MỠ NGƯỜI LÀM NẾN

Tác giả Diễm Hằng
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 6 13, 2022 Completed 2.839 lượt xem Ch. 1/5

Tiếng trống trường vang lên những thanh âm quen thuộc, báo hiệu một ngày học tập của học sinh đã kết thúc. Thế nhưng hôm nay lại không thấy đám trẻ chạy ùa ra, vui mừng, reo hò , chạy tán loạn trong sân trường. Chỉ thấy từng cánh hoa phượng đỏ vừa mới lìa cành bay bay trong gió, hòa lẫn vào tiếng ve kêu râm ran trong nắng vàng rực rỡ.

Hôm nay là buổi học cuối cùng của đám học sinh trước khi bước vào kỳ nghỉ hè . Đối với đám học sinh lớp dưới thì chúng vui mừng sung sướng khi không phải ngày ngày vùi mình vào đống sách vở, học thuộc lòng những bài lý thuyết có sẵn trong sách, với những công thức, con số loằng ngoằng khó hiểu, khó nhớ, mà chả biết sau này sẽ dùng vào cái việc gì.

Nhưng đối với học sinh lớp mười hai nó lại là một ngày buồn, bởi sau hôm nay, bạn bè gắn kết chơi với nhau bao nhiêu năm mỗi đứa sẽ một phương. Chẳng biết sẽ có còn gặp lại nhau không. Cũng như bao lớp khác, bên trong lớp 12a7, cả thầy cả trò đang khóc lóc, buồn bã, cầm bút viết lên chiếc áo trắng của mình từng dòng tâm sự , từng câu động viên, những nét ký tên, để sau này lưu lại làm kỷ niệm cho một thời tuổi học trò thơ ngây.

Từ đầu bàn đến cuối dãy, cả lũ túm năm tụm ba, ngồi kể lể, rồi lên những dự định cho tương lai của mình.

Có một số đứa con gái cũng đã xác định, tốt nghiệp xong là sẽ lấy chồng, vì tin vào mấy câu nói xàm của mấy thằng cha người yêu: “Về đây anh nuôi”.Mà chẳng biết liệu có nuôi được ngày nào hay không, hay toàn bị chúng nó rình để lừa thịt cũng không chừng.

Tuấn và Nam đang ngồi vẽ lên áo nhau, gương mặt tỏ ra nghiêm túc, khác xa với vẻ phá phách, ngịch ngợm chuyên đi bày trò trêu các bạn khác của hai đứa nó. Hai đứa ngồi dùng bút của mình đưa những nét rồng bay phượng múa ký lên áo của các bạn,tên của mình trông chẳng khác nào con giun đang bò. Bỗng Tuấn hất hàm, lên tiếng

- Nam! Hè này mày có dự định đi đâu chưa ?

Nam đang hăng say vẽ con rồng không vảy,không chân có hai cái râu như râu cá trê đáp:

- Chưa mà mày không tính lo ôn để chuẩn bị thi đại học à? Tao thì tao không ôn rồi, học xong bố mẹ tao chạy cho đi du học, cơ mà chắc còn lâu.

Tuấn nhếch mép cười, vui vẻ nói:

- Mày trêu tao đấy à? Học dốt như con bò đi thi đại học cho vui à? Không thi cử gì hết, tốn thời gian. Bà già tao bảo học xong cho tao đi xuất khẩu lao động bên Đài Loan. Thế nên, tranh thủ lúc này, tao với mày lập kèo đi phượt đi. Học hành mười hai năm đã đủ khổ chết mẹ rồi. Giờ lại tính đi học với đi làm, thế đời người còn gì vui.

Nam nghe Tuấn nói nghĩ cũng phải , học hành như con thiêu thân bao năm, ngày ngày cắm mặt vào mớ giấy lộn , bây giờ mới có thời gian thư giãn trước khi bắt tay vào cuộc chiến cơm, áo, gạo, tiền, ngu gì không tranh thủ chơi bời, sau này cũng không phải hối tiếc. Nó chống cằm, hai ngón tay xoay tròn cây bút bi một cách thành thạo, nó suy nghĩ trong chốc lát rồi ngước mắt lên hỏi:

- Đi thì đi , nhưng mà đi đâu, mỗi tao với mày thôi à ?

Tuấn đến gần bên cạnh, hai thằng thì thầm to nhỏ:

- Tao với mày thôi. Tao có ông chú đang bán hàng trên cửa khẩu Lào Cai , Yên Bái . Tao với mày lên đấy chơi đi , chú tao bảo trên ấy mùa này ruộng bậc thang lúa chín đẹp lắm .

