Chương 2
Hai thấy trò ngồi coi với nhau vài trận đá gà, trời cũng đổ về chiều, người đi làm kéo nhau đi về nhà lo cơm nước cho con cái. Lão Tư sau cơn đau đớn do cục đá gây ra, đang đau đớn nhưng vẫn cố ra ngồi cạnh hai thầy trò nhà Lăng, miệng không ngừng rên rỉ :
- đau quá..đau quá..đau chết tôi đi thôi..đau quá.
Thầy Lăng đang coi trận gà cuối cùng đang còn gây cấn, thì nghe tiếng lãi nhãi của Tư Báo liền gắt :
"Ông có thôi đi hông, đau thì chịu ai biểu chơi ngu, ông im ngay cho tôi coi đá gà.
Lão Tư nghe thầy Lăng nạt thì im bặt, lão nhích cái ghế sát qua hai thầy trò, lão thò đầu nhìn vô cái điện thoại đang chiếu trận đá hai con gà, hai con cùng một màu, chỉ khác là một con băng chân màu đỏ, còn con còn lại băng màu xanh, thằng thả gà bắt đầu buông ra, hai con gà nhàu vô bạch một phát, con băng chân đỏ liền ngã xuống hộc máu dãy đành đạch. Thầy Lăng không thể tin vào mắt ,khi con gà mà lão dùng số tiền mình thắng từ sớm đến giờ, cược một phát vào hết. Mà bây giờ chỉ trong vòng 5 giây ngắn ngủi đã bay đi hết , lão đập tay lên bàn nghiến răng nghiến lợi :
"Mẹ nó con gà gì đâu dở thế không biết. Rít...
Lão rít lên tràn đầy sự nuối tiếc, lão đánh mắt sang thẳng đệ tử :
"Đi bắt ma, chiến này ma cỏ gì tao đánh ráo hết.
Lão đứng lên hướng vào trong nhà gọi vợ chồng Ông Luân đi theo :
"Hai vợ chồng đi theo nhớ đem theo con gà, để ra ngoài cúng còn bỏ bụng.
Hai vợ chồng ông Luân dạ vâng một tiếng, chạy vào trong bưng con gà đi theo bước chân thầy Lăng. Lão Tư bấu víu bờ vai thằng Văn :
"Mày cho chú theo với, chú mày muốn biết mặt con ma ra làm sao. Mày cho chú theo với.
"Thôi chú theo báo chứ làm được gì.
"Thôi mà mai mốt chú dẫn mày đi chơi những trò nhân gian tiếp.. Hê..hê..
-chú nói rồi nhá, giờ con dìu đi mà chú nhá xíu mà thấy thầy con đánh ma dữ dội thì đừng lên tiếng, mới thua gà lão cọc tính lắm.
Nó dìu lão đi theo hướng thầy Lăng. Không phải đơn giản mà nó nói như thế, đôi lần nó đi theo lão bắt ma cho chủ nhà, hỡi mà buổi sáng thua gà, buổi tối lão trút giận lên người con ma, mặc kệ cho chủ nhà cầu xin đó là người thân. xuýt có lần còn quýnh luôn cả chủ nhà.nên giờ nó mới dặn dò lão Tư Báo.
Năm người đi ra ngoài đường làng, tới bên bụi tre lớn, còn có cây to bằng bắp đùi người lớn. Bụi tre có từ năm nào người làng cũng chả biết rõ, chỉ biết là từ khi mình xin ra bụi tre nằm đó. người cao tuổi trong làng nói rằng bụi tre có ma quỷ ngự,nên chẳng ai dám quậy phá mà chặt lấy tre. Sau này người ta bắt đầu xây dựng ngôi miếu tại đó, người ta đặt tên là "Miếu Tre" .
