Sau khi lên đến bệnh viện , chú Hơ Nây nhanh chóng đưa vợ vào khoa phụ sản. Mụ Leng được các bác sĩ khám ngay đó , chú Hơ Nây lo lắng đứng ngoài chờ đợi. Không lâu sau một bác sĩ nữ đi ra , nói với chú .
- Vợ anh chưa có dấu sinh , chỉ là động thai thôi . Anh đi theo tôi làm thủ tục cho vợ nhập viện nhé , chúng tôi đã tiêm thuốc rồi không có vấn đề gì nữa đâu .
Chú Hơ Nây nghe thế thở phào nhẹ nhõm , chú chạy theo cô bác sĩ nhanh chóng làm thủ tục nhập viện . Mụ Leng không lâu sau cũng được chuyển xuống phòng chờ sinh để theo dõi , vì mụ đang bị động thai phải nằm yên nên lúc chuyển mụ từ băng ca sang dường bệnh phải nhờ đến mấy ông chồng của mấy bà giường bên mới khênh được mụ ấy sang .
Thời gian trôi qua trời cũng về khuya , mụ Leng đã ngáy khò khò trên chiếc giường bệnh , một mình mụ nằm chiếm hết cả cái giường , thậm chí còn to hơn . Chú Hơ Nây thấy vợ đã ngủ say chú cũng muốn tìm một chỗ ngả lưng . Nhìn quanh thấy giường nào cũng có người , chú chán nản bỏ ra ngoài kiếm một cái ghế đá ngoài hành lang ngồi xuống. Trời mùa hè oi bức , bên trong phòng còn có quạt trần , ngoài này chẳng có cái quạt nào làm chú chảy không ít mỡ . Chú lại đứng lên đi ra khoảng sân rộng tối đen , nơi có mấy cái cây to um tùm và mấy cái ghế đã được kê dưới gốc cây . Bây giờ trời đã khuya chẳng còn ai đi lại ngoài này , chú chọn lấy hai cái ghế sát nhau ngả người nằm xuống , nhắm mắt tận hưởng từng cơn gió mắt.
Ngoài trời cũng đứng gió, hàng cây xung quanh lặng như tờ. Chú Hơ Nây kéo chiếc áo cộc đã ướt đẫm mồ hôi lên đến tận nách, nằm phưỡn bụng ra, tay cầm chiếc quạt nan phe phảy. Ấy vậy mà mồ hôi vẫn cứ tuôn ra ròng ròng. Thi thoảng lại có đàn muỗi bay lượn trước mặt, hẳn chúng đã đánh hơi được mùi của chú mà bay đến, tiếng vo ve làm cho chú càng cảm thấy khó chịu, chú dùng chiếc quạt mà khua tới khua lui, miệng cất lên những tràng chửi rủa:
- Mẹ cha cái bọn muỗi này... Muốn ngủ một tí cũng không yên với chúng mày.... Máu tao toàn mỡ đấy, ngấy lắm... Chúng mày đừng có hút....
Ấy thế nhưng, chú Hơ Nây càng ra sức khua quạt, tay vỗ đen đét vào cái bụng ngân ngấn lớp mỡ dày sụ, lũ muỗi vẫn không chịu buông tha, chúng bay vòng vòng một hồi rồi quay trở lại, lúc nào cũng chỉ trực để cắm vòi vào lớp mỡ béo ngậy kia.
Một hồi, chú Hơ Nây chán nản. Ở ngoài này, cũng nóng chẳng kém gì trong phòng, lại còn lắm muỗi. Có khi ở đây thêm lúc nữa, sớm mai chú lại được bế lên giường bệnh vì sốt xuất huyết. Từ người đưa vợ đi đẻ lại thành ra người bệnh cũng không chừng.
Tay che miệng, chú nhắm tịt mắt ngáp một cái rõ dài, nước mắt chảy ra tèm lem, hẳn là chú đang buồn ngủ lắm.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo từ phía sau thổi đến, khiến cho chú Hơ Nây cảm thấy lạnh sống lưng. Chiếc áo ướt đẫm mồ hôi, bó sát cơ thể béo tròn, càng làm cho chú cảm nhận rõ rệt cái cảm giác cơ thể như đang được ngâm trong nước đá. Chẳng hiểu vì sao, sau cơn gió bất chợt ấy, đàn muỗi đang vây lấy chú cũng vội bay biến đi đâu hết, chẳng còn lấy một con.
Chú Hơ Nây tựa lưng vào thành ghế, mắt lim dim mơ hồ tưởng tượng đến cái ngày đứa con của chú và mụ Leng chào đời. Trông bộ dạng lúc này của chú, vừa nhắm mắt, vừa cười hềnh hệch đến khó coi. Nếu có ai đi ngang qua trông thấy, có khi lại tưởng chú vừa ở khoa tâm thần trốn ra.
