Chương 1
"Ngươi Trở Về Đi. Chúng Ta Sẽ Gặp Nhau Sớm Thôi...hahaha.."
Một người đàn ông trên tay cầm thanh kiếm phát ra màu xanh lam, đứng trước hàng vạn người hét lớn :
"Rút Lui.."
Đoàn người kéo nhau thành đoàn đi, trên một con đường sâu thâm thẩm...
(------)
Tại một ngôi nhà cũ kỹ, một Lão già ngoài bốn mươi ở trần, mặc mỗi cái quần đùi, trên đó còn in hẳn cái hình M, U. Lão người ốm nhông ốm teo, mà còn xăm nguyên con rồng ngay sau lưng, vắt chéo chân lên cái ghế nhựa, ngồi nhìn vô màn hình điện thoại đang chiếu hình hai con gà đang đá với, nhau, một con đỏ, một con trắng. Bất ngờ con gà trắng bỏ chạy ,lão vỗ đùi đen đét :
"Hay lắm hay lắm."
Đột nhiên cái điện thoại nó sụp màn hình tối thui, lão trợn mắt hét lớn :
" Văn ơi, văn ơi, cái điện thoại làm sao nó đen thui rồi này."
Một thằng thanh niên đang loay hoay dưới bếp, lớn tiếng đáp :
"Dạ thầy con lên liền."
Nó ném cây dao xắt thịt sang một bên chạy nhanh lên trên chỗ lão già, đoạn hỏi :
- có chuyện gì đó thầy.
Lão già đưa cái điện thoại cho nó :
- tự nhiên tao đang coi đá gà nó tắt mất mẹ dồi.
Thằng đệ tử chề cái điện thoại ra trước mặt lão già :
- thầy coi làm sao nó hết pin luôn rồi này.
-ô hay cái thằng này, nó hết pin làm sao tao biết, nhanh đi sạc cho tao xíu còn coi con gà chiến nữa.
-rồi rồi để con đi sạc, mà qua thầy nhá, thầy đặt bay mất 500 ngàn của con rồi.
-để đó thầy tính với mày, sạc nhanh đê."
Thằng Văn vội cầm cái điện thoại sạc, xong nó nhìn lên lão thầy đang cầm điếu thuốc hút, thả ra khói mù mịt, nó lắc đầu tặc lưỡi :
-Người đã ốm nhôm ốm teo mà còn hút dâm ba cái thứ độc hại.
Nó xoay người đi xuống bếp nấu đồ ăn. Lão già ngồi hút hết điếu thuốc, xoay người bước tới bên cái ghế "Bố" nằm xuống nhắm mắt. Nằm được dâm ba phút thì ngoài trước có tiếng gọi dồn dập :
"Thầy Lăng ơi thầy ơi."
"Ớ ớ ai đấy."
Lão già với tay lấy cái áo thun ba lỗ mặc vô bước ra, mở cánh cửa gỗ ra, thì đã thấy một người phụ nữ đội cái nón lá, trên trán thì lấm tấm mồ hôi. Bà ta vừa nhìn thấy thầy Lăng cầm lấy tay mếu máo khóc :
"Huhu.. Thầy ơi thằng cu nhà con nó nó, đi đâu từ tối qua đến giờ rồi thầy...nhà con tìm hết làng hết xóm mà chẳng thấy nó đâu, thầy giúp nhà con với."
"Rồi rồi để tao qua bển xem thế nào."
Lão định bước theo người phụ nữ, đi được vài bước chợt nhớ đang mặc đồ khác gì thằng dở hơi. Lão xoay người chạy vô trong nhà thay quần dài, với cái áo evisu của thằng Văn mới mua hôm qua. Vừa bước ra thấy thằng đệ tử đang nấu cơm lão nói lớn :
-Trong nhà Văn nhớ, tao qua bên làng bên có tí chuyện.
-Dạ thầy đi mạnh giỏi, đừng để con qua rước xác thầy về.
-Ô hay cái thằng kia, mày đang chù thầy mày đó hả.
Bên ngoài giọng người đàn bà lại gọi vọng vào. Thầy Lăng thấy chuyện gặp không đôi co với thằng đệ tử nữa, nhanh chân ra ngoài, cùng người phụ nữ đi về hướng làng Đa Hạ,trên đường đi Bà Say mếu máo khóc, kể lại sự việc xảy ra từ hôm qua đến trưa nay...
