Tôi sợ hãi nhảy ra khỏi yên sau xe, chạy thật nhanh, tránh xa người phụ nữ đó. Tiếng gió mạnh vi vút phía sau, hệt như tiếng gió của mùa đông lạnh lẽo phả tới người tôi. Cắm đầu chạy, không dám quay đầu nhìn lại phía sau.
Bịch.
Do đường tối, tôi va phải một cái gì đó dưới chân vô cùng cứng, ngã nhào ra phía trước. Tay bất chợt bám phải một chiếc cổ chân lạnh lẽo.
Rụt tay lại, ngước mắt nhìn lên, người đó không ai khác chính là Quang. Cậu ấy chìa cánh tay ra, đôi mắt đầy dịu hiền nhìn tôi:
“Cầm tay tớ!”
Tôi vội vàng đưa tay ra nắm lấy, nhưng cái tôi nắm được không phải là tay Quang, mà là một khúc gỗ rắn chắc. Tôi vội vàng đứng dậy trước sự truy đuổi sát nút của con ma nữ phía sau.
“Á…”
Tôi bị hẫng rơi xuống tầng tầng lớp lớp hố sâu, tôi tăm. Cảm giác như những lần tôi ngủ bị bóng đè mà không tỉnh lại được vậy. Không biết bao lâu, cái mông của tôi bị va đập mạnh vào một đống lá khô lớn. Xung quanh toàn thân tối om không một chút ánh sáng nào. Tôi căng mắt ra nhìn, tay khua khoắng khắp nơi. Bỗng một con đom đóm từ đâu bay ngang qua, nhìn thấy ánh sáng như nhìn thấy hy vọng, tôi chạy đuổi nhanh theo.
Cuối cùng tôi đã tìm ra đường thoát khi ánh trăng ở cuối đường hầm đã lấp ló. Một cánh tay giật mạnh tôi, kéo lê tôi vào một nhánh đường hầm nhỏ hơn. Cánh tay rắn chắc, lạnh lẽo, đầy dứt khoát. Tôi cố rướn người hét lớn, nhưng nó đã kịp thơi ngăn miệng tôi lại.
“Suỵt… suỵt! Tớ Quang nè! Đừng kêu! Im lặng nào!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của Quang, tôi cũng dần dừng lại, không vùng vẫy nữa. Quang ghì chặt cơ thể tôi, nép vào một góc tường. Một phút sau, cái bóng trắng của ma nữ cũng vụt qua, đuổi theo tôi. Nhưng nó vừa lướt qua liền quay đầu lại. Đưa cái mũi về phía tôi và Quang khịt khịt vài cái. Tay quờ vào bên trong. Tôi nghe rõ tiếng thở gấp gáp của Quang ở phía sau. Đầu óc tôi quay cuồng vì sợ hãi.
Hơi thở của tôi trở lên nặng nhọc, nghe rõ mồn một trong sự im lặng bất thường của không gian xung quanh.
Quang quay tôi lại, chặn miệng tôi bằng một nụ hôn. Trái tim tôi lúc đó dường như đóng bằng, không thở nữa. Bao năm du học, hầu hết bạn bè đều yêu đương, hoặc sống thứ. Chỉ có bản thân tôi thực sự chưa một lần động lòng. Đây chính là nụ hôn đầu đời, nó nhàn nhạt, mềm mềm, hơi thở nồng đậm của Quang phả vào miệng tôi.
Ma nữ kia sau một hồi không tìm thấy gì liền quay đi. Quang cũng vì thế mà buông tôi ra.
“Tớ xin lỗi! Tình thế khẩn cấp nên…”
Tôi ngơ ngẩn một hồi cũng kịp trả lời trước sự ngượng nghịu của Quang.
“Không sao! Tớ hiểu mà!”
Cả hai chờ đợi một lát thì cùng nhau ra khỏi chỗ ẩn nấp. Nhưng đợi chúng tôi bên ngoài, lại chính là ma nữ. Nó chộp mạnh lấy cổ tôi mà kéo mạnh. Quang hét lên, cố kéo tôi trở lại.
“Buông cô ấy ra! Tôi xin bà!”
Quang cầu xin, trong khi cổ họng của tôi nghẹt không sao thở được. Cơ thể tôi đang căng cứng vẫy vùng, dần mất đi ý thức, hơi thở yếu dần, mềm nhũn ra.
Quang thả cánh tay tôi ra, người phụ nữ cũng vì thế mà lôi tôi đi vào bên trong của màn đêm của phía sau căn hầm.
“Dừng lại!”
Giọng của Quang từ phía sau gắt lên đầy mạnh mẽ. Quỷ nữ bị giật mình, khựng người lại. Từ cửa hang đang le lói ánh trăng đó, phát ra một thứ ánh sáng chói lòa, rọi thẳng tới chỗ cả ba người chúng tôi. Gương mặt người phụ nữ trắng bệch, đôi mắt rỉ ra đầy máu, đang đưa cánh tay lên che mắt, che đi thứ ánh sáng từ bên ngoài rọi tới.
Bất chợt Quang kéo mạnh tôi ra khỏi tay của bà ta:
“Đi ngay!”
Quang đẩy mạnh tôi ra khỏi nơi đó, chỉ còn lại một mình Quang ở lại, giang hai tay chặn phía trước bà ta. Lực đẩy của Quang đã làm cơ thể tôi bống bềnh, dường như được đẩy lên tầng tầng lớp lớp của cái hang mà tôi vừa rơi xuống.
Càng lên cao, hơi lạnh càng giảm dần, sự ấm áp cũng bao trùm lên xung quanh cơ thể tôi hơn.
“Dung! Dung! Con hãy mở mắt ra!”
Tiếng khóc nức nở của mẹ khiến tôi bừng tỉnh. Mở mắt ra đã thấy bố mẹ ngồi ngay bên cạnh. Nước mắt mẹ giàn giụa nhìn tôi, còn bố mắt cũng đỏ hoe, cố gắng che đi sự yếu đuối.
“Con đang ở đâu đây mẹ?”
“Đêm qua bố không thấy con trong phòng, liền đi tìm thì thấy con đang bị treo cổ bên trên cành khế. May mà bố đã đến kịp, không thì con đã tắt thở rồi.”
Nói xong nước mắt mẹ lại thi nhau trào ra. Tôi lúc này còn khá yêu, nhưng vẫn cố gắng cầm tay mẹ trấn an.
“Con vẫn còn sống mà!”