GIÚP MA VỀ NHÀ

Tác giả Diễm Hằng
Thể loại Truyện Ma Hay

Tháng 8 6, 2026 Ch. 4/4

Chú Hơ Nây vội lùi xe lấp vào một chỗ khuất nhìn về phía trước , thấy chiếc xe oto của cảnh sát giao thông và mấy anh mặc áo vàng đang đứng phía trước . Ông thở dài .

- Sao lại đen đủi thế này , mấy ông kia đứng ở đấy làm sao đi bây giờ . Không biết bao giờ mấy ông kia mới đi cho mình đi nữa .

Già làng đang bê mỏ than đau , thấy thế già chủi .

- Sao mày không đi thi bằng lái đi , để không phải sợ nữa .

Điểu Bé bụm miệng cười .

- Già chú Hơ Nây có biết nhiều chữ đâu mà thi hả già .

Nghe thế chú Hơ Nây tức tối phản bác .

- Ai bảo mày tao không biết nhiều chữ , là tao biết xong rồi chúng nó lại đi đâu hết có ở trong đầu tao đâu mà biết .

Cả ba cứ đứng bên đường huyên náo cả một góc làm ai đi qua cũng chú ý . Đứng Đến tận khi trời tối các anh công an mới chịu lên xe đi về , bấy giờ cả ba lại leo lên chiếc xe cà tàng của chú Hơ Nây đi đến bệnh viện. Đến nơi điều đầu tiên là chú chạy vào xem mụ Leng thế nào , chú đi cả buổi chiều hôm nay , nên chú lo lắng lắm. Vào trong chú thấy mụ leng đang ngồi chễm chệ tay bê hộp cơm gà nhai nhồm nhoàm , đến lỗi cơm dính cả lên mặt mụ , thấy chú Hơ Nây mụ quát .

- Bảo đi về lấy đồ một tí mà đi hết buổi chiều thế à , hay ông lại chốn đi chơi với con nào đấy hả .

Mụ đánh mắt nhìn về sau lưng thấy là già làng và Điểu Bé thì ngạc nhiên ,chú Hơ Nây không nói nhiều , chỉ nói mụ ăn xong thì nghỉ ngơi , chú phải đưa Già Làng đi làm công việc . Mụ leng nghe thế không dám nói gì thêm , gật đầu đồng ý .

Chú Hơ Nây đưa hai người ra cái ghế hôm trước chú ngồi , già Làng quan sát một hồi không thấy gì bất thường ,thấy trời còn sớm nên cả ba quyết định đi ăn gì đấy rồi quay lại sau.

Sau khi cơm nước lo nê , cả ba ngồi nói chuyện cho tới khi quán đóng cửa mới chịu đi về . Tiến lại chiếc ghế đá ngồi , trời bấy giờ cũng đã về Đêm. Trong sân không còn thấy bóng dáng người qua lại , các phòng cũng đã đi ngủ hết . Lâu lâu chỉ còn nghe tiếng đứa trẻ nào khóc lên choe chóe nghe đến rát ruột.

Thấy ngồi đây chờ đợi không phải là cách , già làng bảo đi quanh một vòng bệnh viện xem thế nào . Đằng nào linh hồn kia cũng chỉ ở trong bệnh viện này chứ có đi đâu đâu . Nếu như là ở nơi khác già làng có thể nhìn âm khí đoán ra vị trí , thế nhưng bây giờ trong bệnh viện này đâu đâu cũng là âm khí khiến già làng đành bó tay.

Đi trên hành lang dưới ánh sáng mập mờ của ánh đèn trên trần nhà , nhìn hành lang sâu hun hút , phía trước là một mảng tối om om làm cho chú Hơ Nây không khỏi ớn lạnh , rùng mình . Già làng chợt phát hiện ra một căn phòng nhỏ nằm cách chỗ ba người không xa , bên trong phát ra luồng âm khí . Già làng vội rảo bước nhanh về bên ấy , tay nắm chắc một lá bùa đẩy cửa sông vào .

Bên trong là một bà ngoài 50 đang ngồi chồm hổm giặt quần áo , quần bà sắn tới háng. Bà nọ thấy cửa đột nhiên bị mở ra thì giật mình , thấy có ba thằng một già hai trẻ mặt đen sì sì đang nhìn mình, mặt thằng già còn trông đến là đê tiện , nó lại còn nhe hàm răng vàng khè khè ra cười . Đã thế hai cái răng cửa một cái dài , một cái ngắn trông đúng là một thằng dâm dê. Còn thằng bên cạch béo ục béo ịch , trông nó lại giống mấy thằng đầu gấu lưu manh ở chợ , bà hét toáng cả lên .

- Làng nước ơi . ối làng nước ơi có bọn mất dậy nó nhìn trộm bà già tắm này. Có bọn háu sắc , bọn dâm dê nó nhìn trộm tôi tắm này ........

