GIÚP MA VỀ NHÀ

Tác giả Diễm Hằng
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 8 6, 2026 Ch. 3/4

Đang với tay về phía cô gái, chú Hơ Nây bỗng thất kinh, hai mắt mở to hết cỡ, khuôn mặt cứng đờ lại.

Chú có cảm giác cô gái không phải đang đi, mà hình như đang là là bay trên mặt đất với một tốc độ khá nhanh. Một cảm giác ớn lạnh đến khó tả, xâm chiếm lấy toàn bộ thân thể khi chú trông thấy đôi chân của cô gái mờ dần, mờ dần rồi biến mất, chỉ còn thấy được từ đầu gối hắt lên.

Lúc này, chú Hơ Nây lại cảm thấy nóng bức trong người, mồ hôi mồ kê lại vã ra như tắm, thời tiết trở nên nóng như lúc ban đầu chú ra đây nằm hóng gió. Bầy muỗi lại bắt đầu vo ve xung quanh. Chú chợt nhớ ra, ban nãy, khi ngồi cạnh cô gái kia, chú cứ cảm thấy có điều gì đó là lạ, mà không tài nào nhớ ra nổi đó là điều gì. Giờ chú mới nhận ra, đó là cái cảm giác lạnh, lạnh đến thấu xương...

Theo kinh nghiệm sống trên bản làng hơn 30 năm nay, chú biết là mình vừa gặp phải thứ gì. Chỉ là, chú không nhận ra sớm hơn mà thôi. Tay run rẩy đưa lên xoa nắn lại khuôn miệng đang há hốc, chú lắp bắp mãi mới thành tiếng:

- Có... Có ma.... Ối giàng ơi... Có ma!!!!

Dứt lời, chú Hơ Nây co giò, chạy một mạch về phòng bệnh, đến bên giường mụ Leng đang nằm. Chú không kịp dừng lại, cả thân thể to béo đụng vào thành giường. Chú ngã chúi mặt về đằng trước, nằm đè lên chân của mụ Leng, làm cho mụ đau đến nhăn mặt, giật mình tỉnh giấc. Thấy chú Hơ Nây, mụ điên tiết cái gối ném vào đầu chú một cái rồi nghiến răng, gằn giọng:

- Này!!! Ông chán sống rồi có phải không hả? Nửa đêm nửa hôm, ông mò vào đây để chọc tức, không cho tôi ngủ có phải không? Nóiiiiii!!!

Mụ Leng dù đã cố gắng ghìm giọng sao cho nhỏ nhất có thể. Ấy thế nhưng hai lá phổi của mụ vốn to, trong phòng lại kín, trời về đêm khá yên tĩnh, nên tiếng của mụ vẫn cứ oang oang. Mụ nín thở đưa mắt nhìn xung quanh các giường bệnh khác, thấy họ vẫn đang ngủ ngon, không bị phá quấy, mụ mới ôm lấy ngực mà thở phào. Chứ nếu không, có khi hai vợ chồng mụ, sớm muộn cũng bị đuổi cổ ra khỏi phòng.

Chú Hơ Nây lay tay mụ Leng, giọng luống cuống, rối rít:

- Mình... Mình ơi. Tôi... Tôi vừa mới gặp con ma...Tôi sợ... sợ lắm... Hay.... Hay là về.. Về đi mình ơi...

Mụ Leng nghe xong, mụ càng thấy điên tiết. Năm xưa, nếu không phải tin lời chú Hơ Nây nói thánh nói tướng rằng chú đánh nhau với con cương thi, thì mụ dù có ế cũng không thèm phải lòng rồi lấy cái tên dở hơi cám lợn này. Giờ thì ván đã đóng thuyền, gạo nấu thành cơm, hơn nữa lại sắp cho ra sản phẩm, mụ cũng đành bấm bụng, cắn răng mà chịu đựng.

Nếu như bây giờ mà đang ở nhà, thì mụ đã lôi hết cả ngôn từ chợ búa ra mà quạt cho chú một trận từ tối cho đến sáng rồi. Nhưng ở đây là chỗ công cộng, nên mụ phải kìm nén lắm. Thôi thì từ từ, về nhà mụ sẽ xử lý sau. Mụ lừ mắt nhìn chú Hơ Nây:

- Về?? Về nhà để rồi đẻ con ở dọc đường à? Có phải lão ăn no dửng mỡ, thích giở quẻ không? Ma với cỏ gì ở đây?

Chú Hơ Nây xua tay, không dám nhìn thẳng vào mụ Leng, chú xua tay lắp bắp:

- Không... Không... Mình...mình bảo sao, tôi tôi nghe vậy... Thì... thì không về nữa...

Mụ Leng xoay lưng, nhắm mắt ngủ tiếp, mụ cất lời hăm dọa:

- Tự kiếm chỗ mà đi ngủ đi! Lão mà còn dám đánh thức tôi một lần nữa, thì lão cứ liệu thần hồn...

