Thằng Nam nghệt mặt nhớ lại truyện ban nãy ,nó chồm dậy lay tay thím Nga bắt chở mình vào trong bản . Thím Nga không hiểu chuyện gì , nhìn ra ngoài trời đã tối đen như hũ nút , lại chỉ có hai thím cháu , đi là đi làm sao . Nam vồ lấy cái điện thoại gọi cho chú Sinh . Bên kia chú Sinh vừa cùng với bộ đội biên phòng về tới trạm, sau ngày dài không có chút manh mối nào của thằng Tuấn ,chú chán nản ngồi ra chiếc ghế dài , mệt mỏi lo lắng . Đã gần hết một ngày mà vẫn không có tung tích gì , chú biết ăn nói sao với bố mẹ nó . Chú vẫn chưa dám gọi điện báo cho bố mẹ Thằng Tuấn biết , chú tính tìm hết hôm nay mới dám gọi , xem ra tình hình này chú không thể không gọi rồi .
Chiếc điện thoại trong túi rung lên , chú Sinh móc ra thấy là vợ , chú nhấc máy .
- Anh nghe đây ..
Trong điện thoại tiếng thằng Nam khẩn khoản vang lên .
- Chú Sinh , cháu biết chỗ thằng Tuấn rồi , chú về đón cháu đi nhanh lên chú ơi , không thằng Tuấn sắp gặp nguy rồi .
Chú Sinh nghe thế đứng phắt dậy ,hỏi dồn mấy câu rồi bảo Thím Nga chở nó đến chợ , mọi người hẹn gặp nhau ở con đường mòn vào bản .Thím Nga phóng xe như điên chở theo thằng Nam đến điểm hẹn , trên đường đi thím có hỏi , nhưng thằng Nam nói khi nào gặp chú Sinh thì kể luôn một thể . Đến trước con đường mòn lần trước , Thằng Nam đã thấy chú Sinh cùng với ba chú bộ đội biên phòng đứng chờ sẵn . Tất cả nhanh chóng soi đèm pin tiến vào bản sâu .
Trên đường Nam kể lại câu chuyện mà có thể nói là mình gặp trong mơ , mọi người ngờ vực , nửa tin , nửa ngờ vì dù sao nó vẫn chỉ là giấc mơ . Vả lại trong ấy là bản của người dân tộc , cả bản có được bao nhiêu người đâu , nếu như nhiều người mất tích như thế thì các cán bộ biên phòng phải biết chứ . Bao nhiêu lâu nay họ có thấy báo cáo về vụ mất tích nào đâu.
Thế nhưng họ cũng vẫn quyết định đi vào trong ấy thêm một lần nữa ,mặc dù cả ngày hôm nay đã ở trong ấy , đi đến quen thuộc luôn cả từng gốc cây , ngọn cỏ . Dù sao thì thử lại lần nữa xem , thà có chút hy vọng để tìm , còn hơn tuyệt vọng buông xuôi . Đám người lầm lũi đi trên con đường nhỏ , dưới ánh trăng sáng vằng vặc đang dần nhô lên đỉnh đầu .
Trong hang tối , thằng Tuấn mệt mỏi nằm trên đất . Nó không biết mình bị nhốt trong đây bao lâu , nó chỉ biết mình đã rất đói , rất khát và giường như cơ thể đang thoát lực không còn nghe theo chỉ thị của não bộ nữa . Mụ già kia đã đi ra ngoài khá lâu , thằng Tuấn đoán có thể đã trôi qua một ngày , kể từ lúc mình bị nhốt ở đây .
Thằng Tuấn cũng cố tìm cách để cởi dây trói phía sau nhưng đều vô ích , chiếc dây bị mụ kia trói khá chắc và hai chân cũng bị trói lại , cột vào tảng đá to , không thể nào lết đến chiếc bàn có mấy con dao được .
Tiếng đá di chuyển kêu lên , Thằng Tuấn biết ấy là mụ già kia quay lại , bởi lúc mụ đi cũng có tiếng đá kêu lên như thế . Mụ mo đi vào , trên môi nở một nụ cười kinh dị với thằng Tuấn bà nói .
- Chờ lâu rồi có phải không , đến giờ rồi tao làm luôn đây . Không để mày sốt ruột thêm đâu.
Thằng Tuấn cơ thể yếu ớt , liếc mắt nhìn , giọng khàn đi vì kệt sức cố thều thào nói .
- Bà làm ơn tha cho cháu , cháu xin bà !!
Mụ mo cười ré lên .
