[Series tâm linh] Giữa 2 thế giới

Tác giả tanoo

Tháng 8 17, 2026 Ongoing 18 lượt xem Ch. 2/7

Chap 2

Biết tin, tôi chạy một mạch về nhà, không dám ngoảnh đầu lại, mấy chuyện chết chóc kiểu này, mẹ tôi dặn không được đến gần, cũng không được tò mò hỏi tới hỏi lui.

Cả xóm tôi thương tiếc cho nhà thím Năm, ai đi viếng về cũng mang nét mặt buồn rười rượi. Tối hôm sau, khi tiếng trống kèn còn đang vang vọng, cậu Tuấn ghé nhà uống trà, còn tôi vẫn nằm trong mùng như mọi khi.

“Trời ơi không ngờ con Hồng đi nhanh quá, chỉ là bệnh sốt thôi mà!” Cậu Tuấn nói bằng giọng tiếc nuối.

Mẹ tôi đáp: “Sống chết có số hết rồi, thằng con đầu nhà tui cũng đi hồi 6 tuổi do sốt xuất huyết. Mà anh có nghe nói định chôn con Hồng ở đâu không?”

“Nghe cô Năm nói chôn ở kế bên mộ con Lệ, cho có chị có em…”.

Tự dưng mẹ tôi im lặng, cậu Tuấn cũng không nói gì thêm. Hình như ai cũng nghĩ đến cảnh bình thường có một bóng ma nữ linh thiêng, giờ có thêm một cái bóng ma khác.

“Cái đó là thầy nói hay là nhà cô Năm muốn chôn ở đó vậy anh?”, mẹ tôi tò mò.

“Tui cũng không rành, chỉ mong là con Hồng nó sớm đầu thai, chứ ở lại như con Lệ thì…” cậu Tuấn bỏ ngang câu nói, bên ngoài trời đã về khuya, tầm này quê tôi thường chìm vào yên tĩnh.

Sự yên tĩnh bình thường đó lại càng làm tiếng khóc, tiếng kèn trống nhà con Hồng vang xa hơn. Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe tiếng kèn đám ma trong đêm, mà sao lần này, thấy nó ỉ ôi như điềm báo cho một tai ương nào đó.

Con Hồng nằm trong nhà 3 ngày, chiều nào đi học về tôi cũng ráng cắm đầu đi thật nhanh, nhưng lần này lại ti hí, lén nhìn vào trong. Thấy ảnh nó đặt trên bàn thờ, trước cái hàng (quê tôi gọi hòm là hàng), tự nhiên lạnh sống lưng nên tôi tập trung về nhà càng nhanh càng tốt.

Thật sự những lúc như vậy, tôi chỉ mong người nhà an táng con Hồng sớm một chút, sợ càng để lâu lại dễ sinh chuyện.

Tối đó, khi tôi đang ngủ thì nghe tiếng trống thùng thùng vang lên từng hồi, mỗi lúc một lớn dần. Tôi sợ quá định chụp lấy tay mẹ thì không thấy ai nằm cạnh.

Tôi lò dò bước ra cửa phòng, vén tấm màn vải lên nhìn ra ngoài, thấy mẹ và bà nội đứng trong nhà, hé cửa nhìn ra ngoài.

Tiếng trống càng lúc càng lớn dần, đi kèm tiếng gõ mõ và tiếng người vừa nói vừa khóc than. Ánh đuốc bên ngoài sáng rực chiếu qua khe cửa, bà và mẹ tôi vẫn chăm chú nhìn ra đó.

Tôi không dám vào mùng ngủ một mình, đành chạy lại ôm lấy mẹ hỏi nhỏ: “Ai làm gì lớn tiếng quá vậy mẹ?”

“Không có gì đâu con, vô trong ngủ đi, lát mẹ vô!” Mẹ tôi xua tay, nhưng tôi nào dám vào trong ngủ một mình, lần đầu tiên nghe những âm thanh này lớn đến vậy.

Tôi đành nán lại, tựa vào người bà nội, lén nhìn ra ngoài. Ánh sáng của mấy bó đuốc dừa nối dài, một người đàn ông đi đầu mặc áo rộng thùng thình, tiếp sau đó là thím Năm đang cầm tấm di ảnh của Hồng cùng mấy người trong gia đình.

Mấy người đàn ông lực lưỡng trong xóm khiêng hàng đi theo, cạnh đó mấy người cầm giấy tiền vàng bạc rải tung lên trong màn đêm. Đoàn người nối dài sau đó, nhiều người trong xóm tôi đã quen mặt, vài người lạ hoắc, chắc là bà con xa của nhà con Hồng.

