Hai thằng trèo lên , thích thú khi nghĩ đến đây là một hang động thiên nhiên , có những trụ thạch nhũ được thiên nhiên kiến tạo hàng trăm năm mà cả hai sáng mắt . Tiến dần vào trong lách mình qua của đá , cả hai tiến vào . Nơi đây do ẩm ướt lâu ngày , mặt đá trơn trượt , cả hai phải bấu cả mấy móng chân xuống mới đi được .
Vào đến bên trong , xung quanh khung cảnh lờ mờ , nhìn không rõ lắm . Đứng một lúc cho mắt quen với bóng tối , nhìn tổng thể hang đá , trong này khá rộng rãi ,bên dưới là đất khô chứ không phải đá ẩm . Không có bất kỳ một khối thạch nhũ nào, chỉ có mỗi những phiến đá to , xếp chồng lên nhau , cao vút đến cả mấy chục mét .
Thằng Nam thấy có một khe đá nhỏ ở phía bên trái , bên trong có ánh vàng lập lờ phát ra , khe đá khá nhỏ , nếu không có ánh sáng rọi ra thì có khi cả hai đều không để ý . Thằng Nam tiến đến khom người lách qua , thằng Tuấn cũng lẽo đẽo theo sau . Khi lách qua khỏi khe đá hẹp , trước mắt hai thằng là một hang động khác nhỏ hơn . Khung cảnh trước mắt làm cho cả hai sững sờ , nơi đây có mấy phiến đá được đục thành hình chiếc bàn , trên bàn có rất nhiều nến . Trên vách đá có treo một cây đèn dầu , ánh sáng lờ mờ làm cho khung cảnh xung quanh miễn cưỡng nhìn được . Những cây nến ở đây trông rất kỳ lạ , nó chỉ ngắn độ một đốt ngón tay , to tròn như nắm tay người lớn , cây nến mang một màu vàng vàng như màu bơ , đôi chỗ còn có loang lổ màu đỏ hồng .
Có đến mấy chục cây như thế , tất cả mang màu khác nhau , có cây vàng đục , có cây hơi nâu , có cây thì đỏ au . Thằng Tuấn tiến đến cầm lên một cây nhìn ngắm đoạn bảo .
- Sao ở đây nhiều nến thế nhỉ ? mà trông nó lại nhờ , chắc được làm thủ công hay sao ý , nên nó mới méo mó thế này .
Thằng Nam tiến lại cũng ngắm nhìn , không hiểu sao nó cứ thấy ớn lạnh không thôi .
- Thôi đi mày ơi , chắc chỗ này của người ta đấy , mình tự tiện vào đây như này , người ta biết người ta chửi chết đấy !!
Thằng Tuấn lì lợm, hừ mũi nói:
- Mình có làm gì đâu , chỉ xem thôi mà .
Nói xong nó đi đến trong cùng , bên ấy có một chiếc bàn đá , bên trên có để mấy con dao đen nhẻm , nhưng lưỡi dao lại sáng loáng . Có khoảng 5 con dao , to bé lẫn lộn , được xếp ngay ngắn trên mặt bàn . bên dưới đất có một chiếc nồi đất , kiểu nồi cổ quái mà thằng Tuấn chưa thấy bao giờ . Đít nồi và thân nồi tròn , trên miệng có một rãnh nhỏ đua ta , chiếc nồi được cố định bằng dây kẽm treo lên . Bên dưới là đống tro than và đám củi khô cháy chưa hết .
Thằng Nam cứ run rẩy , dùng mình ớn lạnh kể từ lúc bước vào đây nó luôn có cảm giác như ai đang nhìn theo từng cửu chỉ , hành động của mình. Thằng Tuấn thì cứ ngó hết cái này , đến cái kia .
Thằng Nam tiến đến cầm một cây nến có màu đỏ lờ lờ như máu cá lên xem , bỗng cộc cộc mấy tiếng vang lên , làm cho cả hai giật mình đánh mắt nhìn theo tiếng động phát ra . Hai thằng tim đập thình thịch , hai mắt láo liêng tìm kiếm xem nó ở đâu . Có một cái gì trăng trắng , dài dài nằm sát mép tường đá . Thằng Nam và thằng Tuấn đi qua xem là cái gì thì ...... lập tức hai thằng lùi về sau , hai mắt lạc thần chân tay bắt đầu run lên bần bật
Trước mắt cả hai , dưới mặt đất nằm cách ấy không xa là một cánh tay . Cánh tay ấy chỉ còn toàn xương trắng , những đốt tay cũng gãy vụn rơi trên đất . khúc ống tay có một vài chỗ đen đen, xem chừng như là thịt còn dính lại vì lâu ngày nên khô lại . Nam và Tuấn lùi về sau , chúng nó nhận ra ấy là tay người ngay ,là vì trên lớp có tiết sinh học , cô giáo vẫn hay đưa bộ xương mô hình lên để cho cả lớp dễ quan sát .