- Tha à ? Làm sao mà tha được , tao đã đợi ngày này lâu lắm rồi, không ngờ là ngoài mày ra, vẫn còn một con chuột nữa, phá hỏng kế hoạch của tao. Nhưng không sao , tháng sau tao tìm thêm một đứa nữa là có thể hoàn thành nghi lễ rồi ......Ha ....Ha
- Nhưng tại sao bà phải làm như thế , bà làm như thế có được gì đâu , lại mang tội nặng đấy .
Mụ mo già đanh mặt lại , mụ gằn giọng .
- Không được gì thì tao làm như thế để làm gì hả ?
Mụ đổi sang khuôn mặt buồn bã bi thương , ngồi xuống trước mặt Tuấn kể lể .
- Mày biết không tao từ khi sinh ra chưa bao giờ được coi là con người cả , đến cả bố mẹ ruột của tao cũng xem tao như là con ma , con quỷ . Họ đánh đập tao mỗi khi họ buồn phiền chuyện gì đấy , họ chửi mắng tao ngay cả khi tao chưa làm gì , họ cho tao ăn cơm thừa của chó mày có biết không ?? Rồi cả đám dân làng chúng nó ném đá mỗi khi nhìn thấy tao , chúng nó đánh đập tao vô cớ khi gia súc nhà chúng nó chết,chúng nó nói là do tao làm , chúng nó sua đuổi tao khỏi những hội làng vì tao xấu xí ......Ha ...Ha ....hu ...hu
Mụ cười trong nước mắt , đoạn mụ lại nói tiếp .
- Mày có biết chúng nó còn làm gì với tao không ?? chúng nó mang tao đi làm vật tế giàng , chúng nó trói lại vứt tao lại trong rừng sâu , để dâng lên cho thần rừng làm lễ vật . Tao may mắn thoát được , trởvề làng muốn giết hết những con người khốn nạn kia . Vô tình tao phát hiện ra nơi này , đây là nơi năm xưa Già làng dùng để luyện ngải , khi ông ấy chết rất nhiều loại ngải được ông lưu giữ lại nơi này , và một vài cách chế tạo ra ngải độc ác nhất . Tao quyết tâm , quyết tâm phải làm ra cho bằng được loại ngải tà ác nhất , để có thể một lần giết sạch lũ bất nhân kia ......ha .....ha .....ha công sức của tao sắp được đền đáp rồi .
Thằng Tuấn trên trán đổ đầy mồ hôi , cố gắng kéo dài thời gian với hy vọng có người đến cứu . Nhưng nó biết cơ hội rất mong manh, vả lại nó cũng muốn biết mọi chuyện. Nó không muốn chết đi mà vẫn không biết vì sao mình lại chết.
- Nhưng nó là cái gì mà bà phải giết đến nhiều người như thế ???
Mụ già vẫn đang cười rơi nước mắt nói .
- Mày sắp chết rồi , thôi thì tao nói cho mày nghe cũng được . Nó là huyết oan ngải , là loại ngải tà ác nhất . Nó được nuôi sống bằng máu vào mỗi đêm trăng tròn rằm tháng 7, sau 7 năm sẽ tiến hóa thành ma ngải , lúc này tao chỉ cần cho nó hút 7 oan hồn trong thân nến, khi ấy tao sẽ là chủ nhân của nó và không một ai có thể thoát khỏi cái chết .....ha .....ha
Thằng Tuấn nghĩ trong đầu , không biết nó có thật hay không , thời đại này vẫn còn tin có ma này , ma nọ . Nhưng ngải có thể vẫn có bởi nó rất thích đọc truyện lạ đó đây . Và trong ấy có nói về các loại ngải của người dân tộc .
Mụ mo già đứng dậy , bắt đầu nổi lửa . Ánh lửa vàng được đốt lên , làm cho thằng Tuấn càng nhìn rõ cảnh vật quanh đây hơn . Nó tuyệt vọng rơi nước mắt nhìn lên mấy bộ xương trên cao , nó nghĩ đến lát nữa mình cũng là một trong số ấy thì không khỏi sợ hãi .
Mụ già cầm con dao nhọn đi đến , cắt đoạn dây đang cố định chân thằng Tuấn ở hòn đá , bà lôi sềnh sệch thằng Tuấn đến bên bàn đá , Thằng Tuấn cơ thể yếu ớt vùng vẫy chống trả nhưng đều vô dụng nó kêu lên .
- Cứu ....Cứu ... có ai không cứu tôi với .i...i...i....
Mụ già cầm con dao lên , trên môi khẽ nhếch lên một nụ cười tàn độc . Mụ ngồi xuống, không một chút ghê tay, cắm phập con dao vào đùi thằng Tuấn , máu trào ra bắn tung toét trên mặt đất ,văng lên người mụ mo già.