-hôm qua thằng cu nhà con nó đi chơi với đám bạn, mà đến tối nó chưa về nữa, xong rồi gia đình con chòm xóm tìm cả đêm cũng không thấy một chút về nó, rồi trưởng thôn mới kêu con qua nhờ thầy giúp,thầy tìm nó giúp nhà con với.. Huhu..
- rồi rồi để tao qua bên đó xem sao.
Hai người đi độ khoảng 10 phút cũng đã đến làng Đa Hạ, phía trước có độ khoản 6 người toàn bộ là người nhà Bà Say, vội chạy tới bên thầy Lăng, mặt ai nấy đều bí xị, Ông Luân chồng bà Say đôi mắt đỏ hoe cầm cánh tay thầy :
"Thầy tìm giúp, cháu nhà con với."
-về nhà đi rồi tính tiếp.
Đoàn người kéo nhau đi về nhà, trên đường đi đôi mắt thầy lập lòe ánh sáng nhìn sang hai bên đường, trong đôi mắt thầy bấy giờ thấy chỉ có thấp thoáng luồng khí đen nhàng nhạt, thầm nghĩ trong bụng " Chiến này tao bắt quýnh chúng mày ra bã" rồi thầy tiếp đi cùng đoàn người về nhà. Về tới nhà ai làm việc nấy, chỉ có vợ chồng Ông Luân ngồi tính truyện với Thầy Lăng, ông Luân rót trà ra ly mời đoạn nói :
"Thầy giúp nhà con với.
-từ từ để tao tính.
Thầy nhấc ly trà lên uống một hớp, đoạn lão nhìn sang ông Luân :
"Giờ như thế này, chú chạy đi mua cho tôi một con gà quay, với giấy tiền vàng mã, mua cho tôi hai chai sting nữa nhá."
Hai vợ chồng nghe dạ vâng một tiếng, lật đật đứng lên, chạy ra ngoài vác con wave tàn cũ, nổ máy bành bạch đi mua những gì Thầy Lăng đã căn dặn.. Hai vợ chồng Ông Luân đi được dăm mười phút, thì từ trong nhà một ông già, độ khoản 5 mươi bước ra. Ngồi xuống cạnh thầy Lăng, vỗ vỗ vai :
"Tôi tự giới thiệu tôi tên, Tư người ta thường gọi tôi là Tư Báo, nay mới có duyên được gặp thầy, mà thầy cho tôi hỏi con ma như thế nào.
Thầy Lăng cười khẩy một cái :
- ông muốn biết hông, tối nay đi với tôi.
-ok thầy lun nhớ.
-mà khoan giờ ông chạy ra đầu cổng làng, rước thằng đệ tử tôi vô đây giúp tôi cái nhá..."
-rồi thầy cứ để con.
Tư báo đứng lên, đội cái nón lá đi bộ về hướng đầu làng, đi được mười phút thì thấy một thằng thanh niên đang khoác trên vai cái giỏ xách, trông như mấy thằng đi đá mới về. Lão tư bước đến lên tiếng :
-ê ê mày có phải để tử thầy Lăng không.
-ô sao chú biết.
Lão Tư bước lại khoác vai thằng thanh niên :
"Nay nhá, tao với mày cùng chí hướng rồi.
-là sao vậy chú.
Tần Văn chưa hiểu gì mặt còn ngơ ngác, Tư báo nói tiếp :
-hê hê... Tối nay tao với mày bắt ma.
"Ma đâu..ma..đâu.
Đôi mắt nó láo lia xung quanh, lão Tư vỗ vai nó nói:
"Tối mới có, giờ ma gì đâu ra.
- chú làm con hết hồn, tưởng ma đâu giữa ban ngày..
"Hê..hê.. Thôi đi về, lão thầy mày đang chờ kìa.
-ừ mình đi chú.
Một già một trẻ giữa cái nắng ôi ả, mà đi như không có chuyện gì, đoạn đến cái gốc cây bàn gần nhà Ông Luân, thì thấy đám trẻ tụm ba tụm bảy chơi cái gì đó, lão Tư thấy lạ rủ rê thằng Văn lại đó, lão tới bên đám trẻ thì lớn tiếng :
"Chúng mày chơi cái gì đấy.
Một thằng nhỏ, với cái đầu ba giá, quay ra đáp :
"Dạ con đang chơi, đập que diêm ấy chú.
- chúng mày né ra cho chú chơi thử xem nào, lúc trước tao chơi cái trò này là hơi bị ghê đấy.