Chú Hơ Nây nhìn quanh căn phòng đã chật kín người, đến cái máy lạnh chạy vù vù liên tục suốt ngày đêm, cũng không tải nổi, căn phòng ngột ngạt đến khó chịu. Ấy thế nhưng, giờ có ra ngoài, chú cũng chẳng biết đi đâu, lỡ chẳng may, chú lại gặp con ma ban nãy, không chừng chú đến đứng tim mà chết. Đứa con chưa chào đời của chú sẽ chẳng được biết mặt bố của nó là ai....

Những suy nghĩ ngây thơ cứ xuất hiện trong đầu, khiến cho chú Hơ Nây ngồi im như pho tượng trên chiếc ghế nhựa. Chiếc ghế vốn đã tã lắm rồi, nay phải chịu cái sức nặng ngót tạ của chú, bốn cái chân ghế cong lên như sắp gãy.Suốt cả đêm, chú chẳng tài nào ngủ nổi,chú cứ ngồi yên một tư thế, đăm đăm nhìn mụ Leng đang ngáy pho pho. Thi thoảng, mụ lại kéo một đường dài như tiếng rít điếu cày, làm cho chú đang lim dim, lại giật mình tỉnh giấc.

Cuối cùng thì trời cũng sáng, tiếng bước chân dồn dập của các y bác sĩ xen lẫn cùng tiếng bánh xe lăn cút kít. Cửa phòng mở ra, đã đến giờ bác sĩ thăm khám cho người bệnh và sản phụ, nên tất cả người nhà đều phải ra ngoài. Chú Hơ Nây cũng không ngoại lệ. Chú nhăn nhó mặt mày, tay xoa chân, bóp mông cho hết tê nhức, rồi mới nặng nề đứng dậy. Tranh thủ lúc này, chú nhanh chóng chạy ra ngoài, mua mấy cốc cháo về để cho mụ Leng ăn. Nếu không, lát nữa, thế nào chú cũng lại bị mụ chửi cho một trận vì tội bỏ mặc mụ chết đói. Mà mụ đói cũng có nghĩa là con chú cũng đói. Nghĩ vậy, chú tới hàng quán ven đường, mua một lúc đến bốn cốc cháo thịt gà, loại to nhất mà quán bày bán. Sợ không đủ, chú lại mua thêm hai lốc sữa cho mụ Leng tráng miệng.

Theo con đường trở lại dãy phòng bệnh, chú có liếc nhìn qua hai hàng ghế kê sát nhau mà chú đã nằm đêm qua, trong đầu nhớ lại cái cảnh đã gặp phải ma mà chú bỗng rùng mình. Ban ngày nên nơi đây cũng đã có không ít người qua lại, nên cái nỗi sợ hãi ấy cũng dần dần tan biến. Chú vội vã xách bịch cháo đi nhanh về phòng bệnh, không để cho mụ Leng chờ đợi mà lại sốt ruột.

Đi ngang qua dãy hành lang, gần cầu thang lên tầng 2, chú Hơ Nây bỗng nhiên đứng khựng lại, căng mắt ra nhìn, khuôn mặt tỏ vẻ khó hiểu.

Một chiếc băng ca đang từ từ lăn bánh, chạy dọc trên dãy hành lang, thi thoảng lại dừng lại một chút rồi tiếp tục di chuyển. Chú Hơ Nây á khẩu, không nói nên lời. Chiếc băng ca không hề có ai đẩy, vẫn tiến sâu, hướng về phía dãy nhà phía sau. Tiếng cót két, cọt kẹt vang lên văng vẳng trong tai, lúc xa, lúc gần, nghe đến rợn người.

Nhìn từ xa, dãy nhà đó khiến cho chú có cảm giác u ám, lạnh lẽo đến vô cùng, chú Hơ Nây cũng chưa từng đặt chân đến, nên cũng không biết đó là khoa khám bệnh nào. Chỉ biết, nơi đó, chẳng hề có lấy một ai qua lại. Chứ không chật chội, đông đúc như bên này.Chiếc băng ca chạy tới cuối dãy hành lang thì đột ngột đổi hướng, rẽ ngang vào một căn phòng. Trong thoáng chốc, chẳng còn lại dấu vết gì.

Lúc chú Hơ Nây đang ngây người suy nghĩ thì có tiếng bác sĩ đẩy cửa bước ra, người nhà ùa vào phòng bệnh, làm chú Hơ Nây giật mình, trở về với thực tại. Chú vội vàng xách đống đồ ăn lỉnh kỉnh vừa mới mua vào cho mụ Leng, không có để mụ chờ lâu, mụ lại táng cho chú sấp mặt ngay chốn đông người.