Thầy Lăng cầm chai sting tuôn một hơi cạn chai, ném mạnh sang một bên, chậm rãi tới bên ngôi Miếu Tre, lão rút ra một que nhan bẻ đôi ra, ném một khúc xuống đất dậm chân lên, còn nữa khúc còn lại thắp lên cắm vô ly hương. Hai vợ chồng Ông Luân chẳng hiểu thầy đang làm cái gì, thầy Lăng thắp nhang xong ngồi xuống xếp bằng, kêu hai vợ chồng ông Luân bưng cái đĩa gà quay đặt xuống, xong lão kêu bốn người ngồi xung quanh con gà. Bên ngoài người làng nhìn như cái đám khùng tự nhiên ra đó ngồi. Thầy Lăng thò tay xé cái đùi gà, rồi bỏ lên miệng nhai nhồm nhoàm, hai vợ chồng ông Luân lóa mắt nhìn lão, cứ nghĩ ra đây làm việc gì đó cao siêu ai ngờ ra đây ăn gà quay. Ông Luân bực lắm rồi nhưng cũng gán nuốt cục tức xuống, chờ xem lão làm gì tiếp theo. Tần Văn với Lão Tư cũng ngậm lấy con gà cắn lấy cắn để, khoản mười phút sau đĩa gà quay chỉ còn vài cái xương trơ trọi. Lão Tư xoa xoa bụng cười khành khạch :
"Ngon nhể..hê..hê.
Lúc này Ông Luân không còn chịu được nữa rồi, ông đứng dậy chỉ ngón tay vô mặt Thầy Lăng, nghiện răng nghiến lợi :
"Sớm giờ tôi nhịn ông đủ lắm rồi, con tôi thì chưa biết sống chết, còn ông thì ăn uống các kiểu, nằm phơi thây ra.
Nói rồi Ông hậm hực bỏ đi về, Bà Say vội dập đầu xin lỗi thầy, rồi chạy theo chồng mình khuyên ngăn. Tư Báo nhìn hai vợ chồng ông Luân nói với theo :
"Ô hay hai đứa mày bỏ đi về luôn đó hả.hai cái đứa này.
"Thôi kệ họ đi về sớm cũng khỏe cho mình.
Thầy Lăng ngã lưng nằm xuống đất, ngẩng mặt nhìn lên bầu trời đang sụp tối. Tư báo nhìn sang thằng Văn hạ giọng :
"Đó giờ thầy mày luôn như thế sao.
Văn khẽ gật đầu không nói gì thêm, cởi cái túi vải ra bỏ xuống đất. Ngã lưng nằm xuống theo thầy mình, còn lão Tư vẫn còn ngơ ngác :
"Ơ hay tự nhiên nằm hết thế này nhỉ.
Lão cũng ngã lưng xuống nằm theo, từ dưới bộ hạ lại chuyền đến cảm giác đau đớn, lão bụp lại rên rỉ lên từng hồi :
"Ui đau qua, ui đau quá.
Lão cứ nằm đó không ngừng rên rỉ, khi người dân dần bớt đi qua lại. Thầy Lăng ngồi dậy cầm lấy cái túi đồ nghề :
"Thôi bắt đầu vào việc thôi.
Hai người nghe thì lồm cồm ngồi dậy, thằng Văn liếc mắt sang khuôn mặt lão Tư. Lúc nãy mặt lão không khác mặt khỉ mới, nó với thầy nhìn thấy thì cũng phì cười. Thầy Lăng đứng dậy đưa cho Tư báo một cái hủ chứa một thứ gì trong khiết :
"Ông bôi cái nước này lên mắt đi một hồi là thấy ma.
Tư Báo nghe thì hào hứng, quên luôn cơn đau mở cái nắp ra, bôi cái thứ nước đó lên mắt mình, thấy xong lão trả cái hủ lại cho thầy Lăng. Thầy cất lại trong túi xoay người bước tới bên cái miếu, lão lôi từ trong vải ra hai lá bùa vàng ,dán hai bên cửa miếu, xong rồi bước tới bên cây tre , dùng tay rõ lên từng tiếng " cốc cốc cốc cốc" phía bụi tre không ngừng lây động, gió cũng theo đó thổi vù vù. Tư báo đứng bên ngoài đôi chân không ngừng run rẩy. Khi trong mắt lão bấy giờ xuất hiện hai bóng người trong bụi tre, đó là một cô gái với mái tóc thả dài, cặp mắt toàn lòng đen, trên trán còn không ngừng chảy máu. Phía dưới chân cô gái là một cậu bé đang trông tư thế quỳ, hai tay buông thõng đôi mắt nhắm nghiền. Thầy Lăng hét lớn một tiếng :
"Mở đường.