Nam vỗ bàn đánh chát một cái, nó hứng chí mà reo lên:

- Được đấy , tao xem trên mạng bọn nó chụp ảnh đẹp thật . Mà chỗ ấy có dân tộc không, vào mấy cái chợ phiên ấy , má tao nhìn mấy ông youtuber đi mà thèm . Nhìn mấy món ăn độc lạ đã thật .

Tuấn nghe thế cũng đã nuốt nước bọt ừng ực, trong đầu đã mường tượng ra những món ăn ngon và lạ miệng mà nó chưa bao giờ được thưởng thức. Nó cười híp mắt .

- Thế chốt nhé , tao muốn đi mà đi một mình buồn quá . Đi mà không có bạn đi cùng chán bỏ mẹ , tao với mày chơi tuần rồi về . Chú tao bảo ở gần đấy có cái thác nước đẹp lắm . Ở thành phố mình làm gì có thác nước với đồng lúa .

Thằng Hiếu ngồi bên cạnh nghe thấy thế cũng chen miệng:

- Tiên sư chúng mày, tao bắt quả tang, chúng mày tính đi ăn mảnh nhá!!! Đi đâu, sao không rủ bố mày đi cùng.

Thằng Hiếu học hành cũng không đến mức tệ, nói về chuyện thi đỗ được đại học với nó cũng vẫn chỉ là hên xui. Nó chơi với thằng Tuấn và thằng Nam cũng được tính là thân. Nói chung là trên mức bạn bè bình thường. Chỉ là năm nay cuối cấp, nó bị bố mẹ ép học hành đến lòi cả mắt, nên ít có thời gian chơi cùng với lũ bạn.

Thằng Tuấn khoát tay nói:

- Tao, thằng Nam với mày từ trước đến nay, có bao giờ tính toán cái gì đâu. Mày thích đi thì phải ẳng lên chứ. Mà ông bà già mày có cho đi hay không?

Thằng Hiếu gãi đầu:

- Ờ, suýt nữa tao quên. Để tao về xin thử xem. Có gì tao báo. Ok?

Thằng Nam lên tiếng:

- Phần tao thích là nhích thôi, bố mẹ tao chẳng cấm cản bao giờ. Thế chốt vậy nhá.

Thằng Tuấn và thằng Hiếu gật đầu. Bàn tán cũng đã xong, chúng nó lại ngồi một chỗ mà ngắm mấy đứa con gái đang khóc sướt mướt. Ấy bình thường mọi khi, mấy cái đứa con gái này tính tình như đàn ông, nghịch còn hơn quỷ sứ. Vậy mà giờ đây, đứa nào đứa nấy cũng đỏ hoe hai con mắt. Hẳn chúng nó cũng biết, hôm nay rất có thể là ngày cuối cùng, chúng nó được hồn nhiên nô đùa như thế, trước khi chính thức bước vào đời.

Những lời chia ly, những tiếng khóc dấm dứt, những lời hẹn ước của tuổi học trò lại được tiếp tục , hòa theo cơn gió xào xạc bên ngoài cuốn theo những chiếc lá bàng già vừa xa lìa cành.

Thoắt cái thời gian trôi qua, hôm nay thằng Tuấn và thàng Nam như đã hẹn đợi nhau ở bến xe . Thằng Hiếu bố mẹ nó không cho đi, bắt phải ở nhà học bài.Thế nên chỉ có hai thằng đi đến bến xe. Mua vé lên chuyến xe giường nằm đi Yên Bái, mà hai thằng cảm giác khó tả trong lòng . Đây là lần đầu tiên chúng được đi chơi xa nhà, lại là nơi đồi núi nguyên sinh . Từ bé đến lớn, hai thằng sống ở cái nơi người còn nhiều hơn đất, ngày ngày nghe tiếng còi xe hò réo vì tắc đường. Rồi chen nhau trên một chuyến xe buýt chật chội, rồi lại bon chen mua hàng phải xếp hàng chờ đến muốn mồ xanh cỏ.

Cả hai đều háo hức khi được đến nơi đồi núi bao la, có ruộng lúa trĩu vàng , có mấy em dân tộc trong bộ váy hoa xúng xính , có rừng già , có đàn chim bay về tổ mỗi khi chiều vàng tắt nắng . Mới chỉ nghĩ đến đấy thôi mà thằng Nam cười không khép được miệng.

Chiếc xe dần lăn bánh , chen nhau trên con đường tấp nập người qua kẻ lại. Chẳng bao lâu đã tiến về đường cao tốc , băng qua những ngôi nhà chọc trời của phố thị sầm uất . Thằng Tuấn nằm bên cửa sổ đánh mắt ra bên ngoài nhìn ngắm , mặc dù nhà chú nó lên trên đấy làm kinh tế cũng đã ngót chục năm , nhưng chưa bao giờ nó được lên trên ấy cả . Dạo trước chú về chơi , nói khi nào được nghỉ thì lên trên ấy chơi ,nên vừa kết thúc kỳ học là nó nghĩ đến ngay .

