầu . bác trưởng thôn hồi đó thì không tin nên tối nào cũng cầm cái gậy với cái đèn bão ngày xưa đi loanh quanh làng vào buổi tối mấy ngày đầu thì không thấy gì đến ngày thứ 5 . bác cũng thong rong đi bộ thì từ đằng sau có 1 con chó màu trắng đi đằng sau theo bác . lạnh người bác quay lại bác thấy có 1 con chó nó to gần bằng con bò lông nó trắng buốt , mắt đỏ ngòm , lưỡi đỏ như máu . trừng mắt nhìn bác , bác thì cũng là dân bộ đội nên khá là bạo gan tay cầm cái gậy vụt thẳng vào người nó . con chó này không lé không tránh mà trực tiếp đứng yên cây gậy tiếp xúc vào người nó thì lập tức xuyên qua và chỗ bị đánh thì biến thành lửa . nhìn thấy thế bác bủn rủn chân tay rồi vừa hét vừa chạy vào nhà dân gần đấy sáng hôm sau mới dám về . đến giờ tuy là nông thôn nhưng đèn đường sáng vào đến tận cổng lên cũng không ai còn gặp lại nó nữa .
lại nói về về chó ma trực tiếp bố tôi cũng gặp 1 câu chuyện lạ , vào khoảng chiều tối bố tôi đi chơi cùng 1 chú nữa , chú này tên bình . đang đi thì 2 người gặp 1 con chó , ngày xưa thì đói ăn . nhìn con chó này lạ hoắc không giống chó của ai trong làng nên cả 2 nhìn nhau rồi gật đầu THỊT . cả 2 dồn con chó này vào cái cống , cống chỗ tôi thì thường người ta làm khá to có thể cả 1 đứa trẻ con chui vào được và thường 1 đầu cống được chắn lại bằng sắt 6 để chặn rác . thấy con chó chui vào thì bố quay ra nói với chú kiếm rơm rồi đốt cho nó chạy ra rồi đập không thì cho nó chết ngạt ở trong . còn bố sẽ ngồi canh nó , khoảng 5 phút sau chú quay lại nhét đầy rơm rồi hun nó khoảng 10 phút , hết khói thì cũng không thấy nó chạy ra cả 2 ngó đầu vào thì không thấy gì ở trong biết là gặp ma trêu cả 2 cắm đầu chạy về nhà .
Lại nói về chú bình thì chú luôn tin là có ma chú yếu vía rất hay gặp nhưng lại thuộc kiểu người không sợ ma . để tôi kể cho các bạn nghe sự gan lì của chú .Đêm đó trăng sáng chú và bố tôi đi kéo chộm chũm 12 giờ đêm bắt đầu thả vó được 5 phút thì cá quẫy .kéo lên thì thấy 1 chũm toàn là cá mà là cá to luôn , cá nó dãy nó nhảy kéo lên rất vất vả nhưng vừa kéo lên bờ vồ vào để bắt thì lại toàn là đất sét , biết bị ma trêu cả bố cả chú chửi rồi đổng mang vó ra chỗ khác thả tiếp , lại được 5 phút sau chú bình cầm vó chạy thẳng về bố tôi không hiểu chuyện gì cũng chạy theo chạy ra khỏi cái ao bố mới gọi với hỏi lí do chú mới chả lời :
bên kia ao khoảng hơn trục người đang đi về bờ bên mình m không nhìn thấy à
Bố e mới chả lời làm gì có ai tao ngồi nhìn nãy giờ mà . chú bình biết là lại bị ma trêu lại quay lại kéo tiếp lại khoảng 5 phút nữa lại kéo vó lên .lần lúc mới kéo nên thì rất nặng, dùng sức kéo lên khỏi mặt nước thì lại nhẹ hều, dùng quá nhiều sức nên văng mạnh quá vướng vào cây phượng phía sau. lạ cái là cây phượng không có cành chỉ có mấy vấu nhỏ nhưng kéo như nào cũng không xuống được biết là bị ma trêu tiếp chú quay sang nói với bố -đéo được rồi về thôi . xong cả 2 vứt lại hết đồ rồi chuồn về đi ngủ.
Cái ao này thì không ít người trong làng sợ vì đi đêm về kiểu gì cũng bị chêu . có lần bố tôi có lần đi làm đêm về gặp 1 đứa trẻ đứng ở cầu ao nó chỉ tầm 5-6 tuổi mồm bố còn lẩm nhẩm quái gì 3 giờ đêm con có đứa nào chạy ra ao chơi bạo thế . y rằng sáng hôm sau hỏi lại ông nội thì ông kêu có đứa trẻ con mới chết ở đấy được 3 ngày 😶
Lại kể thêm 1 câu chuyện về chú bình
chú bình thì đi làm xây dựng thường thì đi làm xa mỗi khi như này chú thường rất ít về nhà . hôm đó chú về nghỉ giữa các công trình cũng vô tình có người ở trong ngõ chú mất , nghĩa tử là nghĩa tận chú cũng qua giúp lấy 1 ngày xong xuôi thì chú cũng đi công trình mới luôn .sau 1 tuần chú kia mất thì hôm nào khoảng 12h chú kia cũng về đập cái cửa sổ quay ra ngõ của nhà chú bình rồi xin thuốc lá tối nào cũng - cộp cộp cộp , cho xin điếu thuốc đi , cộc cộc cộc , cho điếu thuốc đi với cái giọng khàn đặc , đặc trưng chước khi mất của chú . tất nhiên chú bình không có nhà chỉ có vợ con chú bình nghe thấy 1 khoảng thời gian ngắn sau chú về nghe vợ con kể lại . đêm đó chú cũng thức đến 12 giờ thì đúng là có tiếng xin thuốc thật , chú tức mình cầm con dao chạy vụt ra đầu ngõ vừa chạy vừa chửi -dmm nghĩa tử nghĩa tận tao đã bỏ việc giúp nhà m , giờ m còn quay ra phá thích phá phải không . chạy ra đến nơi thấy 1 cái bóng đen chú cứ chày lùa theo mà chém dần dần cũng biến mất , và từ đấy thì cũng không bao giờ thấy hồn ma chú kia đập cửa xin thuốc lữa .