Thằng Tuấn đau đớn kêu lên thất thanh , hai dòng nước mắt chảy ra . Tuấn vùng vẫy trong đau đớn , càng giãy thì con dao lại càng cắm sâu hơn , thằng Tuấn cảm nhận được con dao cắm xuyên qua từng thớ thịt, chạm tới cả khúc xương đùi.
Mụ mo để cho thằng Tuấn lăn lộn giãy giụa cho đến khi kiệt sức , nằm xụi lơ trên đất . Bà tiến lại dùng tay ghì thằng Tuấn lại , một tay cầm vào chuôi dao , lia một đường sắc ngọt, một miếng thịt bằng bàn tay cũng vì thế mà rơi ra , kèm theo máu và miếng vải quần . Thằng Tuấn hai măt trợn trừng ,đỏ ngầu vằn lên tia máu .
Mụ mo với tay lấy miếng thịt đỏ lòm lòm , lẫn cả lớp mỡ trắng ngắm nghía , mụ thè lưỡi liếm lên một cái cười lên xung sướng nói .
- Được , nhiều mỡ đấy khà ...khà .
Mụ ném miếng thịt còn nhẫy máu và váng mỡ vào chiếc nồi đang đặt trên bếp lửa , đoạn lại cầm con dao nhắm đùi bên này đâm xuống . Đúng lúc này tiếng kèn kẹt , xèn xẹt vang lên , tiếp sau đó là tiếng người vui mừng reo lên, kèm với đó là tiếng bước chân của nhiều người đang tiến vào .
Mới khi nãy đám người của chú Sinh sau khi lách theo vách đá ,quay trở lại chỗ lần trước thằng Nam và chú Sinh đến tìm thằng Tuấn mà không thấy . Lần này thằng Nam nghe theo lời chỉ dẫn của oan hồn mình gặp trong mơ ,soi đèn pin tìm kiếm . Sau một lúc tìm kiếm không thấy gì , mọi người đứng phía sau nhìn nó với gương mặt tỏ vẻ hồ nghi .
Thằng Nam càng tìm càng hoảng , nó chợt nghĩ có khi nào nó đã sai khi tin vào giấc mơ ấy . Nếu lần này vẫn không thấy thì không biết ăn nói sao , khi nửa đêm lại bắt mọi người đi vào đây .
Thằng Nam tìm một lúc không thấy , xoay người lại . Chú Sinh thở dài không có vẻ gì là trách cứ cả .
- Thôi đi về , chú sẽ tìm cách đi tìm cho bằng được nó , chắc mày lo cho nó quá nên mơ vậy thôi . Làm gì có chuyện có cơ quan mở ra hang đá ,mày bị ảnh hưởng của phim ảnh thôi đấy mà .
Thằng Nam nước mắt lưng tròng , đôi tay run run không nói thành lời . Chú Sinh cùng mọi người quay bước rời đi . Thằng Nam nhìn lại tường đá lần nữa , trong lòng uất ức . Chợt nó nhìn thấy một đám rêu xanh tốt , loáng thoáng bên trong có một viên đá to bằng bàn tay, nằm riêng lẻ, không cùng khối với tảng đá to ấy . Thằng Nam vội vồ lấy nhìn ngắm , nó dùng hết sức ấn vào , Tiếng đá di chuyển khô khốc dần vang lên . làm cho cả đám người chú Sinh chú ý .
Tảng đá to trước mắt dần di chuyển lăn vào trong , cửa hang dần lộ ra làm cho đám người kinh ngạc , không ngờ rằng trong bản , mà không trên đất nước mình thật sự có hang động và cơ quan mở cửa như trong phim tàu .
Không nghĩ nhiều , đám người lao vào bên trong , thằng Nam vui mừng reo lên .
- Đấy cháu nói có hang động mà ...Hu ...Hu ...hu
Mụ mo già ở bên trong, nghe tiếng động này, gương mặt biến sắc. Mụ đã ngụy trang viên đá để che mắt tới vậy, mà vẫn có kẻ tìm ra được.
Mụ biết người đến không phải một , mà là nhiều . Mụ biết mình không có cách nào phản kháng , nên mụ nhanh chóng trèo lên mấy tảng đá xếp chồng lên nhau ở góc tối trong hang , vén đám cỏ dại . Nơi ấy có một khe đá nhỏ , chỉ vừa một người chui qua . Mụ nhanh chóng thu người trèo lên xuyên qua đám dây leo mà bò đi mất .
Mọi người lách qua khe đá , thấy thằng Tuấn đang yếu ớt nằm gần đống lửa , trên mình máu me be bét . Thằng Nam vội lao đến , ôm lấy thằng Tuấn , nước mắt chảy thề lề trên mặt . Thằng Tuấn thấy mọi người đến thì yếu ớt nở nụ cười nó thều thào nói .
- Mụ già , mụ ấy trèo lên kia ....