Thằng Tuấn vẫn thường hay cầm cánh tay mô hình ấy lên để dọa mấy đứa con gái , thành ra bây giờ nó mới liếc qua thôi đã nhận ra . Hai đứa đưa mắt nhìn lên , bởi cánh tay này vừa từ trên rơi xuống .
Thằng Tuấn và thằng Nam, cả hai đứa ngã bệt xuống đất , hai mắt đỏ ngầu như sắp khóc . Trên ấy là vô số bộ xương đang bị treo lủng lẳng , có bộ xương chỉ còn là xương trắng ,có bộ vẫn còn nguyên cái đầu còn thân mình chỉ còn trơ xương . Có những bộ, gương mặt đen xì , có một lớp da mục nát trên mặt , trên đầu chỉ còn lơ thơ vài sợi tóc .
Nhìn đến đây cả hai thằng hồn vía lên mây , thằng Nam hồi phục tinh thần trước , lồm cồm bò dậy miệng lắp bắp .
- Chạy .....Chạy ....đi Tuấn ơi ....
Vừa nói nó vừa lao như điên ra cửa , không để ý xem thằng Tuấn có chạy theo mình không . Nó nhảy ùm xuống nước , bơi nhanh lên bờ đối diện rồi cắm đầu , cắm cổ chạy suôi theo dòng nước về chỗ ban nãy . Trong đầu bây giờ chỉ có chạy ,chạy và chạy . Nó nghĩ rằng có lẽ thằng Tuấn cũng chạy ngay sau mình , nên cứ chạy về phía trước , không dám xoay lưng lại nhìn cái hang kinh dị ấy .
Chạy một hơi về chỗ ban sáng , thằng Nam thấy chú Sinh đang đứng sẵn ở đấy chờ mình . Chú nhìn thấy noa chạy bán sống bán chết về thì bảo .
- Hai thằng mày đi đâu đấy hả ? nhìn xem trưa rồi đây này ,nhanh đi về không chết đói bây giờ . Thế thằng Tuấn đâu .
Thằng Nam tay chống đầu gối miệng thở hồng hộc , mặt đỏ tía tai nói không ra hơi . Nó cố nuốt xuống một ngụm nước bọt trong cái mồm khô khốc của mình , nhăn mặt nói .
- Nó .. Nó chạy ngay sau cháu mà .
Chú Sinh đánh mắt nhìn ra hướng thằng Nam vừa chạy đến , nhìn đến một lúc lâu cũng chẳng thấy gì .
- Đâu , nó đâu . Mà sao mày chạy cái gì như ma đuổi thế hả ?
Thằng Nam bây giờ đỡ mệt hơn một chút , đứng thẳng người dậy nói .
- Cháu chạy trước , nó chạy ngay sau cháu mà . Ban nãy cháu với thằng Tuấn đi ngược lên trên , thấy có thác nước , hai thằng nhảy xuống bơi . Vô tình bọn cháu thấy có cái hang liền đi vào xem .....
Thằng Nam run rẩy ngưng lại lấy hơi , gương mặt không ngừng tỏ ra sợ hãi rồi nói tiếp .
- Trong hang cháu với thằng Tuấn thấy có rất nhiều bộ xương người bị treo lủng lẳng trên cao , cháu sợ quá liền bỏ chạy , cháu nghe thằng Tuấn cũng chạy theo sau mà .
Chú Sinh nghe thế hốt hoảng kêu lên .
- Ôi giời ơi , chúng mày vào ấy làm gì , Đây là đất của người dân tộc , họ có những phong tục khác với người kinh mình . Mà họ gét nhất aixâm phạm vào những chốn linh thiêng , trong ấy có khi còn có bùa có ngải , hai thằng mày mà dính thì có mà đi chầu ông bà như chơi . Dắt tao đi tìm thằng Tuấn ngay .
Điện thoại của thằng Tuấn hết pin nên phải để ở nhà, không có cách nào liên lạc được. Chú Sinh thúc giục thằng Nam đưa đi , nó nghe xong không dám nói nhiều , liền nhanh chóng quên đi cái mệt, liềnđi trước dẫn đường , vì bây giờ nó cũng đang lo lắng khi không thấy thằng Tuấn về .