Tụi nhỏ nghe lão nói như thế, thì nè sang một bên, thằng cu lúc nãy đưa cho lão cái căm xe, được chúng nó bẻ công như cái cây cung, lão cầm lấy ngồi xuống, thò tay lấy mấy que diêm, nặn cái sáp của que diêm ra ,nhét vô cái đầu căm. Giơ cao lên gõ xuống, nổ bốc một tiếng. Lão cười lên thích thú :
"Hê..hê.. Này vuii nè.
Tần Văn thấy như thế, nó cũng thò tay lấy cái căm xe từ một đứa bé khác,ngồi xuống cạnh lão Tư, nó làm y như lão, gõ đánh cốc một cái. Nó cười lên khành khạch :
- hê..hê.. Đó giờ con mới thấy đó chú..
-dị là mày dở rồi.
Hai người cầm gõ năm sáu cái nữa mới chịu nghỉ, tụi nhỏ nhìn hai người khác gì đứa con nít đâu. Tư báo đứng dậy, đưa cái cây căm cho thằng nhỏ :
"Chúng mày ở đây, một chút chú chạy ra đây chơi chung nữa nhá.
Lão quay sang, tát cái bốp vô đầu Tần Văn vẫn còn mãi mê chơi:
"Đi về lão thầy mày đang chờ kìa.
Tần Văn hậm hực đứng lên trả cái cây căm xe cho mấy đứa nhỏ, rồi bước theo lão Tư. Tụi nhỏ nãy giờ chưa chơi được gì mới mua ba hộp diêm, đem ra thì bị lão Tư với Tần Văn chơi hơn một nửa. Thằng nhỏ lúc nãy cho Lão Tư mượn cái căm xe lên tiếng :
"Thôi thôi chúng mày ơi, chạy đi chỗ khác để xíu lão ra chơi hết nữa đó..
Chúng nó vội vàng thu dọn đống đồ, chạy đi chỗ khác, vô tình một thằng nhỏ đang giữ hộp diêm cuối cùng rớt vào trong kẹt lá, chúng nó vội vàng chạy đi tìm chỗ khác chơi. Lão Tư và Tần Văn cũng đã về đến nhà Ông Luân, hai người bước vô trong thì đã thấy cả nhà đang ngồi xung quanh măm cơm, Thầy Lăng vừa thấy thằng đệ tử thì lớn tiếng gọi :
"Văn qua đây, qua đây.
Nó bước lại gần Thầy, kéo một cái ghế gần đó ngồi xuống. Lão Tư thấy cơm thơm lừng thì cũng kéo ghế ngồi xuống, đưa tay bới chén cơm ăn như hổ đói. Hai thầy trò Lăng và Văn cũng không khác mấy với lão tư, mâm cơm đủ đồ ăn, sau mười lâm phút đã chẳng còn gì, đến cái nồi cơm to đùng dành cho bảy người nhà ông Luân bữa nay thấy cả đích nồi. Ăn xong ba người bước ra cái bàn trà trước nhà, ngồi xuống nhâm nhi tách trà. Thằng Văn lôi ra cái điện thoại đưa cho Thầy Lăng :
-đây lúc nãy sạc được có tí, thầy báo con là còn chạy qua ngay đấy.
Thầy Lăng cầm cái điện thoại, bấm lên Google chọn cái mục micro, nói lớn vô trong :
"Đá gà thomo.
Trên điện thoại, hiện ra một hàng mục đá gà qua wed đen, lão mò mò chọn đại một cái, liền hiện lên trận đá gà giữa, A Beo và A Su, lão tràng trề sự thất vọng :
"Lỡ mất trận đá gà hay rồi, chiến kê ơi là chiến kê.
Cả nhà Ông Luân nhìn ra chỗ ba người, nhìn lão thầy chẳng khác gì mấy thằng cờ bạc. Ông Luân lầm bầm trong miệng :
- hông biết rước thầy hay, mời thằng nghiện đá gà nữa.
Ông lắc đầu đi ra sau nhà cho vịt ăn ,chờ đến tối coi lão làm nên cái trò chống gì. Lão Tư nhớ đến chuyện chơi que diêm lúc nãy, lão khều vai thằng Văn :
- mày đi chơi cái lúc nãy hông.
