CƯƠNG THI DÂN TỘC – NGOẠI TRUYỆN
GIÚP MA VỀ NHÀ....
TÁC GIẢ : Namkun – DIỄM HẰNG
THỂ LOẠI : MA MỊ - HÀI HƯỚC .
Ánh nắng vàng rực của một buổi chiều tháng 6 , chiếu xuống ngôi làng nhỏ nằm ven theo ngọn đồi nhỏ , xuyên qua từng tá lá , cành cây rọi mình xuống khoảng sân nhỏ của ngôi nhà sàn nhà già làng . Điểu bé ngồi dưới một gốc cây to đang hí hoáy làm gì đấy , lâu lâu lại cười lên thích thú .
Trong nhà già làng đang nằm vắt chân lên ngủ , cái nóng oi ả của nắng vàng làm ông đổ mồ hôi , mặc dù đã có quạt. Ông lờ mờ tỉnh dậy , đi ra sân đón gió trời cho không khí bớt ngột ngạt . Bước ra ngoài đánh mắt nhìn lại không thấy thằng Điểu Bé đâu , ông nghĩ chắc nó lại xuống bản về nhà . Ông bước xuống sân tiến về bên hông nhà , nơi có cái cây to tỏa bóng râm mát , ông có đặt ở đấy một bộ bàn ghế tre để mỗi buổi chiều ra đây hóng mát .
Ra đến nơi ông thấy thằng Điểu Bé đang quay lưng về phía mình , ngồi cười như thằng dở hơi một mình , ông quát làm Điểu Bé giật cả mình .
- Điểu Bé ! mày làm cái gì ở đấy đấy .
Điểu Bé giật thót cả tim quay lại miệng ấp úng .
- Hề ... Hề già dậy rồi à ? Con có làm gì đâu ... Con chỉ ....Con chỉ .
Thấy điệu bộ ấp úng , già làng tiến đến xem là nó đang làm cái trò gì . Ông thấy trên đất có một cái lồng tre nhỏ như bàn tay , bên cạnh còn có trự đỡ . Trông nó giống như là cái bánh xe quay nước của dân bản hay đặt ở các dòng suối , dẫn nước đổ vào ống tre đưa về nhà .Nhìn lại ông lại thấy nó giống như là mấy cái lồng của con chuột trên ti vi , ông thấy mấy con chuột hay chui vào ấy chạy là cái lồng xoay tít trông khá hay .
Chẳng biết Điểu Bé lấy cái này ở đâu ra , ông liền hỏi.
- Này mày lấy cái này ở đâu ra đấy ? Mày đừng nói là mày cũng bắt trước người nuôi chuột đấy nhá . Điểu Bé ơi tao xin mày , nhà này chưa đủ nhiều chuột hay sao , mày rảnh thì đi luyện thuốc đi nhanh lên .
Điểu Bé cười hềnh hệch .
- Đâu có già , con có nuôi chuột đâu .. Hề luyện thuốc thì cứ từ từ , con học lâu học dài chứ có học một thoáng rồi đi đâu . Hay người sợ người chết sớm con chưa kịp học xong , người yên tâm con nhìn người còn sống lâu lắm .
Già làng quát lên .
- Thằng mất dậy , tao chiều mày quá nên mày hư phải không , cả năm nay mày càng ngày càng mất dậy . Biết thế ngày xưa tao không chọn mày làm rồi .
Điểu Bé cười lên khoái chí .
- Hề muộn rồi già ơi hề hề . Mà già ấy già xem phim ít thôi , già bị lây nhiễm ngôn ngữ từ phim rồi đấy .
Già làng càng nghe càng tức , ông muốn xem có cái chổi nào ở đây không để đánh cho cái thằng này một trận . Cớ làm sao ngày xưa nó thùy mị là thế , bây giờ lại láo toét thế này không biết. Chợt ông nhìn vào bên trong cái lồng tre , thấy có con gì bé bé , đen đen nhìn quen quen. Ông vội lao đến sò tay qua lỗ nhỏ lôi cái con ấy ra. Ông giận tím người quát lên .
- Mày làm gì nó đấy hả Điểu Bé ,mày làm gì mà nó ra nông lỗi này ...
Trên tay già làng là con bọ ngải ,nó khi được già làng đưa ra , nó đi được mấy bước rồi lăn đùng ra nằm ngửa bụng lên trời .
- Hề già con đang cho nó tập thể dục đấy già , nó béo quá con sợ nó bị máu nhiễm mỡ hề hề .
Già làng tức sôi máu , ông đá chân lên làm chiếc dép ông đang mang ở chân tung lên ngang mặt , ông nhanh tay chụp lấy chiếc dép ném đánh vèo về hướng Điểu Bé đang đứng.