Trở lại chuyện khi nãy, khi thằng Nam bỏ chạy , Thằng Tuấn cũng muốn bỏ chạy theo , thế nhưng do quá sợ chân nó run lẩy bẩy . Đúng lúc ấy lại có thêm một cái gì rơi xuống , lăn lông lốc đến gần chỗ Tuấn ngồi . Vừa liếc thấy cái đầu lâu với hai mắt trống rỗng và hàm răng vàng khè kinh dị , Thằng Tuấn lăn ra đất ngất luôn tại chỗ .
Sau khi thằng Tuấn ngất đi , có một bóng người đi từ trong bóng tối ra , nhìn nó mà liếm mép, trên mặt mang một nụ cười ghê rợn cười lên khùng khục , khùng khục .
Thằng Nam đưa chú Sinh chạy đến dòng thác chảy , cả hai đi trên bờ , thấy có một lối nhỏ ôm theo vách đá . Hai chú cháu áp sát lưng vào đá , đưa từng bước chân dẫm lên rêu trơn trượt , bất kỳ lúc nào cũng có thể rơi xuống nước . Đi cũng mất tầm chục phút thì cũng đến nơi cửa hang. Nhưng kỳ lạ bây giờ đây lại không có cai cửa hang nào cả , chỉ còn lại là những phiến đá đầy rong rêu , ẩm ướt . Chú Sinh sốt ruột hỏi .
- Cái hang mày nói đâu , Đây làm gì có cái hang nào .
Thằng Nam bối rối , bởi mới khi nãy nó còn chạy từ đây ra , nhảy xuống nước bơi . Không lẽ nó nhầm , không thể nào ở đây chỉ có một dòng thác thôi làm sao mà nhầm được . Chạy đến vị trí của cửa hang khi nãy , nó đưa tay sờ lên phiến đá ,chợt nó phát hiện ra trên tay mình vẫn còn cầm cây nến đỏ . Chắc khi nãy nó hoảng quá cứ nắm chặt lấy, không để ý đến sự tồn tại của nó .
Thằng Nam đưa cây nến ra cho chú Sinh xem nói .
- Đúng là cửa hang ở đây mà , cháu không nhầm đâu , bên trong hang có rất nhiều nến , lúc nãy cháu còn cầm một cây , đây này chú này .
Chú Sinh cầm cây nến lên nhìn , không có gì đặc biệt , nó chỉ to và ngắn hơn mấy cây nến bình thường thôi và màu nến cũng có chút lạ .
- Thế bây giờ hang đâu , không lẽ cái hang nó biết chạy à ?
Thằng Nam cũng không biết phải làm thế nào , cứ đứng trước tảng đá lớn không ngừng sờ tay lên nó , với hy vọng nó dịch chuyển và thằng Tuấn bình an vô sự bước ra.
Chú Sinh thấy đứng đây không phải là cách , chú cùng nó lại đi ra bên ngoài , không ngừng gọi tên và đi xung quanh tìm thằng Tuấn . Chú Sinh không phải không tin lời thằng Nam , thế nhưng làm gì có cái hang động nào ở đây , thằng Tuấn thì vẫn chưa thấy đâu . quanh đây lại toàn là rừng , chẳng may đi lạc thì biết đâu mà tìm . Cách duy nhất bây giờ là đi xung quanh tìm nó .
Hai chú cháu cứ đi lòng vòng quanh thác nước tìm kiếm , gọi đến khan cả cổ từ trưa đến tận khi trời nhá nhem tối mà vẫn chưa thấy đâu . Chú Sinh hết cách đành cùng thằng Nam đi về hướng bản , biết đâu thằng Tuấn nó đi về trên ấy thì sao . Thế nhưng đi hết các nhà trong bản , hai chú cháu cũng chỉ nhận lại cái lắc đầu không biết .
Chú Sinh đành đưa thằng Nam về ,rồi đi đến đồn biên phòng , trình bày sự việc cho bộ đội ở đấy nghe , và xin họ giúp đỡ . Thằng Nam được thím Nga là vợ của chú Sinh đến đón , chú không cho hai thim cháu đi theo bảo về nhà đợi tin tức .
Một ngày , một đêm hôm ấy trôi qua vẫn không có tin tức gì . Chú Sinh cùng với các bộ đội và thêm cả sự giúp đỡ của dân bản đi tìm , dường như họ cũng vén từng cành cây ,ngọn cỏ , hang đá , vực sâu thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng thằng Tuấn đâu .
Thằng Nam ở nhà trong lòng nóng như lửa đốt , nó cứ đi ra đi vào ngóng ra đường rồi cứ cầm khư khư cái điện thoại trong tay , chờ đợi tin tức từ chú Sinh . Nó không ngừng tự trách mình , nếu như không sợ hãi tột độ , bỏ rơi bạn bè thì cũng đâu đến lỗi như thế này .