Cơ thể thầy như một con rắn cứ lách nhẹ qua từng khe tre hẹp mà tới bên cô gái. Hồn ma cô gái không ngờ lão già này có thể tới bên mình một cách nhanh như thế. Đoạn thầy múa lên một vòng tròn, một vòng tròn màu vàng xuất hiện. Lão nhanh tay trồng sợi dây màu vàng vô cổ con ma nữ, rồi kéo nhẹ một cái, sợi dây liền thu lại thắt chặt cổ con ma. Thầy Lăng vội túm cổ áo thằng bé, lôi đi nhanh ra ngoài, bằng một cánh thần kỳ nào đó, cơ thể thầy Lăng xuất hiện ánh vàng nhạt, cho tới khi ra tới bên ngoài mới biến mất. Tần Văn lao tới hỏi han :
"Thầy có sao không ạ.
" không thầy không sao, chỉ là mấy con ma cỏn con á mà..hê..hê..
Đưa cánh tay đang túm cổ áo thằng bé đang ngất xỉu, đưa cho Tần Văn :
"Đem về cho ba mẹ nó ở nhà, còn con ma ở đây để thầy ở đây trêu xíu.
Lão đánh mắt sang con ma nữ cười nham hiểm. Thằng Văn vác thằng bé lên trên vai :
"Con về trước, thầy ở đây lo liệu.
"Tao..tao..tao..về với Văn ơi, đây tao sợ..quá.
"Hê..hê.. Chú ở đó ngắm ma đi.
Nói rồi nó xoay người vác thằng bé chạy nhanh đi về hướng nhà Ông Luân. đây còn lão Tư ở lại với khuôn mặt đầy đau khổ, tự trách mình
"sao mà muốn coi mà làm chi". Thầy Lăng với tay bẻ một cái nhánh cây tre nhỏ, rồi đạp con ma nữ xuống dưới đất, nó không nhưng van nài :
"Huhu..thầy tha cho con, con lỡ lần này trót dại, con hông dám làm như thế nữa đâu, thầy tha cho con.
Lão mỉm cười, rồi vuốt nhẹ nhánh tre nhỏ, nhánh tre như được phủ máu nó đỏ rực lên. Lão giơ cao lên vụt đôm đốp vô người con ma nữ :
"Mẹ mày làm sao dám phá cái làng này hả.
"Dạ con nào có..huhu.. Chỉ là con muốn giấu nó một xíu.
"Giấu hả, lỡ không tìm gặp mày bắt hồn thằng bé đi luôn rồi đúng không..
"Dạ..không có đâu thầy ơi...huhu...Thầy tha cho con.
Lão bỏ ngoài tay giơ cao nhánh tre vụt liên tụt lên người nó. Một hồi vụt mỏi tay Thầy đánh mắt sang Tư báo đôi chân không ngừng run rẩy :
"Ông qua đây chơi cái này vui lắm.
Tư báo lắc đầu quầy quậy. Thầy Lăng liền quát :
"Qua đây nhanh.
Lão nghe tiếng quát nuốt nước miếng ừng ực, đôi chân cử động thêm vài bước, thì một dòng nước chạy qua hai cái cẳng chân, cả ngày hôm nay lão chưa đi lần nào, cứ thế nó dồn lại tuông ra như mưa. Lão cứ xả nước qua tới bên thầy Lăng. Thầy Lăng ngửi thấy mùi khai khai vội bụm mũi lại nhăn mặt, nhìn xuống cái quần dài màu xanh chấm bi của Tư báo đã ướt nhẹp, ống quần còn đang nhiễu nước. Thầy vội vàng đưa cái cây cho lão dặn dò :
"Nè ông đánh nó đi, nhớ là đừng đánh lên sợi dây phép.
"Đánh..đánh..thiệt hả thầy.
"Tôi kêu ông cứ làm đi.
Lão cầm nhánh cây, con ma nữ liền trừng mắt nhìn lão, nó nghiến răng nghiến lợi :
"Mày ngon mày đánh đi, thử coi tao bắt cả nhà mày hông.
Lão nghe vậy thì mếu máo xoay đầu nhịn thầy Lăng. Lão Lăng liền nói :
"Ông cứ đánh nó tôi lo sợ cái chó gì, nó hù ông cứ đánh mạnh vào.
Nghe vậy thì Tư báo có thêm chút tự tin, lão nhắm mắt giơ cao nhánh tre lên, vun mạnh xuống, chỉ nghe "bạch" một tiếng, kèm theo đó là một luồng gió bay thẳng vào người lão, sau đó lão mất khống chế cơ thể của mình. Đôi mắt long lên xồng xộc, răng đánh vào nhau gầm gừ lên như con chó dại. Thầy Lăng vừa nhìn thấy thì lầm bầm :
"Ơ hay cái mẹ lão này, làm có tí việc cũng không xong, đánh nhiêu cũng dính lên cái vòng phép.