Nghe đến đi chơi này kia, đôi mắt nó sáng bừng cả lên gật đầu. Lão Tư cười cười, đánh mắt sang con Dream cũ, bị hư vứt sang xó nhà. Chạy vô trong nhà lấy ra cây kìm, bước tới cái chiếc xe, lão thò cây kìm cắt phập phập hai tiếng, một cái cây pháo nhỏ từ diêm sắp ra đời. Lão tiện tay cắt cho thằng Văn thêm một cây nữa, xong rồi lão và nó đem ra đập cho nó cong thành một cây pháo nhỏ. Lão cầm khúc căm xe chạy ra chỗ lúc nãy tụi nhỏ chơi, ra tới thì chẳng còn thấy đưa nào :
"Ô hay cái bọn nhỏ ở đây đâu rồi nhờ.
Lão bước tới chỗ cục đá, mà lúc nãy còn đập diêm, nhìn xung quanh chẳng thấy còn que diêm nào, định bụng quay về, thì xoay qua thấy thằng Văn đang cầm nguyên hộp diêm mới chát :
"Hê..hê... Chiến này có thứ chơi.
Lão bước tới giựt hộp diêm từ tay thằng Văn, đem tới bên cục đá lớn, rồi thế một già một trẻ chia ra mỗi người một nửa chơi. Tư báo cầm cả chục que diêm, lấy ra lão tống thẳng vô cái lỗ căm xe, xong rồi lão đảo mắt nhìn xung quanh, thấy một cục đá nhỏ cỡ đầu ngón tay, lão nhòe miệng cười, bước tới giơ cao cái cây đang chứa đầy que diêm, đập đánh cóc một tiếng, một tiếng nổ nhỏ vang rộng ra, cục đá nhỏ, bay cao lên cả mét, xoay đến tít một vòng rồi bay thẳng đến bộ hạ Tư báo. Lão đau đớn ôm bộ hạ rên lên ư ử :
"Ui..da..đau quá đi, chết tao rồi, đưa đưa tao đi Viện đi, ui đau quá.
Thằng Văn nhìn lão cười lên khành khạch, thấy mình nhét đủ ,nó thấy cục đá nhỏ bên cạnh, gõ đánh cóc một tiếng, một tiếng nó vang ra, viên đá nhỏ lại bay cao lên, rồi đáp thẳng xuống cánh tay đang ôm bộ hạ của lão Tư báo thêm một cái :
"Aaaaa..
Một tiếng la đau đớn, thấy vậy Tần Văn vội vàng bước tới đỡ lão dậy, dìu lão từng bước đi về nhà Ông Luân, đứng trước trước cổng lớn tiếng gọi :
"Thầy ơi, cứu cứu người thầy ơi, có người sắp về tây thiên thỉnh kinh rồi.
Nghe vậy lão Tư cố nhịn đau, tát cái bốp lên đầu nó :
"Mày nói ai thế, cứu tao lẹ đi tao đau lắm rồi, ây da.
Thầy Lăng nghe tiếng thằng đệ tử hô hoán, vội chạy ra cùng nó dìu lão Tư vô trong giường nằm, quay sang nhìn thằng đệ tử đoạn hỏi :
"Có chuyện gì thế Văn.
-lúc nãy con với lão, chơi đập que diêm, lão đập làm sao nguyên cục đá bay thắng vô trái dứn luôn.
Thầy Lăng biết mọi chuyện, ngồi xuống cạnh lão, vạch quần lão ra, rồi dùng một tay đè lên bụng lão, kèo từ từ xuống dưới. Thầy làm đi làm lần bốn năm lần thì Tư báo mới bớt la lối, chỉ còn tiếng rên khe khẽ :
" y da đau quá, đau quá đi, đau quá.
Thầy Lăng liền tát vô mặt lão đánh bóp một tiếng :
"Chơi ngu còn la hả, bốn năm chục tuổi làm như đứa con nít, đi chơi que diêm.
Thầy Lăng đứng dậy kéo tay thằng đệ tử ra ngoài, để lại vợ lão chăm sóc. Hai thầy trò ngồi xuống cái bàn trà, trong phòng truyền đến tiếng trách móc :
"Chồng với chả con, suốt ngày chỉ được cái chơi ngu là giỏi, chả được cái tích sự gì, giờ con sâu nó thụt mất rồi sao sài, bởi người ta đặt cho lão cái tên Tư Báo hợp quá trời còn gì.
Trong phòng truyền ra tiếng la đầy thất thanh của lão :
"Nhẹ tay thôi, đau lắm, nhẹ tay thôi.
Hai thầy trò nghe thì tủm tỉm cười...
các truyện có mật khẩu làm thế nào để lấy mật khẩu nhỉ
hay
hay
Hay
hay
hay
Hay
hay
1
hài
hay
tếu gì đâu
vui nhộn
hay
um