Thằng Nam nằm giường bên cũng đưa mắt ra nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài , trong lòng rạo rực vui sướng nao nao khó nói thành lời . Chiếc xe dần ra khỏi khu thành thị , băng qua những cánh đồng vàng óng , đang trổ bông ,có những bác nông dân đang hồ hởi cho một vụ mùa bội thu , cắt những bó lúa ôm trong tay gương mặt hiền từ rạng rỡ ,làm cho người nào nhìn thấy cũng vui lây .

Đi hơn 8 tiếng trên xe , thằng Tuấn và thằng Nam đã chìm vào giấc ngủ tự bao giờ. Có tiếng lơ xe gọi lớn làm cho cả hai giật mình:

- Dậy ...Dậy đi hai ông kễnh ơi, đến nơi rồi.

Hai thằng nghe thế vội lồm cồm bò dậy , cuống quýt lấy đồ, loạng choạng đi xuống . Còn không cả kịp xỏ giày bởi ông đang hối thúc hai thằng xuống cho nhanh để xe còn đi tiếp. Hai thằng tay ôm lỉnh kỉnh đồ , xách đôi giày trên tay , làm cho mọi người xung quanh chú ý . Thằng Nam cằn nhằn:

- Má gần đến mà ông không thèm gọi dậy , để đến lúc dừng xe mới chịu gọi . lại còn hối nữa chứ .

Vừa nói thằng Nam vừa buông cái balo và mấy túi quà mẹ gửi, để đem biếu cho chú của thằng Tuấn , như thay lời cảm ơn cho con của bà ở lại chơi mấy ngày trên ấy. Xỏ được đôi giày vào chân đánh mắt nhìn quanh,thằng Nam không khỏi trầm trồ, trước mắt Nam là khung cảnh đồi núi không khác gì trong mấy tấm ảnh cậu hay xem , thậm chí nó còn hùng vĩ hơn . Ngọn núi đá to sừng sững cao vút, thẳng đứng có dây leo phủ xanh đôi chỗ . Từng tảng đá to xanh đen , nhô cao nhọn hoắt , nghiêng về phía trước như sắp đổ , ấy nhưng mà nó vẫn trơ ra dầm mưa , dãi nắng bao nhiêu năm trời , tất cả khiếnthằng Nam ngơ ngác ngắm nhìn đến nỗi không khép được mồm . Thằng Tuấn cũng không kém , nó cũng ngáo ngơ nhìn ngắm con đường quanh co , vòng vèo , khuất sau ngọn núi nhỏ trước mắt . Hai bên đường là những ngôi nhà cấp bốn rộng rãi với cái sân to , trồng đầy hoa đủ mọi màu sắc .

Nhà ở đây hầu như được làm giống nhau , rất rộng rãi, đó là điều xa xỉ nơi cậu sống . Những ngôi nhà nằm ven hai bên đường quốc lộ , còn lại phía sau là vườn cây , là núi đồi , là cây cối thân cao to như cổ thụ . Cả hai đang không biết mình đang ở đâu , nãy bị ông lơ xe đuổi xuống chưa kịp hỏi gì . Thằng Nam xoay sang hỏi thằng Tuấn .

- Nhà chú mày ở đâu , tới chưa ?

Tuấn nhìn quanh, đoạn rút điện thoại ra nhìn , thấy có mấy cuộc gọi nhỡ của chú . Chắc ban nãy ngủ say nên nó không để ý , Tuấn vội bấm số gọi lại . Không bao lâu chú đã nhấc máy , cả hai nói nhanh chóng rồi tắt máy.

- Chú tao bảo cứ đứng yên đấy , chú đang ra , chú ấy bảo tầm 15 phút thôi .

Thằng Nam nghe thế không bảo gì , hai thằng đi đến gốc cây to bên đường đứng, ngắm nhìn khung cảnh lạ lẫm xung quanh . Không bao lâu chú thằng Tuấn đã đến , đón hai thằng về nhà . Chiếc xe máy rẽ sang một hướng khác , không đi cùng hướng với chiếc ô tô ban nãy . Ngồi sau xe nhìn ngắm ven đường , với những hàng cây xanh mát , đồi núi cao che khuất ánh mặt trời , những cơn gió nhẹ mang theo hương thơm của cây cỏ , của núi rừng làm cả hai xung sướng với quyết định của mình . Thậm chí còn thấy tiếc cho thằng Hiếu không được thấy cảnh này .

guest
2 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
TramLe
TramLe
4 năm trước

.

Cocondatnha
Cocondatnha
4 năm trước

Súc vật bỏ bạn

2
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x