Tiếng nói bỗng cất lên từ phía sau lưng cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến chú Hơ Nây giật mình, tim như muốn bắn ra khỏi lồng ngực. Thanh âm vang vang tựa như làn gió, văng vẳng bên tai chú:
- Tôi có thể ngồi ở đây được không?
Chú Hơ Nây quay đầu lại, nhìn ngang, nhìn dọc, không thấy một ai. Trước mắt chú chỉ là khoảng không, lờ mờ vài cái bóng đèn chiếu ra từ dãy phòng bệnh. Chú lẩm bẩm trong miệng:
- Quái lạ, rõ ràng là tai mình nghe thấy có người nói ở hướng này mà???
Nói đoạn, chú Hơ Nây ôm lấy đầu, lắc lắc vài cái cho tỉnh táo, tiếng khớp xương cổ vang lên răng rắc. Chú quờ quạng tay với lấy chiếc quạt nan, định bụng đứng dậy đi lại một vòng. Bàn tay chú lần mò trên chiếc ghế đá, nhưng rờ mãi chẳng thấy đâu. Chỉ cảm thấy năm đầu ngón tay dần dần tê cứng, lạnh buốt.
Lúc này, chú mới quay đầu lại, để nhìn xem cái quạt nan nó nằm ở đâu, hay là đã rơi xuống đất. Bất giác, ánh mắt của chú lướt ngang qua mặt đất, chú thấy có gì đó không đúng lắm. Rõ ràng chỉ vừa mới đây, chú còn ngồi đây một mình, mới ngoảnh đi ngoảnh lại, đã có vật gì trăng trắng cứ đung đưa qua lại, hệt như con lắc đồng hồ. Từ từ đưa mắt nhìn lên, chú trợn tròn mắt, hét lên một tiếng chói tai rồi nhảy ngược lên trên ghế, lông tóc dựng đứng, chú ôm chặt cứng lấy thành ghế đá, miệng lắp bắp:
- Mày... Mày là ai?? Sao... Sao lại ngồi.. ngồi ở đây???
Trước mắt chú Hơ Nây là một người phụ nữ, trên người mặc một bộ đồ trắng toát, mái tóc lòa xòa, xõa dài xuống tận lưng che kín khuôn mặt, không rõ là bao nhiêu tuổi, đang ngồi gần sát ngay bên cạnh chú.
Cô gái này thấy chú quay qua, liền nở một nụ cười, hàm răng trắng ởn, bờ môidường như trôngcó vẻ thâm đen tím tái.Cô cất giọng:
- Ban nãy, tôi có hỏi anh, là tôi có thể ngồi ở đây được hay không rồi cơ mà...
Dù đã trấn tĩnh lại tinh thần, nhưng nghe giọng nói của cô gái, chú Hơ Nây vẫn cảm thấy gai gai, ớn lạnh sống lưng. Chú chỉ tay về phía cô gái, rồi lại chỉ về đằng sau, chú lắp bắp, khuôn mặt tỏ ra ngạc nhiên, không tin vào lời của cô gái:
- Nhưng.. Nhưng ban nãy, tao nghe thấy... giọng của mày ở phía đằng này kia mà???
Cô gái lắc đầu đáp:
- Chắc là anh nghe nhầm thôi! Nếu không, sao tôi lại ngồi ở phía bên này được...
Chú Hơ Nây gãi gãi cái cằm nọng mỡ, chú suy nghĩ đơn giản lắm, nghe cô gái nói vậy thì cũng ậm ừ:
- Ờ...ờ... Phải..phải rồi. Có khi là do tao buồn ngủ quá.. Thành ra nghễnh ngãng mất rồi.Thế mày cũng vào đây để khám bệnh hay là thăm ai???
Hỏi xong, Chú Hơ Nây mới ngớ người nhận ra, là chú hỏi hơi thừa. Lúc này, chú mới nhìn kĩ, bộ quần áo trên người cô gái có in mấy dòng chữ của bệnh viện, cũng hao hao giống như bộ quần áo mà mụ Leng, vợ chú đang mặc. Chỉ có điều là khác màu thôi.
Cô gái rờ tay xuống bụng, khiến chú Hơ Nây đưa mắt nhìn theo. Cô đáp:
- Tôi đến đây để khám thai, đứa bé cũng sắp đến ngày chào đời rồi...