Đưa hết túi đồ ăn thức uống cho mụ Leng, chú cũng ăn vội vàng lấy một ít lót dạ. Đưa mắt nhìn sang, thấy giường kế bên đã trống. Cả đêm không ngủ, chú cũng thấy mệt, vội nhảy tót lên trên giường mà ngủ một mạch, mặc cho mụ Leng không ngừng cằn nhằn:

- Gớm... Sáng bảnh mắt ra rồi còn ngủ.... Ngủ cả đêm qua rồi chưa đủ à? Lão đi chăm vợ hay là đi chăm ngủ thế hử?

Mụ Leng không biết đêm qua chú Hơ Nây thức trắng, mặc cho mụ nói liến thoắng một hồi, mệt mụ khắc phải im, chú đánh một giấc cho tới tận trưa.

Mụ Leng vỗ vai gọi chú:

- Dậy... Dậy!!! Trưa trờ trưa trật rồi, lão tính để tôi với con chết đói à?

Chú Hơ Nây uể oải ngồi dậy, vươn vai, ngáp dài một tiếng, rồi lững thững bước ra bên ngoài, trong bụng lẩm bẩm không biết mụ Leng cầm tinh con gì mà hốc lắm thế.Hai lốc sữa và hơn ba cốc cháo giờ chỉ còn chổng chơ toàn vỏ, bày la liệt khắp đầu giường.

Ra tới ngoài dãy hành lang, mắt chú vô tình lại lướt qua chỗ chiếc băng ca tự di chuyển ban sáng. Cuối dãy hành lang, chú bỗng nhiên thấy một cô gái, trên người mặc một bộ đồ trắng toát phủ từ đầu tới chân.Cô đang nhìn về phía chú, giơ tay lên mà vẫy vẫy, trên miệng nở một nụ cười ma quái. Cái cổ tay của cô đeo một sợi dây, treo toòng teng một miếng giấy đánh số thứ tự, nhìn trông quen lắm, nhưng nhất thời chú lại không nhớ ra nổi đã từng thấy ở đâu.

Cô gái quay lưng bước đi, chú cũng vô thức đi theo, từng bước chậm rãi. Khi chú vừa đi tới cuối dãy hành lang, sang dãy nhà khác, cũng là lúc hình dáng cô gái dần dần biến mất trước sự kinh hãi và ngạc nhiên của chú. Chú ngẩng mặt lên, lẩm nhẩm đánh vần từng chữ trên cái bảng được treo chính giữa dãy nhà này:

- Nhờ a nha huyền NHÀ... Sờ ác sác sắc XÁC...Là...là Nhà xác!!!!

Chú Hơ Nây á khẩu, miệng há hốc như bị đóng băng, không sao khép lại được. Những kí ức buổi đêm qua, và chuyện ban sáng đột nhiên lại hiện lên trong đầu.

Chú nhận ra, đây chính là cô gái đêm qua mà chú đã gặp, đó là một con ma, chứ không phải người.Chú nuốt nước bọt, không ngờ đến ban ngày rồi mà con ma kia vẫn không tha cho chú. Sự sợ hãi dâng lên đến đỉnh điểm, chú cố gắng nhấc chân, co giò mà chạy bán sống bán chết tới chỗ để xe. Cong mông nổ máy, chiếc xe cà tàng mãi mới nổ được, chú bỏ mặc mụ Leng ở lại, phóng xe một mạch trở về buôn làng.

Sau một loạt những sự kỳ lại xảy ra , chú Hơ Nây biết là mình đang gặp phải thứ gì . Chú vội vào xin phép mụ Leng nói về nhà lấy thêm đồ rồi nhanh chóng phi như bay về nhà già làng , giờ đây người giúp chú được trong truyện này cũng chỉ có già làng mà thôi . Về Đến sân chú Hơ Nây gạt vội cái chân trống xe , lao như bay vào trong nhà .

Ban nãy trong nhà Điểu Bé và già làng đang ngồi xem sách , nghe tiếng xe Điểu Bé đứng lên đi ra xem là ai , còn chưa kịp mở cửa đã có một người mở bung cánh cửa sồng sộc lao vào , tông vào làm nó ngã lăn quay ra sàn . Điểu Bé nhìn lại thấy là chú mình vội kêu rên.

- Chú Hơ Nây , chú đi đâu mà cứ như là con lợn nòi trên nương thế , chú tông làm cháu tưởng con trâu rừng về làng . Đau hết cả mông cháu rồi .

Chú Hơ Nây thấy thằng Bé nằm kêu rên cũng không thèm để ý , chú vội lao đến chỗ già làng đang ngồi . Già làng thấy thế sợ cái thằng béo này nó chạy quá đà đạp vào mình thì nguy , già vội đứng dậy đưa hai tay về trước cản chú lại .