Nói đoạn bà kia cầm ca nước , xà phòng , quần áo còn đầy xà bông ném về phía ba người già làng . Già làng đứng trên thế nên bao nhiêu thứ ông hứng chọn hết vào đầu , còn chú Hơ Nây và Điểu Bé nấp sau lưng ông . Mấy phòng gần ấy nghe tiếng hét vội bật đèn ra xem là cái sự gì. Ông bảo vệ đang đi kiểm tra gần ấy nghe thấy cũng vội chạy sang xem , đến nơi ông thấy đám người lố nhố , lại thấy có một bà đang túm lấy một ông già mồm quang quác chửi bới .

- Mọi người ơi bắt ba thằng này lại cho tôi , chúng nó nhìn trộm tôi tắm này , may là tôi đang giặt quần áo cho cháu tôi chưa có tắm, chứ không là chúng nó thấy hết rồi .

Nhanh chóng bảo vệ không thèm nghe ba người già làng giải thích , trực tiếp sách cổ ba người ném ra khỏi bệnh viện . Già làng gương mặt méo sệch , đứng bên đường trách móc .

- Mẹ nó tao có làm gì nó đâu .... Nó lại bảo tao là dê già .... Mà nó cứ làm như là nó ngon lắm ấy .

Điểu Bé không nhịn được cười , bỏi đúng lúc già làng chuẩn bị mở cửa nó liếc thấy bên trên có tấm bảng là nhà vệ sinh nữ , còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì già làng đã mở cửa ra, mà cái bà kia cũng mất nết đi tắm không thèm khóa cửa , để cho ông già vừa mở nhẹ đã bung ra . Cả ba ngồi bên đường như thằng ăn mày không biết qua bao lâu chợt Điểu Bé kêu lên .

- Bây giờ không vào được đường chính thì mình trèo tường vào già ơi , hồi trước con có ở đây với bố con bên khoa ngoại . Con biết phía sau có một chỗ trèo được, lại vắng nữa không ai biết đâu .

Chú Hơ Nây reo lên .

- Đúng rồi già ơi .. . Hồi trưa tao nhìn thấy con ma kia nó đi vào nhà xác đấy , bây giờ mình vào cái nhà đấy đi .

Già Làng nghe thế gõ cho chú Hơ Nây một cái .

- Giờ ơi là giàng ... Sao mày không nó sớm , để tao ra nông lỗi này mới chịu nói hả , cái thằng lợn nòi này. Mày còn tính làm khổ tao đến bao giờ nữa hả .

Chú bị già chửi không dám nói gì , già làng còn chửi cho chú thêm một trận nữa mới chịu đi theo Điểu Bé, mem theo con đường sát bờ tường về phía sau của bệnh viện . Nơi đây đúng thật là hoang vu hẻo lánh , vì là bệnh viện ở một tỉnh lẻ lại là nơi hẻo lánh nên nhà cửa chỉ nằm vên hai bên đường quốc lộ , còn phía sau là cỏ dại ,là cây cối um tùm .

Nhanh chóng cả ba tìm được một chỗ thuận tiện có thể trèo lên . Già làng vào Điểu Bé nhanh chóng trèo lên , nhảy vào bên trong , chú Hơ Nây khó khăn mãi mới trèo được lên trên cái hàng rào sắt , chú bước hai chân qua thanh sắt , chú lấy đà nhảy xuống . Thân hình to như con trâu mộng của chú nhảy xuống đánh uỵch một cái , kèm theo tiếng rèn rẹt nhỏ không đủ nghe thấy. Chú Hơ Nây cơ thể nặng nề đáp xuống đất , lăn mấy vòng kêu lên oai oái .

- Ôi mông tôi ... già ơi mông... Mông

- Mông mày gọi mày gọi tao làm gì ? mày không im thằng bảo vệ lại đuổi ra đường là tao mặc xác mày đấy .

Sau khi bị già làng mắng cho chú một trận cả ba bắt đầu rón rén tiến vào trong , hướng cuối hành lang đi . Đôi mắt không ngừng láo liêng xem lão bảo vệ có ở đấy không, dưới ánh đèn trên trần mờ ảo Điểu Bé loáng thoáng thấy mông chú Hơ Nây có cái gì trăng trắng to bằng bàn tay . Nhìn kỹ lại thì phát hiện ra nó không phải là cái gì , mà là quần của chú Hơ Nây bị thủng một lỗ to , làm lộ quả mông trắng phớ ra bên ngoài . Điểu Bé cố nhịn cười , không dám nói . Chứ giờ mà nói khiểu gì cũng tốn thêm thời gian chờ ông về thay quần , thôi đằng nào cũng làm gì có ai thấy .

Cả ba lò dò từng bước, men theo dãy hành lang bóng đèn cái còn cái cháy, ánh sáng lờ mờ, tối om om. Vừa đi, chú Hơ Nây vừa run rẩy mà chỉ tay:

- Già... Già ơi... Trưa nay, tao.. Tao thấy nó đứng ở kia kìa!!!

Già làng quay đầu lại gắt lên:

- Mày nói ít đi một tí chắc mày chết à? Nãy giờ mày lải nhải cái câu ấy biết bao nhiêu lần rồi?

Điểu Bé nín thở, cậu bám theo sau già làng, ngước mắt lên nhìn ông hỏi:

- Già có ngửi thấy mùi tử khí không? Con thấy nơi này không khí sao nó nặng nề quá.