Chú Hơ Nây cười hô hố, đoạn vỗ phành phạch vào đùi:
- Thế hở?? Thế mày cũng giống vợ tao... Hôm nay, tao cũng phải đưa nó vào đây để đi khám. Thấy thằng bác sĩ nó bảo, vợ tao nó bị động thai... Hớ hớ...
Giá như có ai đi ngang qua, mà nghe những lời này của chú Hơ Nây, có khi lại lao vào mà đấm cho chú một trận. Đời thuở nhà ai, con vợ bị động thai, lo lắng còn không hết, ấy thế mà thằng chồng ngồi bên ngoài, kể cho người khác nghe cứ khoác mồm ra mà cười, trông như thể đang sung sướng lắm.
Khổ một nỗi, Chú Hơ Nây chỉ biết mụ Leng có thai là có thai, đến lúc đẻ thì đưa đi đẻ, ngoài ra có biết cái gì đâu. Lại cứ nghĩ đàn bà phụ nữ giống như mấy đàn lợn ở nhà, chỉ cần được ăn no, ngủ kỹ, đến lúc đẻ cũng chỉ độ chốc nhát là xong, chẳng có gì là khó khăn hay vất vả cả. Cũng còn may, chú mới có cơ duyên gặp được mụ Leng, rồi hai người lấy nhau. Chứ nếu không, trông chú ngờ nghệch như vậy, có khi đến già cũng chẳng có ma nào nó thèm lấy.
Cô gái ngồi cạnh có vẻ như không để tâm đến những lời của chú Hơ Nây. Cô liếc mắt nhìn chú rồi thán phục:
- Anh chăm lo cho vợ chu đáo quá... Chẳng bù cho tôi, đến tối rồi chỉ còn thui thủi một mình...
Chú Hơ Nây ngẩng mặt lên, vô tình bắt gặp con mắt trắng dã không thấy lòng đen của cô gái, liền giật bắn mình. Chú dụi dụi mắt rồi nhìn lại, dù khuôn mặt của cô gái vẫn bị mái tóc che đi quá nửa, nhưng con mắt ban nãy khiến chú phải sợ hãi một phen, giờ lại trở về bình thường, lòng đen ra lòng đen, lòng trắng ra lòng trắng. Chú vuốt ngực, thở ra một tiếng nhẹ nhõm. Chú ngơ ngác hỏi:
- Ơ, thế thằng chồng của mày, nó làm cái gì mà không ở lại đây với mày? Có chồng như thế thì thà không có còn hơn!!!
Sau khi nói xong, chú thấy mình sử dụng câu này vào thời điểm này, nó lại hợp lý quá, chẳng bõ công chú học lỏm từ các bộ phim được trình chiếu trên ti vi suốt bao năm qua.Vì thấy phấn khích quá, chú lại vỗ đùi phành phạch, khuôn mặt lộ vẻ tâm đắc lắm. Trong đầu chú đã nghĩ đến việc, ngay khi về nhà, sẽ chăm chỉ xem nhiều bộ phim hơn nữa, tích lũy thêm ít vốn từ, thi thoảng lại có dịp được dùng đến như hôm nay.
Khuôn mặt cô gái trầm xuống trong giây lát, cô nhìn ra khoảng không trước mặt rồi nói:
- Chồng tôi hiện đang ở nhà. Anh ấy không biết rằng tôi đang ở đây...
Chú Hơ Nây gãi đầu tỏ vẻ không hiểu:
- Ơ... Thế.. Thế là sao???
- Anh sẽ sớm biết thôi..
Cô gái cười buồn đưa tay lên vén tóc, chú Hơ Nây giờ mới thấy, trên cổ tay của cô có buộc một sợi dây, đính kèm một miếng giấy có ghi số. Ban đêm nên chú nhìn cũng không được rõ cho lắm. Thấy sợi dây trông cũng đẹp, khá là lạ mắt, chú chỉ tay vào sợi dây, giọng oang oang:
- Ế... Cái dây ở cổ tay mày mua ở đâu thế? Để tao tìm mua cho con vợ tao một cái...
-
Cô gái không đáp, cô nhìn chú Hơ Nây một cái rồi đứng dậy bước đi. Chú Hơ Nây cũng đứng dậy gọi với theo:
- Này.... Mày ơi.... Mày còn chưa giả nhời tao cơ mà.... Này...
Trong mắt chú Hơ Nây vẫn là hình bóng của cô gái, đang dần dần khuất xa khỏi tầm mắt, hướng về dãy nhà phía đối diện. Nơi ấy, chú chưa từng đến bao giờ, nhưng trông có vẻ tối tăm, u ám lắm. Chú Hơ Nây ra sức gọi đến mấy lần,cô gái cũng không ngoảnh đầu lại nhìn hay đáp lại lời của chú.