- Mày ... mày điên à Điểu Bé , con ngải của tao mà mày làm như nó là con chuột ấy .
Điểu bé hốt hoảng tránh né , già làng lại đá tiếp chiếc còn lại ném cho bõ gét . Điểu bé thấy thế co giò chạy ra cổng nói vọng lại .
- Hề . Hề già .... Con về nhà một tí đây già ơi .
Già làng ném không trúng ông tức đến đỏ mặt tía tai .
- Mày đi luôn đi nhá , đừng có mà về làm khổ đời ông .
Đoạn ông nhìn sang con bọ ngải , thấy nó vẫn nằm chổng trơ trên tay mình , ông vuốt vuốt nói .
- Thế này mà nó dám kêu béo , lại còn bắt tập thể dục . Khổ thân mày , có béo đâu chỉ tròn có một tí .
Điểu Bé chạy xuống buôn , đi một mạch hướng về nhà . Lúc đi qua gần nhà chú Hơ Nây nó nghe có tiếng quát tháo chửi bới của mụ Leng , vợ của chú Hơ Nây .
- Lão kia ... lão ăn hại vừa vừa thôi nhá , tôi bảo lão mua muối về cho tôi nấu canh , lão lại đi mua chuối về làm gì... Hả . Trong buôn mình thiếu chuối hả ?? Trời ơi sao tôi lại có thằng chồng như thế này hả trời .
Tiếp sau đó thấy chú Hơ Nây tay ôm đầu chạy ra , phía sau nguyên cả một cái thau nhôm nhỏ phi theo . Cái thau đập trúng đầu của chú Hơ Nây kêu đánh boong một tiếng rơi xuống đất , nhìn lại thấy cái thau móp cả đáy .
- Ấy .. ẤY tôi nghe nhầm , tôi nghe nhầm tôi đi mua lại ngay đây .
Điểu Bé nhìn bộ dạng béo ục , béo ịch của chú Hơ Nây chạy ra không khỏi nhịn cười . Từ đận chú lấy mụ Leng trông chú còn béo hơn chứ không hề gầy đi chút nào , từ tám chục ký có lẻ , bây giờ có lẽ cũng phải ngót tạ . Mụ Leng từ trong nhà bước ra mồm vẫn không thôi lẩm bẩm chửi bới , tay mụ chống vào lưng đỡ lấy cái bụng bầu to như cái trống , tay còn lại cầm nải chuối xanh quát .
- Mang đi trả nhanh , ông mua chuối xanh về cúng tôi đấy à ?
Chú Hơ Nây sau đận đánh con cương thi thì nên duyên với mụ Leng , sau khi lấy nhau chẳng bao lâu thì mụ có thai làm cho Chú vốn ế lâu năm có vợ đã vui , giờ biết mình sắp được làm bố thì lại càng vui hơn . Chú ra sức chiều mụ , muốn gì được đấy thành ra mụ được đằng chân lân lên làm nóc nhà chú luôn . Lâu dần chú Hơ Nây tự nhiên sợ vợ , chỉ cần mụ liếc một cái thôi là cũng đủ chú toát mồ hôi hột .
- Nhưng mà người ta chắc không cho trả đâu , thôi để cho nó chín rồi ăn Hè hè .
- Ăn cái mồm ông ấy , xanh lè lè thế này bao giờ mới chín .
Chỉ mới nghe đến đấy thôi chú Hơ Nây đã đổ mồ hôi hột , vội cầm lấy nải chuối treo lên cái tay lái . Chú lại chổng mông ì ạch nổ cái con xe bành bạch của mình . Điểu Bé thấy thế cố nhịn cười gọi với .
- Chú Hơ nây !!! Chú đi đâu đấy .
Cả hai vợ chồng nhìn lại thấy là Điểu Bé mụ Leng quay ngoắt thái độ, vì dù gì Điểu Bé cũng là cháu bên chồng , dù mụ đanh đá bắt nặt chồng nhưng cũng không dám láo nháo với anh em ,con cháu nhà chồng . Vả lại Điểu Bé tương lai lên làm trưởng buôn , chức vụ cao như thế nào mụ dám xem thường.
- Ôi giờ Điểu Bé về nhà chơi đấy à , vào đây chơi đã . Mà dạo này học hành trên ấy thế nào rồi .
Điểu Bé cười trừ .
- Con vân vậy thôi ạ , mà chú đi đâu đấy cho con đi với .
- Tao đi ra chợ mày đi không ?
Diểu Bé nghe thế nhảy tót lên trên xe, ngồi phía sau. Đằng nào cũng đang buồn , đi chơi với chú hóng gió trời luôn . Chú Hơ Nây sau khi nổ được cái con xe cà tàng của mình thì về số , dồ ga đến bốc cả đầu xuýt thì làm Điểu Bé ngã ngửa về sau. Cả hai lao vút đi , tiếng mụ Leng lại vang lên ông ổng phía sau.