Ba anh bộ đội biên phòng nghe thế vội trèo lên đuổi theo. Chú Sinh nhanh chóng cõng thằng Tuấn đi về phía những ngôi nhà của người dân tộc bên kia xin giúp đỡ , vì nó đang mất máu quá nhiều . Trong bản có già làng có các loại thuốc lá giúp cầm máu cho thằng Tuấn, rồi nhanh chóng cùng với mấy thanh niên đưa thằng Tuấn về bên ngoài nhập viện.
Một tuần sau , thằng Nam đang ngồi bóc cam cho thằng Tuấn ăn . Sau khi được chuyển về Hà Nội thằng Tuấn được phẫu thật cấy ghép thịt , cũng may lúc ấy mụ mo cắt không chúng các dây chằng nên sau này Thằng Tuấn vẫn có thể đi lại được bình thường .Thằng Tuấn hỏi .
- Có bắt được mụ mo không mày ?
Nam liếc mắt nhìn thằng bạn, rồi nói .
- Có mấy chú biên phòng bắt được ngay trong đêm ấy, Mụ đang bị giam để điều tra á. Thấy chú Sinh bảo mụ này giết hơn mười người rồi , mụ làm theo trong sách để luyện ngải hay cái gì ấy . Mụ này á tội tử hình là cái chắc.
Trở lại cái đêm hôm vây bắt mụ mo già. Vì đã thông thạo đường đi lối lại, vậy nên mụ mo lẩn trốn rất nhanh, bên trong hang động tối tăm ẩm ướt, nhiều lối đi quanh co, khúc khuỷu, khiến cho các anh biên phòng một phen chật vật. Chính vì điều này, nên họ không tách ra đi riêng lẻ, mà đứng quay lưng vào với nhau, soi đèn pin rọi tứ phía, từng bước tiến về phía trước.
Nhờ sự phối hợp ăn ý, chẳng mấy chốc, họ đã thấy mụ mo già đang ẩn nấp sau đám rễ cây đâm xuyên vách đá.
Hang động này vốn chỉ có một lối ra vào duy nhất. Mụ mo già bị dồn đến chân tường, lại không thể chống chọi cùng lúc với ba người đàn ông khỏe mạnh. Mụ cầm con dao trên tay, liều mạng xông tới, hòng mở đường máu thoát thân.
“Đoàng” một tiếng, họng súng trong tay một anh biên phòng bốc khói nghi ngút, mụ mo già bị trúng đạn, nơi bắp đùi, máu bắt đầu rỉ ra, loang lổ thấm đẫm chiếc quần. Mụ bổ nhào ra, nằm sõng soài dưới đất.
Các anh biên phòng nhanh chóng lao tới, tra tay mụ vào còng rồi khiêng trở ra bên ngoài. Sự việc chỉ xảy ra chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ.
Giả như mụ mo này thực sự có bùa phép, ắt hẳn mụ đã sai khiến được âm binh, quỷ thần lên để hỗ trợ. Chứ không đến mức phải chịu kết cục chóng vánh như vậy. Chung quy, là do mụ quá ảo tưởng về những điều được ghi trong cuốn sách bùa ngải.
Sau khi đưa mụ mo về đồn thì ngay trong sáng sớm ngày hôm sau, những bộ hài cốt, thi hài của những nạn nhân xấu số đã bị mụ mo già kia hại chết đã được mang đi an táng đàng hoàng. Cái hang động cũng lập tức bị gài bom, phá sập, để ngăn ngừa tai họa về sau, tránh không cho bất kì kẻ nào lợi dụng để làm điều xấu.
Nằm trên giường bệnh, nghe thằng Nam kể sơ qua một lượt. Mà thực tế, những gì thằng Nam được biết cũng chỉ có vậy. Thằng Tuấn thắc mắc:
- Mà sao mụ ấy giết nhiều người trong bản thế mà không bị phát hiện nhờ ?
Thằng Nam lắc đầu đáp:
- Mụ không giết người trong bản của mụ ấy đâu . Mụ đi mấy bản xung quanh ý , dân bản hay đi vào rừng , lên nương làm việc , nhiều khi bị thú dữ tấn công , ăn thịt chết mất xác . Với lại người dân tộc nhận thức còn kém ,thấy mất tích tìm không được thì cho là thú dữ ăn thịt nên không báo với chính quyền đấy .
Hai thằng cùng thở dài rồi bắt đầu chuyển sang chủ đề mới. Đây có lẽ là mùa hè đáng nhớ và kinh hoàng nhất của hai đứa nó. Một chuyến đi, mà thằng Tuấn suýt chút nữa đã phải đánh đổi bằng cả tính mạng của mình, chỉ vì sự mù quáng, ảo tưởng của mụ mo già