- Này ... Này , mày đứng lại nhanh không thì tông vào tao bây giờ , mày mà tông vào tao lại gẫy chân như lần trước thì bỏ mẹ .

Chú Hơ Nây oan ức .

- Ơ rõ ràng lần trước con quỷ kia nó bẻ chân già , sao già lại đổ cho tao . Thôi bỏ qua già ơi tao gặp ma rồi già ơi , nó cứ bám theo tao già ơi .

Nghe chú Hơ Nây nói già làng và Điểu Bé tròn mắt ngạc nhiên , già làng hỏi lại .

- Mày gặp ma , gặp ở đâu , lúc nào ?? Mà chắc con ma nó bị dọa chạy rồi phải không , nhìn thấy mày với con vợ mày làm gì có con ma nào chịu được.

Chú Hơ Nây nghe xong vẫn chưa kịp hiểu ẩn ý bên trong vẫn hồn nhiên đáp .

- Ê già ơi nó có chạy đâu , nó cứ đi theo dọa tao kìa già ơi . Nó là một con ma có bầu , con ma có bầu đấy già ơi .

Nói xong không đợi già làng và thằng Bé nói gì thêm , chú kể lại toàn bộ những gì mình gặp cho hai người họ nghe. Sau khi nghe xong già làng trầm ngâm suy nghĩ , ông nói .

- Mày có động chạm gì đến người ta không , hay mày phá phách gì .

- Tôi vừa mới lên có làm gì đâu hả già , tôi chỉ đi ra ghế ngủ thôi mà .

Già làng đôi mắt suy tư , nếu như theo lời chú kể thì ma nữ kia đang mang thai , lại vất vưởng trên bệnh viện. Có lẽ là do khó sinh hoặc tai nạn ngoài ý muốn mà chết , sau đó người nhà không biết nên không đưa linh hồn cô ấy về , để cho cô vất vưởng trên bệnh viện như thế . Già làng đoán linh hồn này không có ý xấu , nếu như có ý xấu đã không để cho thằng Hơ Nây bình an đến giờ này . Chắc là linh hồn ấy nhận ra chú Hơ Nây hợp với mình nhưng không có ý làm hại chỉ muốn sự giúp đỡ . Nhưng cái thằng lợn này thấy đã chạy mất dép , mới thành ra linh hồn ấy năm lần bảy lượt phải hiện ra như thế .

- Thôi được rồi mày chở tao với Điểu Bé lên trên ấy , đêm nay tao ở lại trên đấy với mày .

Chú Hơ Nây nghe thế sướng rên cả người , chú sợ già làng không đồng ý , rồi đêm nay một mình chú ở trên ấy có khi bị dọa cho mất hồn. Già làng đi vào trong lấy một vài thứ , sau đấy cùng chú Hơ Nây và Điểu Bé đi lên bệnh viện .

Ba người lại bon bon trên con đường độc đạo , chú Hơ Nây vẫn thế , chú phóng xe như quân ăn cướp làm cho Già làng và Điểu Bé ngồi sau hồn vía muốn bay đi đâu luôn . Lâu lâu gặp ổ gà chú lại đánh võng một cái , mỗi lần như thế là già làng lại kêu lên oai oái .

Xe đang phóng tít , đến đoạn khúc cua chú Hơ Nây vội ghiến răng , nghiến lợi đạp phanh xe , làm cho chiếc xe rê bánh đến bốc khói ở trên đường . Già làng đang ngặt ngưỡng đầu ra sau bỗng chiếc xe phanh gấp làm ông đập mồm vào cái bả vai đầy thịt của chú Hơ Nây đánh cộp một cái đau điếng , ông kêu lên .

- Hơ Nây mày muốn tao chết mày mới vừa lòng phải không hả ? bảo đi chậm thôi cơ mà , mày chạy như mấy thằng cẩu tặc ấy . Ôi mồm của tao .

Chợt già làng thấy trong mồm lạo xạo như có cái gì , ông vội nhả ra tay , thấy là cái gì đấy trăng trắng nhìn kỹ lại là .... Là nửa cái răng . Ông lấy tay sờ lên hàm răng của mình , thấy cái răng cửa mất đi một nửa ông gào lên.

- Ôi giời ơi là ôi giờ ơi .... Kiếp trước tao nợ gì mày hả Hơ Nây , sao kiếp này mày hành hạ tao thế này .

Điểu Bé ban nãy cũng bị bất ngờ , nhưng nó đang nhìn về phía trước, biết truyện gì xảy ra thành ra nó phản ứng kịp .

- Không phải đâu già , phía trước có công an giao thông nên chú mới thắng gấp như thế đấy già .

Nhìn lại già làng Điểu Bé không nhịn được cười , thấy ông răng còn nửa cái đang nhăn nhó nhe hằm răng ra sờ sờ làm nó phải cắn chặt môi , chứ giờ mà cười ông lại đánh cho .

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x