Trùng tang
Chap 7
.....
Những giấc mơ lại tiếp tục,
.....
Giấc mơ kéo đến rất nhanh, chỉ ngay sau khi em nhắm mắt ngủ thiếp đi thì em lại thấy có những hình ảnh hiện lên trước mắt. Em đã cố thức thật lâu theo lời ông Hưng nhưng đến 12 giờ gì đó là không thể tỉnh táo được nữa. Lần này thì em thấy mình ngồi ở trên giường nhìn qua khe cửa ra bên ngoài, không thấy mẹ và 2 anh của mình đâu nhưng bố và đám binh lính thì em thấy rõ. Mọi thứ nó như một đoạn phim chạy trong đầu em ấy....Bố em lần này bị chúng nó còng tay lại khiến em sợ lắm. Tay bố đeo cái cùm gỗ có 2 lỗ xỏ qua, chân bố cũng bị cùm bằng sợi xích khiến cho em cảm thấy lo lắng và tức nghẹn... em đang định cất tiếng gọi
“B..b!!”
Thế nhưng em im lặng... những lời ông Hưng dặn ngay lập tức vang lên trong đầu em. Em cố gắng giữ cho mình thật bình tĩnh thì thấy bọn chúng đứng ở bên ngoài ngó ngó nghiêng nghiêng. Một kẻ thúc vào vai bố em một phát rất đau, bố em cúi mặt lầm lì rồi tự dưng ánh mắt bố nhìn lên khe cửa nơi con mắt của em đang lấp láy.. em thấy khuôn mặt bố mà cổ họng nghẹn ứ
“B.. b.. b...”
Bố em cúi xuống... có lẽ bố đã nhìn thấy em tuy nhiên thì ông đang cố gắng để lảng tránh đi. Lũ binh lính kia thấy nhà ngang đóng cửa chúng nó bắt đầu đẩy bố đi vòng quanh. Tiếng xích sắt và tiếng thở nghe như tiếng gió rít của bọn chúng, kèm theo tiếng rên rỉ của bố khiến em rợn hết cả người 2 tay bấu chặt vào song cửa sổ khóc nấc lên một mình...
“Huhuhu ...Bố.!!”
Em không chịu được nữa cất tiếng trong suy nghĩ... tiếng xích sắt lập tức lặng im rồi trong khoảnh khắc một con mắt đen xì từ bên ngoài kê áp vào cái khe tròng trọc nhìn em... em giật mình la lên thất thanh
“Á á á á á á á á á..!!”
.....
Bầu trời bừng sáng... em gọi bố ầm ĩ lên , hai tay đưa ra quờ qua gj và bên cạnh là mẹ và hai anh trai đang nhìn em lo lắng.... mọi thứ biến mất, bóng đêm biến mất, và cả đôi mắt đen xì sâu thẳm kia nó cũng biến mất theo... vậy là em đã không thể làm theo lời ông Hưng. Thế nhưng thật may chưa có chuyện gì xảy ra cả. Đúng lúc đôi mắt kia nhìn em thì em đã thức dậy rồi cứ thế mà hoảng loạn gọi bố co ro cúm rúm tự vòng tay ra ôm lấy người mình
“Mẹ ơi.. bố.. bố bị chúng nó còng tay rồi..!.!”
Mẹ biết rằng em lại mơ thấy bố về. Tuy nhiên cũng may có lẽ mà lá bùa của ông Hưng cho đã phát huy tác dụng, đã che dấu được mẹ con em nhưng những suy nghĩ, tiếng gọi của em thì không... đã tự nhủ là sẽ không xúc động, không gọi bố nhưng trong mơ thì đâu thể kiểm soát được đâu... đêm đó là đêm thứ nhất sau khi dán bùa mọi thứ tạm an toàn chưa xảy ra biến cố.. thế nhưng đến đêm thứ 2 thì khác, bố em không những bị chúng cùm xích mà hình như mỗi ngày mức độ hành hạ lại tăng thêm một bậc....
Đêm hôm đó em đi ngủ từ 9 giờ. Bởi vì tin tưởng lá bùa của ông Hưng, kèm theo em thức cả buổi trưa cho nên giấc ngủ nó tìm tới em nhanh lắm. Chắc các bác nghĩ sao mà em hay buồn ngủ thế. Chính em cũng không thể hiểu được vì sao, từ khi mơ thấy bố mình lần đầu tiên thì trong người em lúc nào cũng mệt mỏi và buồn ngủ tới như vậy.... Lần này thì em thấy bố khuôn mặt tiều tuỵ đi nhiều rồi, bố đứng ở trước cửa nhà ngang bị chúng nó dùng gậy đánh thẳng vào lưng, vào chân.. bố quỵ xuống vì đau còn em cứ bám ở sau chấn song nhìn bố bị chúng nó đánh chỉ muốn lao ra cứu bố... em nghe thấy một kẻ chỉ tay về phía cửa sổ nơi em đang nhìn ra nói
“@)@)&@))&)&&”
Lại là cái âm ngữ quái dị này... bố em lắc đầu không ngẩng lên thì bị kẻ đó vung cái gậy vụt thẳng vào vai la hét đến thảm thương
“ a a a a a a a a a a..!!”
Bấy giờ thì em đã không thể chịu được nữa em cắn răng đến bật máu ở môi.. em chạy lao ra mở toang cửa.. em gọi “bố ơi..!! Bố ơi!!” Thì 4 ánh mắt kia nhìn em như chỉ chực ăn tươi nuốt sống. Một kẻ cười lên chỉ tay vào mặt em nói
“$