- Đi cẩn thận đấy , ông cứ chạy như cái thằng trộm chó ấy
Đi trên đường Điểu Bé ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường , đoạn hỏi chú Hơ Nây .
- Chú ... lấy vợ vào cảm giác thế nào chú .
Chú Hơ Nây nghe thế khóc không thành tiếng , chú biết thằng mất dậy này hỏi đểu , thế nhưng chú vẫn trả lời .
- Hầy a .. Lúc tao chưa có vợ thì mơ ước có được , bây giờ có rồi tao lại mơ ước là tao chưa có . Mày không biết thì thôi , đôi lúc thì cũng sướng thật đấy , nhưng sướng được có một tí là khổ cả đời .
Điểu Bé cười lên khinh khích .
- Thế lúc nào sướng hả chú , khổ thì cháu vừa trông thấy rồi . Thế còn lúc sướng chắc chú không bị ăn đòn đâu nhỉ ?
Chú Hơ Nây tay gãi đầu cười lên hềnh hệch.
- Thì lúc đấy đấy , hề hề
- Lúc đấy đấy là lúc nào hả chú .
Chú Hơ Nây mặt đỏ lên .
- Mày muốn biết lấy vợ về thì biết , hỏi tao làm gì .
Điểu Bé cười lên khoái chí , khi trông thấy bộ dạng này của chú mình . Cả hai vừa đi vừa nói chuyện rôm rả cả chặng đường .
Tối hôm ấy sau bữa cơm tối , chú Hơ Nây cùng mụ vợ ngồi xem ti vi . Đang xem bỗng mụ Leng nhăn mặt cảm giác bụng mình hơi đau , cứ nhói lên rồi nhanh chóng biến mất . Mụ cau mày nhìn lên tờ lịch , theo như bác sĩ nói thì còn đến hai tuần nữa mới đến ngày sinh , cớ sao bây giờ nó lại đau . Mụ nín thở cảm nhận , cơn đau càng lúc càng dày , nếu như ban nãy nó cứ nhói nhẹ một cái rồi đến cả phút sau mới đau tiếp . Bây giờ tần số cơn đau càng lúc càng dày , mức độ cũng càng đau hơn , Mụ kêu lên.
- Chồng ơi ... Chồng ơi em đau bụng , đau bụng quá hay làm sắp sinh rồi .
Mụ Leng trừ những lúc bắt nặt chú Hơ Nây ra thì mụ cũng ăn nói ngọt ngào lắm . Chú Hơ Nây đang cười híp cả mắt với chương trình đang xem , nghe mụ vợ nói thế chú tá hỏa không biết làm gì tay chân cuống cuồng chạy vào chạy ra , mồm liếng thoáng .
- Đi đẻ .. đau bụng .. lấy quần , lấy áo lấy ...
- Dồi ôi lấy cái giỏ đồ , tôi để sẵn cuối giường đấy thấy , trời ơi là trời sao tôi lại có ông chồng thế này hả trời .
Chú Hơ Nây vội vàng chạy vào sách lấy giỏ đồ , bên trong là đồ được mụ vợ chuẩn bị sẵn sàng đi đẻ bất cứ lúc nào . Chú Hơ Nây một tay sách giỏ , một tay cầm cái phích nước , trên mồm cắn cái quai của bịch bỉm . Chú chạy vội ra xe , treo tất cả lên trên ấy ,Đoạn vào nhà đỡ vợ ra .
Chú bắt đầu nhổm mông nổ con xe của mình , chả hiểu làm sao chú nổ đến cả dăm phút mà chiếc xe chỉ bành bạch lên mấy tiếng rồi lại tắt ngúm , chú Hơ Nây sốt ruột ra sức mà đạp đến lỗi muốn gãy luôn cả cái cần . Mụ Leng càng lúc càng đau , thấy thế mụ vả cho chú một nhát vào sau ngáy .
- Đã bảo bao lần là đi đổi xe đi không nghe , cứ bảo no theo anh bao nhiêu năm không nỡ xa nó . Sao ông không lấy nó làm vợ luôn đi .
Chú Hơ Nây đã cuống lại càng thêm cuống , may sao nó lại nổ làm chú mừng như bắt được vàng .
- Thôi được rồi , sau vụ mùa lần này tôi đổi , lên nhanh lên .
Mụ Leng ngồi lên xe , làm cho cái xe kêu lên kèn kẹt . Khổ cái xe way tàu nó bé tẹo , bây giờ đến hai người to như con trâu mộng ngồi lên , nó chưa gãy làm đôi đã là may lắm rồi . Chiếc xe nặng nề lăn bánh , nhìn từ đằng sau chỉ thấy có hai người chứ chả thấy cái xe đâu .