Xong thầy nhìn thẳng vô người Tư Báo, đôi lông mày nhíu chặt lại, đưa tay vô trong túi lôi ra lá bùa màu đỏ trên đó ghi chữ ngoằn ngoèo, đưa trước mặt lẩm nhẩm chú ngữ :
"Đại La Ha, Đa Đức Độ... Đánh.
Sau tiếng hét đánh của Thầy Lăng, là bùa như một mũi tên lao thẳng đến người Tư báo. Lão vội vàng đưa tay lên chống đỡ. Thấy vậy Thầy Lăng dảo bước nhanh tới bên Tư Báo, vun chân đá cái " bụp " thẳng vào hạ bộ của Tư Báo. Nhanh tay chụp lấy đầu lão Tư lẩm nhẩm chú ngữ :
"Nhập hồn xuất hồn.. Xuất..
Bóng dáng con ma nữ theo cánh tay thầy Lăng bị lôi ra ngoài, sau khi nó bị lôi ra hết. Thầy Lăng vun thêm một chưởng nữa, con ma nữ theo đó hóa thành hàng ngàn đốm trắng, bị gió cuốn bay đi mất.. Lão Tư sau khi con ma nữ bị lôi ra, không ngừng la hét đầy đau đớn :
" y da đau chết tôi rồi, Thầy ơi là thầy, thầy chơi như thế là chết con rồi..ây da..ây da..
Thầy Lăng bước tới dìu lão dậy, miệng không ngừng xin lỗi :
"Thôi cho tôi xin lỗi nhá, lúc nãy tôi không chú ý mới đá vào đó thôi cho tôi xin lỗi nhó..hê..hê..mình không á mà.
"Ui da..đau quá thầy ơi, thầy chơi như thế thì trứng cút con phải làm sao..ui da..
Thầy Lăng miệng cứ tủm tỉm cười, dìu Tư báo đi về. Ở phía ngoài người đân bấy giờ đang nhìn hai lão già như hai thằng khùng, tự múa tự nhảy, rồi la hét . Xong rồi còn đá vô hạ bộ nhau nữa chứ. Rồi người ta đành lắc đầu bỏ đi.. Hai lão dìu nhau bước cao bước thấp đi về nhà Ông Luân, người dân thì đưa ánh mắt quái lạ nhìn hai lão. Đoạn đến cái chỗ mà lúc sáng Tư báo chơi que diêm với tụi nhỏ, thì Tần Văn đang gấp rút chạy ra. Vừa thấy hai lão nó vội chạy đỡ Tư Báo phụ, quay sang nhìn thầy Lăng hỏi :
"Chuyện ngoài đó sao rồi thầy.
Thầy Lăng buông Tư Báo ra, đáp :
"Mọi chuyện được tao giải quyết xong rồi, còn cái lão già này nhức cái đầu thiệt á chứ, rên từ ngoãi về tới đây.
Nghe vậy thì Lão Tư cố gắng gân giọng lên cái :
"Chứ không phải thầy đá vô hạ bộ tôi sao...uii..da.. Văn ơi mày đưa tao vô nhà gấp, ở đây xíu nữa chắc tao chết..
Tần Văn dìu lão vô trong nhà rồi giao lại cho vợ lão chăm sóc. Xong nó nhìn sang thằng bé con Ông Luân nhịp thở đã trở lại bình thường, mặt cũng không còn tím tái nữa. Nó xoay người lặng lẽ ra ngoài trước chỗ thầy Lăng đang đứng hút thuốc phì phèo. Đoạn thầy Lăng thấy nó thì lên tiếng hỏi :
"Thằng bé sao rồi Văn.
"Dạ bình thường rồi thầy, nó chỉ thiếu ăn mất sức thôi.
"À ừ thôi về tối rồi, người tao bốc cả mùi lên hết.
Hai thầy trò đi được vài bước chân thì từ trong nhà chuyền ra tiếng hét thất thanh như bị thọt tiết của Lão Tư Báo :
"Aaaaaaa....
Hai thầy trò nhìn nhau rồi đánh mắt vô căn nhà to lớn của Ông Luân, rồi mỉm cười, dảo bước đi về....