Già làng chẹp miệng:

- Thì trước mặt mày là cái nhà xác, nhà xác thì phải có người chết, mà người chết tất nhiên là phải có mùi tử khí rồi. Hỏi thừa!! Thôi thôi, hai đứa bây im lặng, đừng có mà làm tao mất tập trung.

Nói đoạn, già làng rảo chân bước đi mỗi lúc một nhanh hơn, làm cả chú Hơ Nây và Điểu Bé gần như phải chạy mới theo kịp. Thoáng chốc cả ba đã đứng trước cánh cửa lớn dẫn vào nhà xác. Chú Hơ Nây ngước nhìn lên cái bảng treo trước cửa rồi lại lẩm nhẩm đánh vần:

- Nhờ a nha....

Còn chưa đánh vần hết, già làng đã gõ đánh cốp vào đầu chú Hơ Nây một cái, già bực bội quát lên:

- Mày năm nay bao nhiêu tuổi rồi mà còn đánh vần như đứa trẻ con lớp 1 thế hả Hơ Nây? Là nhà xác... Nhà xác. Nhớ chưa? Có đúng hôm nay, mày trông thấy nó vào trong này hay không???

Chú Hơ Nây ôm lấy đầu, nhăn nhó gật gật mấy cái xác nhận.

- Đúng... Đúng mà già ơi... Sáng tao còn thấy cái giường chở bệnh nhân, nó cũng tự chạy vào trong này mà..

Điểu Bé nghĩ ngợi một hồi rồi lên tiếng thắc mắc:

- Nhưng mà già ơi...Con nghe người ta bảo, nhà xác thường xuyên phải khóa cửa, để cho âm khí trong đó tự tiêu tan, tránh người bình thường bị nhiễm, sẽ gây tổn hại đến sức khỏe. Bây giờ, chúng ta biết vào bằng lối nào???

Già làng cũng lắc đầu:

- Tao cũng biết là thế. Đã đến đây rồi thì cứ thử xem, biết đâu....

Vừa nói, già làng vừa tiến lên phía trước. Bàn tay của ông vừa rờ tới cái tay nắm cửa, mới chỉ động hờ vào. Bất giác ông giật mình, vội nhảy lùi về đằng sau. Cả ba ánh mắt đăm đăm nhìn, cái tay nắm cửa đang tự xoay, nhích từng chút một, như thể có thứ gì bên trong căn nhà xác này vừa tác động lên vậy. Một tiếng “Tạch” khô khốc vang lên, cánh cửa từ từ mở ra, âm thanh rin rít, kèn kẹt từ những chiếc bản lề đã khô dầu khiến ai nấy cũng cảm thấy ớn răng, nhức óc.

Cảm thấy lạ, nhưng cả ba người vẫn lầm lũi đẩy cửa tiến vào, bên trong tối om như mực, chẳng thể nhìn rõ được gì, cảm giác lạnh lẽo, trống trải, âm u đến đáng sợ. Hai hàm răng của chú Hơ Nây va vào nhau lộp cộp.Chú lắp bắp:

- Già ơi... Bây bây giờ phải... phải làm gì tiếp theo???

Già làng nhe hàm răng trấn ởn trong đêm tối, nhìn rõ hai cái răng cửa chiếc dài chiếc ngắn ra mà tuôn một tràng mắng nhiếc:

- Mày hỏi tao, thì tao biết hỏi ai? Tại mày hết, ai bảo không chịu thi lấy cái bằng. Hôm nay mất mẹ nó gần nửa ngày, chờ cái lũ công an nó bỏ đi. Báo hại tao không mang theo đèn đuốc. Tối thế này, đi không khéo què chân thì bỏ mẹ.

Già làng vừa dứt lời, trong gian nhà xác vang lên thanh âm vang vọng, ma mị:

- Các người đã đến rồi sao? Tôi chờ các ngươi nãy giờ!!!!

Cả ba cùng giật mình ngó nghiêng, đảo mắt nhìn quanh, dỏng tai nghe xem âm thanh phát ra từ đâu. Riêng chú Hơ Nây, tay chân ôm chặt cứng lấy già làng mà run lập cập, chú mếu máo:

- Là... Là nó đấy... Đúng... Đúng là cái giọng tao nghe tối qua, già ơi!!

Già làng không chút sợ hãi, già lên tiếng:

- Chúng tao đến đây là vì biết mày cần giúp đỡ. Mày ở đâu, mau hiện thân đi, không có cái thằng nhát chết này nó cứ dính lấy tao như keo thế này. Tao thấy ớn lắm..

Vừa nói, già làng vừa túm lấy cổ áo chú Hơ Nây, phòng khi con ma nữ hiện thân, chú lại sợ mà lăn đùng ra ngất. Điểu Bé đứng bên cạnh, không lên tiếng. Cậu nín thở chờ đợi, để xem hình dáng của một con ma trông nó như thế nào. Lâu nay theo già làng, cậu chỉ được đọc trong sách vở, chứ chưa từng thấy ở ngoài đời.

guest
0 Comments
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x