Tôi định quay lại hỏi nội thì thấy người đi sau cùng là một chị khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, mặc áo dài trắng, trên tay còn cầm theo cặp sách.

Nhưng khác với mọi người, ai nấy đều khóc thương con Hồng, chị này lại vừa đi vừa cười mỉm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Đột nhiên, chị đó quay về phía gia đình tôi, nhìn chằm chằm, theo phản xạ, tôi giật mình quay lại ôm lấy nội.

“Sao vậy Thum? Con làm gì ôm nội chặt cứng vậy?” Nội vừa nói vừa ôm lấy vai tôi.

Trong cơn giật mình, tôi cố gắng nói rõ nhất có thể: “Chị…chị…đó nhìn thấy…thấy ghê quá nội ơi!”

Mẹ và bà nhìn tôi rồi nhìn ra ngoài, khi đoàn người dần đi qua trước nhà tôi. Sau đó, hai người lại nhìn tôi, bà nội khó hiểu hỏi: “Chị nào? Con nhìn lộn ai rồi hả? Mấy người mới đi qua toàn là đàn ông, làm gì có ai là chị?”

Tôi bất lực nhìn bà rồi từ từ quay ra ngoài nhìn lại, cố gắng xác minh lời bà nói, trong lúc đoàn người đi qua gần hết. Đúng là toàn mấy ông chú trong xóm, có cả anh Oai xóm trên nữa.

Người chị lúc nãy tôi nhìn thấy biến mất đột ngột, khiến tôi còn nghi ngờ đôi mắt của mình. Đoàn người dần đi về hướng con đường tai tiếng kia, ánh lửa từ đuối dừa cũng đi theo, xóm tôi lại chìm vào màn đêm tĩnh mịch như thường ngày.

Bà nội nhìn thấu phản ứng của tôi mặc dù không biết rõ nó là gì, bà dẫn tôi về phòng, nói tối nay sẽ ngủ cùng cho tôi đỡ lo.

Leo lên giường, tôi nhảy vào bên trong, nằm sát tường trong tư thế phòng thủ. Bà từ từ leo lên, hỏi tôi: “Nãy con thấy sao, kể cho nội nghe coi sao.”

Nghe tôi tường trình lại, bà nội không nói không rằng như đang suy nghĩ gì đó. Lát sau, bà cầm cái quạt bện bằng lá dừa, quạt cho tôi ngủ. Bà nói không sao đâu, ban đêm trời tối thui, lại có ánh lửa lập lòe, con nhìn gà hóa cuốc thôi mà.

Lần thứ hai bà nói tôi nhìn lộn, nhưng tôi không muốn nhắc tới chuyện này nữa, có thể là một bà chị nào đó đi học về trễ nên nương theo ánh đèn để về nhà chẳng hạn.

Làn gió mát từ tay bà đưa tôi chìm vào giấc ngủ ngon, sâu đến nỗi khi tôi tỉnh dậy, mọi người đã đi ra ngoài hết. Tôi nằm lăn lộn trên giường không muốn dậy vì hôm nay là thứ bảy, được nghỉ học.

Nhưng tôi cảm thấy có gì đó là lạ, xung quanh mọi thứ vẫn im lìm như ban đêm. Bình thường giờ này mấy con gà, vịt, heo nhà tôi đã kêu inh ỏi, phần vì đòi ăn, phần gì cắn nhau, ngày nào cũng như ngày nấy.

Tôi cố gắng kìm hãm cơn lười biếng, định bước xuống giường, ra ngoài tìm bánh ăn sáng. Hàng ngày, nhà tôi vẫn mua bánh từ nhà con Hồng về ăn sáng, người lớn thì uống trà. Ở quê tôi, mọi thứ đều có thể ăn kèm khi uống trà, dù đó là bánh trái hay con cá khô.

Tôi mở cửa sau, định bước ra ngoài nhà tắm lấy kem đánh răng, thì giật mình vì bên ngoài không có gì cả. Giống như nhà tôi đang ở giữa một khoảng không bao la vô tận, chỉ cần bước ra là có thể rơi xuống.

Rụt chân lại như một phản xạ, tôi chạy vội vào trong nhà, gọi ba mẹ và bà nội. Mặc cho tiếng tôi gào lớn, chẳng một ai đáp lời, tôi sợ đến nỗi cảm thấy bản thân đang chìm sâu vào vùng không gian vừa cao, vừa sâu, vừa ngột ngạt.

Giữa lúc đang hoang mang tột độ, tôi nghe giọng một người con gái văng vẳng: “Sao mày dám nhìn tao?”

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x